Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 362
Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:57:51
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Thiển vô cùng kích động, tình tiết bắt cóc thường thấy trong những bộ tiểu thuyết hào môn mà ba hằng ao ước mà cô trải nghiệm đến hai !
Xem cô chính là con cưng của trời cao mà!
Lần nên lừa bọn bắt cóc chút gì đây nhỉ?
Trì Thiển hưng phấn xoa xoa tay, hỏi tên bắt cóc phía : "Hai vị đại ca, hai đưa ? Còn bao lâu nữa mới đến nơi?"
Tài xế và vệ sĩ: "Trì tiểu thư, chúng là bọn bắt cóc, chỉ là mời cô đến một nơi."
Ai đời nào mời khác bằng cách lôi lên xe nhét trong như ?
Trì Thiển đương nhiên tin: "Đại ca cần giấu , quá quen thuộc với quy trình , hai cứ việc lái xe , đảm bảo sẽ hợp tác!"
Tài xế và vệ sĩ: "..." mà bọn họ thật sự là bọn bắt cóc.
Bọn họ thấy từ hàng ghế thỉnh thoảng truyền đến tiếng "he he" đầy gian xảo, khiến da đầu bọn họ khỏi run lên.
Chẳng lẽ tìm nhầm ?
Sao tinh thần của cô gái vẻ bình thường cho lắm?
Nửa tiếng , xe dừng một bệnh viện điều dưỡng tư nhân.
Trì Thiển theo vệ sĩ băng qua sân vườn, thỉnh thoảng hỏi một câu: "Này gì ơi, trói tay ? Nhỡ chạy mất thì ?"
"Hay là bịt mắt luôn ? Mấy sợ thấy mặt mũi thật của mấy , đó ngoài lung tung ?"
"Nói thật, bắt cóc cũng cần thi lấy chứng chỉ gì ? Không chuyên nghiệp chút nào cả, thật sự là kém sang quá !"
Cô lắc đầu, tỏ vẻ vô cùng thất vọng với những tên bắt cóc thời nay.
Vệ sĩ: "..." Tuy rằng là bọn bắt cóc, nhưng mà lấy vải nhét mồm cô gái cho .
Chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi, thần kinh của sắp suy nhược đến nơi .
Vệ sĩ dẫn Trì Thiển đến một tiểu viện yên tĩnh trang nhã, chỉ đình : "Trì tiểu thư, mời."
Trì Thiển ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c trong.
Bên trong đình , một bà lão tuy gương mặt hiền từ phúc hậu nhưng chút tiều tụy đang xe lăn, khoác một chiếc khăn choàng bằng lụa mỏng, đầu gối là một quyển album.
Trì Thiển nghi hoặc, là một bà lão?
Chẳng đầu lĩnh của bọn bắt cóc thường là những tên to con lực lưỡng ?
Bà lão đ.á.n.h giá cô từ xuống : "Cháu chính là Trì Thiển?"
Nhìn thế nào cũng thấy giống Phó Hoài Cẩn cho lắm, cũng chẳng nét nào giống với Trì Vi.
"Không bà là...?" Trì Thiển cảm thấy đây giống một vụ bắt cóc bình thường cho lắm: "Cho đưa cháu đến đây chuyện gì ạ?"
Bà cụ Phó thản nhiên đáp: "Ta là của Phó Hoài Cẩn, cháu thể gọi là bà nội Phó."
Trì Thiển: "Vậy cháu gọi , nhỡ bà lừa cháu thì ?"
Bà cụ Phó hiểu ý của cô, còn tưởng rằng cô hài lòng với cách xưng hô , bèn : "Theo lý mà , cháu thể gọi một tiếng bà nội."
Trì Thiển thầm nghĩ bà lão cũng tự nhiên quá nhỉ: "Vì cháu gọi bà là bà nội?"
Bà cụ Phó: "Bởi vì cháu là con gái ruột của Hoài Cẩn. Báo cáo giám định xem qua , tuy rằng hài lòng lắm với ruột của cháu, nhưng cháu là m.á.u mủ của Phó gia chúng , tự nhiên khác."
"Hoài Cẩn từ từ nhận cháu về, cho là như . Đã là m.á.u mủ của Phó gia, tuyệt đối lý do gì mang họ của khác, sống ở nhà khác, nhanh ch.óng dời hộ khẩu về Phó gia mới ."
Thái độ của bà tuy ôn hòa, nhưng lời vô cùng cứng rắn.
Trong những lớn tuổi mà Trì Thiển từng tiếp xúc, ít thái độ tự cao tự đại như .
Cô nghi ngờ hỏi: "Chẳng lẽ nhà bà sắp tuyệt hậu ?"
Bà cụ Phó sững : "Cháu cái gì?"
Trì Thiển thành khẩn hỏi: "Nhà bà gấp gáp cướp con nhà như , chẳng lẽ sinh con nữa ? Còn đổi họ nữa chứ, ông ngoại còn gì, bà dựa mà lên mặt với ?"
Nếu như bà cụ Phó là d.a.o nhỏ giấu trong bông, thì Trì Thiển chính là kim cương thật sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-362.html.]
Loại trực tiếp đ.â.m thẳng lòng .
"Sao cháu thể chuyện với lớn như hả?" Bà cụ Phó quát lớn: "Ta là bà nội của cháu đấy."
" còn là tổ tông của bà đấy!" Trì Thiển thầm khinh bỉ.
Bà cụ Phó tức giận đến mức khó thở: "Chẳng lẽ Trì gia dạy cháu như , dạy cháu ăn hỗn láo với bà nội như thế?"
Những chuyện mà Trì Vi năm đó khiến bà cụ Phó chán ghét bà , cho nên lúc gặp Trì Thiển, bà cũng chẳng ấn tượng gì.
Tuy nhiên, bà thể lập trường của lớn tuổi mà chỉ trích Trì Thiển, nhưng cho phép cô phản bác .
Trì Thiển chậm rãi : "Miệng bà ngừng nghỉ, chẳng khác nào nuốt hết một ngàn quả pháo hoa ngày Tết ? Bà là bà nội ruột của thì bà là bà nội chắc? Bà hỏi ý kiến của ông ngoại ?"
"Thay vì rảnh rỗi bắt cóc con nhà , chi bằng bà dùng tiền đó để chữa bệnh hoang tưởng còn hơn."
" xin phép."
Nói xong Trì Thiển xoay rời , hề nể mặt bà cụ Phó.
Thật sự là lỡ thời gian ăn bữa lớn của cô mà.
Bà cụ Phó: "Đứng đó!"
Trì Thiển chẳng thèm dừng bước, khoanh tay sải bước rời .
Hành động của cô khiến bà cụ Phó tức giận đến mức suýt nữa ngất xỉu, bà tức giận như là lúc Phó Hoài Cẩn gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ trở thành thực vật, còn Trì Vi thì đến từ hôn.
Bà cụ Phó lệnh cho vệ sĩ chặn Trì Thiển .
Trì Thiển bọn họ bọn bắt cóc, hứng thú cũng giảm ít, liền trực tiếp hất tay bọn họ .
Haiz, chán c.h.ế.t .
Biết bắt cóc, cô chẳng thèm đến đây.
Trì Thiển lắc đầu rời khỏi đây.
Không bao lâu , Phó Hoài Cẩn đến nơi.
"Mẹ, con sai đưa Thiển Thiển đến đây? Con bé ạ?" Phó Hoài Cẩn lo lắng hỏi.
Bà cụ Phó bực bội trong lòng: "Trong mắt con chỉ đứa con gái , già nữa đúng ? Mẹ bảo mời con bé đến đây chuyện t.ử tế, nó thì ngược , mười câu một câu nào khách sáo!"
Phó Hoài Cẩn giật thót : "Mẹ hết chuyện cho con bé ?"
"Chuyện gì mà thể ? Nhà họ Trì ngăn cản thế nào thì con bé cũng là m.á.u mủ của con, cuối cùng cũng nhận ."
"Sao thể để ý đến suy nghĩ của con mà tự ý như ?" Phó Hoài Cẩn cau mày, thần sắc ngưng trọng: "Thiển Thiển là con gái của con, nhưng những năm qua con đối xử lạnh nhạt với con bé là với con bé lắm , thể ép buộc con bé nhận con?"
"Mẹ như là triệt để cắt đứt khả năng cha con chúng con nhận !"
Bà cụ Phó: "Thì ?! Đây là giọt m.á.u duy nhất của con, về Phó gia là chuyện đương nhiên! Chẳng lẽ con trơ mắt Phó gia nối dõi !?"
Phó Hoài Cẩn trầm mặt xuống: "Mẹ, con là một con , cũng là con trai của , là công cụ để nối dõi tông đường cho Phó gia."
"Nếu đây là lý do khăng khăng Thiển Thiển trở về, con thà rằng cả đời con bé ở Trì gia."
Cuộc đời của thể lựa chọn, ít nhất thể để con gái cũng giống như .
Bà cụ Phó tức giận, ném cuốn album ảnh trong tay Phó Hoài Cẩn.
"Sao con hiểu? Mẹ đều là vì cho con! Con quên mất con còn hai em luôn nhăm nhe tài sản của Phó gia ?!"
Phó Hoài Cẩn nhắm mắt : "Mẹ, con xin đừng can thiệp chuyện của con nữa. Chắc hẳn cũng mệt , hôm khác con sẽ đến thăm ."
Hắn khỏi, bà cụ Phó vì tâm trạng định nên ngất xỉu, đưa phòng cấp cứu.
Mọi chuyện xảy đương nhiên liên quan gì đến Trì Thiển.
Cô ung dung trượt ván rời khỏi bệnh viện tư nhân, bỗng phát hiện xe bám theo .
Ồ, mới thoát khỏi vụ bắt cóc, đến màn theo dõi ráo riết?
Trì Thiển thầm nghĩ, cuộc sống của cô đúng là ngày càng kích thích!