Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 359
Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:31:32
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" con gái, Trì gia cũng như cô, cô hãy nhớ cho kỹ."
Nói xong câu đó, Trì Lệ Sâm xoay rời , dừng nữa.
Trì Miểu ngăn cản ở ngoài cửa lớn lạnh như băng chạm rỗng mặt, chỉ thể trơ mắt bố càng càng xa, từng vì bà mà dừng .
Bên trong là nhà của bà .
Cánh cửa giống như trở thành một cái hào rộng mà bà thể vượt qua.
Bố thậm chí mở cửa cho bà chuyện.
Trong lòng Trì Miểu hoang vu, càng nhiều hơn chính là đau lòng đối với con gái, là bà liên lụy khiến con bé chào đón.
Diệp Phù Đại tức giận, kiêu ngạo : "Mẹ, ông ngoại thật đáng quá, thể lời nhẫn tâm như với ! Chúng thôi, dù con cũng ở nhà ông ngoại!"
Trì Miểu: "Phù Đại, con thể lời trẻ con như . Ông ngoại chỉ là còn khúc mắc với , hiện tại tất cả những thứ là nên gánh chịu."
" mà..."
"Bệnh tình của con thể trì hoãn nữa." Trì Miểu dịu dàng vuốt ve gò má con gái: "Cho nên nhất định để ông ngoại chấp nhận con, như mới thể nhận sự giúp đỡ của sáu , tiến hành ghép tủy."
Diệp Phù Đại bĩu môi: " ông ngoại thật hung dữ, con sợ."
Nhất là dáng vẻ Trì Lệ Sâm lạnh lùng trừng mắt, suýt chút nữa dọa cô .
Trì Miểu an ủi con: "Bởi vì ông ngoại còn đang giận nên mới hung dữ như , chờ ông ngoại giận nữa thì ."
Lời là đang an ủi Diệp Phù Đại, là đang an ủi chính .
Có lẽ cả hai đều .
Nếu bà thuyết phục tiếp tục mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh như thế nào.
Trong lòng Trì Miểu cũng nghẹn một .
Lúc bố phản đối bà gả cho chồng hiện tại, chẳng qua là thấy ông là một tên nhà quê, xem thường ông .
sự thật chứng minh bố sai, tên nhà quê cũng sẽ ngày ngóc đầu dậy.
Chồng bà là hậu duệ của quý tộc nước nào đó, lưu lạc bên ngoài nhiều năm, trở về thừa kế tất cả tài sản, hiện tại sự nghiệp đang đà phát triển.
Bố hẳn là vì bà mà cảm thấy vui mừng, chứ một mực chỉ trích bà lúc rời nhà xa.
Lúc , điện thoại Trì Miểu vang lên.
Bà kết nối hai câu, sắc mặt trong nháy mắt đổi.
"Điều thể nào, nhầm lẫn ... Hủy bỏ đơn đặt hàng? Nghiêm trọng như ? , sẽ về ngay."
Diệp Phù Đại: "Mẹ, xảy chuyện gì ?"
Trì Miểu miễn cưỡng : "Không việc gì, thời gian còn sớm, chúng về , hôm khác đến."
Bà nghĩ tới bố nhẫn tâm đến mức .
Bà nhận điện thoại của chồng, một hợp đồng chục tỷ mà công ty đang đàm phán hủy bỏ.
Đối phương cũng che giấu, thẳng bọn họ hợp tác với tập đoàn Trì thị, là chủ tịch Trì tự lệnh.
Ngoài bọn họ , còn mấy đối tác khác đang chuẩn gia hạn hợp đồng, đều đồng loạt đổi giọng suy nghĩ thêm.
Lời ngầm chính là từ chối khéo.
Mặc dù Diệp gia hiển hách, còn huyết thống quý tộc.
chủ tịch Trì là ai chứ?
Từ một vô danh tiểu trở thành một hiển hách, một tay gây dựng nên đế chế thương nghiệp, là vị phú hào một khiến cho hai chữ Trì gia dát vàng.
Thủ đoạn của ông bao giờ mềm mỏng, đ.á.n.h thẳng yếu điểm.
Mà đây chỉ là một lời cảnh cáo.
Nếu Trì Miểu quản bản cứ nhất quyết đến mặt ông chướng mắt, thì để chồng bà đến dạy dỗ.
Dù bà cũng yêu chồng hết lòng mà.
Cứ xem Diệp gia bao nhiêu tài sản mà phung phí.
Trì Miểu mang theo con gái vội vàng rời khỏi đây, dám dừng nữa.
Trì Lệ Sâm hồ ước nguyện, liếc tin nhắn nhận điện thoại, đáy mắt lạnh lẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-359.html.]
Ông đang định về phòng, thì vô tình thấy bên ngoài biệt thự một bóng dáng lén lút như mèo vờn chuột.
"Trì Thiển." Chủ tịch Trì đen mặt: "Cháu lén gọi đồ ăn ngoài ?"
Trì Thiển dọa run , giống như bạch tuộc bám c.h.ặ.t lấy tường, nhúc nhích, trong lòng ngừng niệm "Không thấy , thấy ".
Sao ông ngoại ở bên ngoài chứ!?
Ông trời diệt cô !
Trì Lệ Sâm: "Còn giả vờ, xuống đây."
Trì Thiển bất đắc dĩ đũa phép xuống, đối mặt ông ngoại véo má.
"Ôi ôi ôi! Ông ngoại đừng véo, cháu sai , sai !" Trì Thiển kêu la t.h.ả.m thiết.
Trì Lệ Sâm: "Lần nào cháu chẳng tích cực nhận sai, c.h.ế.t cũng sửa đổi? Bữa tối no bụng , gọi mấy thứ đồ ăn vặt ?"
Trì Thiển biện hộ: "Ông ngoại, đây đồ ăn vặt, cháu cũng no. Chỉ là miệng để chẳng gì thì quá lãng phí, còn lãng phí cả vị trí đắc địa mặt cháu. Cho nên cháu chỉ gọi một chút đồ ăn vặt thôi mà... Ôi chao, cháu sai , ông ngoại!"
Đứa cháu gái bướng bỉnh lôi về phòng khách, úp mặt tường tự kiểm điểm.
Đương nhiên đồ ăn ngoài cũng tịch thu.
Trì Thiển xổm trong góc vẽ vòng tròn, miệng lầm bầm: "Rồi một ngày, cháu sẽ lên phản kháng, đ.á.n.h bại chủ nghĩa độc tài xa ..."
Trì Lệ Sâm đang sofa uống đầu : "Cháu đang lầm bầm cái gì đấy?"
Trì Thiển lập tức đổi sắc mặt: "Cháu cháu sai , ông ngoại dạy dỗ đúng lắm, mấy thứ đồ ăn vặt cháu sẽ bao giờ ăn nữa!"
Trì Lệ Sâm liền là giả.
Nếu cô thật sự sai, chắc chắn sẽ "Ăn hết bữa ngày mai cháu hứa sẽ sửa", chứ thẳng thắn nhận sai như .
Bình thường cứ thẳng thắn nhận sai là để ăn vụng.
Cháu gái ông cũng thật lắm trò.
Trì Lệ Sâm vẫy tay, hiệu cô gần.
Trì Thiển chậm rãi di chuyển đến, chẳng lẽ ông ngoại cô bản kiểm điểm?
Biết thế chuẩn sẵn dầu gió để nhỏ mắt .
"Có một chuyện, ông ngoại cảm thấy nên cho cháu ." Trì Lệ Sâm suy nghĩ một lúc lâu, chậm rãi mở miệng: "Là chuyện về ruột của cháu."
Trì Thiển ngơ ngác: "Mẹ cháu nổ c.h.ế.t ?"
Trì Lệ Sâm: "... Không Thạch Đầu của cháu."
"Vậy ông ngoại đang đến ai ?" Trì Thiển nhất thời nhớ nổi bố ruột của là ai.
Trì Lệ Sâm thấy dáng vẻ giả bộ thờ ơ của cô, trong lòng khỏi thở dài.
Tính cả mười mấy năm ở nhà họ Cố, thể là cô từng hưởng một ngày tình thương của bố , bắt nạt, lạnh nhạt là may mắn lắm .
Trì Lệ Sâm thể dành cho cô tất cả tình yêu thương, nhưng đôi lúc cũng lo lắng, cô cảm thấy tủi khi khác bố còn thì .
Tầm quan trọng của bố đối với con cái, là điều mà những khác thể thế .
Thấy ông ngoại gì, Trì Thiển cố gắng nhớ : "Ông ngoại, ông gợi ý chút ạ. Cháu thật sự nhớ ."
Trì Lệ Sâm: "... Cũng gì, chỉ là báo cho cháu một tiếng, cháu nữa."
Trì Thiển: "Hả? Cháu nào cơ?"
"Mẹ ruột của cháu."
"Ồ." Trì Thiển xoa xoa má: "Dù cháu cũng từng mà."
Không chỉ , mà còn bố.
Cô nuôi heo mười năm, ăn thịt rồng nướng, phượng hoàng khô, chiên đủ loại quái vật mười năm, sớm xem nhẹ tất cả.
Dù cô cũng chỉ là một nhân vật xui xẻo trong tiểu thuyết + trạm tiếp tế khí vận + nữ phụ phản diện + công cụ nền cho nữ chính, tồn tại chỉ để cho nữ chính vả mặt mà thôi.
Cho nên những thiết lập liên quan đến cô đa phần đều mơ hồ, đều dựa tình huống thực tế mà kích hoạt.
cô cũng chẳng quan tâm.
Tín ngưỡng của cá mặn chính là - thể một ngày thì cứ , nghĩ ngợi nhiều gì cho mệt?