Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 336

Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:28:09
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai em: "..." Oan uổng quá!

 

Trì Thiển vội vàng giải thích: "Ông ngoại, ba nhắc nhở cháu , ăn nhiều đồ ngọt, là tại cháu nhịn ăn hết, nên mới như ."

 

miệng là của cô, ba nào quản .

 

Hơn nữa, răng của cô luôn chắc khỏe, cũng tại .

 

Chắc ngửi dính mấy t.h.u.ố.c độc của áo choàng mà gục ngã chứ?

 

Trì Phong Tiêu và Trì Yếm Lưu lo lắng Trì Thiển mắng, đều chuẩn nhận .

 

Kết quả Trì Lệ Sâm phất tay, gọi Trì Thiển qua.

 

Trì Thiển hấp tấp chạy tới, dụi ông ngoại, xoa bóp vai cho ông: "Ông ngoại ơi, ông mệt ạ, cháu xoa bóp cho ông nhé!"

 

Trì Lệ Sâm để ý đến bộ dạng nịnh nọt của cô: "Há miệng ."

 

là bố con, hổ danh mà.

 

Giọng điệu và cách chuyện , giống Trì Phong Tiêu y đúc.

 

Trì Thiển "a" một tiếng há miệng,: "Ông ngoại xem, hết sưng !"

 

Trì Lệ Sâm nâng mặt cô lên, cẩn thận xem xét.

 

Trì Yếm Lưu cũng nhích gần, cau mày: "Bỏ tay , con thấy bên sung huyết hết cả ."

 

Biết thế mang mấy món ăn vặt dễ khiến "nổi lửa" như .

 

Trì Phong Tiêu khoanh tay n.g.ự.c: "Vậy là còn đỡ, đêm đầu tiên về cô nhóc sốt nhẹ, đau răng đến mức ngủ , còn cứng miệng bảo bình thường con bé vẫn mở mắt ngủ cơ mà."

 

Trì Yếm Lưu phì , đúng là lời con bé thể bịa .

 

Trì Thiển bèn dùng ánh mắt oán trách ba.

 

Trì Phong Tiêu giả vờ như thấy, dù dễ mềm lòng, trị cô nhóc thì cứ để ông già .

 

Trì Lệ Sâm buông Trì Thiển , ấn điện thoại nội bộ bàn: "Gọi bác sĩ Lâm đến đây một chuyến."

 

Quản gia Nam ở đầu dây bên : "Vâng, thưa ông chủ."

 

Trong lòng quản gia Nam thầm nghĩ: Trong mỗi bộ truyện ngôn tình tổng tài nào cũng một bác sĩ riêng năng, thông thiên văn tường địa lý, bao giờ thấy ông chủ lo lắng cho ai như .

 

Lúc cần thiết, còn lôi chôn cùng.

 

Bác sĩ Lâm, khổ cho .

 

Bác sĩ Lâm xách hòm t.h.u.ố.c đến, mặc dù nhận mức lương hậu hĩnh từ Trì Lệ Sâm nhưng chỉ cần đến một chuyến mỗi khi điện thoại.

 

Thời gian việc tương đối thoải mái.

 

Đầu tiên, kiểm tra lợi cho Trì Thiển, xác định nguyên nhân, đó vệ sinh bôi t.h.u.ố.c.

 

Máu chảy màu đen, nhưng chỉ một chút, nghiêm trọng.

 

Thế nhưng lúc vệ sinh vết thương, Trì Thiển đau đến suýt , giống như chú mèo con kìm nước mắt.

 

Trì Lệ Sâm hai con trai, lạnh.

 

Trì Yếm Lưu tự đuối lý, ho nhẹ một tiếng dám gì.

 

Trì Phong Tiêu ở bên cạnh chằm chằm: "Bác sĩ Lâm, nhẹ tay chút, con bé sợ đau."

 

Bác sĩ Lâm: "Tam thiếu gia, việc đau , tin hỏi tiểu tiểu thư xem."

 

Trì Thiển: "Đau như kiểu nữ chính trong truyện ngược nam chính moi t.i.m móc phổi cho bạch nguyệt quang, đó còn bạch nguyệt quang vu oan, nam chính hiểu lầm, thế nào cũng giải thích , đau đến thấu tim gan."

 

Bác sĩ Lâm: "..."

 

Bây giờ mà nhẹ tay thì vẻ như .

 

Toàn bộ quá trình đến mười phút.

 

Bác sĩ Lâm xách hòm t.h.u.ố.c rời khỏi phòng y tế, trong lòng thầm nghĩ qua một ngày nữa .

 

Chỉ là lúc rời , quản gia Nam với ánh mắt kỳ lạ, như thể kinh ngạc khi thấy vẫn còn sống.

 

Thật khiến hiểu nổi.

 

*

 

Bạn bao giờ thấy trang viên nhà họ Trì lúc hai giờ sáng ?

 

Trì Thiển từng thấy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-336.html.]

Trì Phong Tiêu từng trải qua .

 

Trì Yếm Lưu cũng thoát.

 

Ba cháu ngoan ngoãn ngay ngắn bên bàn bản kiểm điểm.

 

Theo thứ tự, từ năm mươi chữ đến năm nghìn chữ đến một vạn chữ.

 

Chỉ là Trì Thiển mới hai mươi chữ gục xuống bàn ngủ mất, hơn mười giờ, Trì Lệ Sâm mới cho cô về phòng ngủ, dặn mai dậy bù.

 

Trì Phong Tiêu và Trì Yếm Lưu vẫn còn đang múa b.út như bay.

 

Tay Trì Phong Tiêu sắp gãy đến nơi, nhớ đến chuyện lúc chiều, bèn hỏi: "Người chú của em là ? Bao nhiêu năm thấy mặt, tự nhiên xuất hiện?"

 

Trì Yếm Lưu dừng b.út: "Trời mới . Ông thể tìm em ở đây, chắc chắn tốn ít công sức."

 

Câu cuối cùng là đang mỉa mai gì, Trì Phong Tiêu nhướng mày: "Thật em nhận ông cũng , khi nào rảnh tới đây, chẳng một công đôi việc?"

 

Trì Yếm Lưu: "Anh ba là mong em về, là mong bớt một tranh giành con bé với ?"

 

Trì Phong Tiêu: "Lời của em, trai, thể nhỏ nhen như ?"

 

"Cũng chắc thể."

 

"Hừ."

 

Hai em ngoài mặt vui vẻ, trong lòng thục sự choảng .

 

Ai mà ai chứ?

 

Viết thêm một lúc, Trì Phong Tiêu buôn chuyện: "Em định gặp chú ? Nghe ý của ông cụ là ông sẽ còn tìm đến, cảm giác ông hiền lành gì."

 

Trì Yếm Lưu lạnh lùng: "Em từng thừa nhận. Nếu ông dám phiền đến bố, em ngại tiễn ông một đoạn."

 

Còn tiễn thì khó .

 

Có khi là địa ngục, khi là điểm Nemo.

 

Trì Phong Tiêu tặc lưỡi: "Bệnh cũ của em tái phát ."

 

Chỉ cần đối phương một chút khả năng đe dọa đến mạng sống của , Trì Yếm Lưu sẽ chút do dự tiễn chầu Diêm Vương .

 

Trì Yếm Lưu thản nhiên: "Đó gọi là phòng bệnh hơn chữa bệnh."

 

Hai em chuyện nửa ngày, chủ đề dần lệch quỹ đạo.

 

"Haizz, hôm nọ mơ thấy Thiển Bảo lấy chồng, sợ em chê chứ, từ trong mơ đến khi tỉnh dậy, tỉnh dậy mà nửa ngày vẫn hồn." Trì Phong Tiêu với vẻ ưu sầu.

 

Chuyện ngay cả Trì Thiển cũng từng , sợ hỏng hình tượng oai hùng của .

 

Trì Yếm Lưu còn ghê gớm hơn: "Tuần nào em cũng mơ thấy, trong mơ em xử lý gọn ghẽ tên khốn nạn dám cưới con bé, đến xương cũng còn."

 

G.i.ế.c bao nhiêu cũng nhớ rõ, dù mỗi mơ thấy là xử lý một .

 

Trì Phong Tiêu thấy chua xót: " cái bây giờ còn quá sớm, Thiển Bảo còn nhỏ, ba mươi tuổi cứ thong thả."

 

Trì Yếm Lưu nhấn mạnh: "Năm mươi tuổi. Em thể nuôi con bé cả đời."

 

Hai em từ nhỏ đến lớn luôn đối đầu , thế mà chuyện đạt sự đồng thuận hiếm .

 

Trì Phong Tiêu còn một nỗi lo: "Lỡ Thiển Bảo đến năm mươi tuổi yêu đương thì ? Chúng mà ngăn cản quá, con bé giận thì thế nào?"

 

"Anh ba, chuyện em kế sách từ lâu ."

 

Trì Yếm Lưu buông b.út, dậy lấy máy tính bảng, mở một thư mục cho Trì Phong Tiêu xem.

 

Trên màn hình là vô tập tin phim ảnh tải về, Trì Phong Tiêu thấy hoa cả mắt: "Cái quái gì đây? Em thế mà xem loại phim lành mạnh hả? Để ông già là ông đ.á.n.h c.h.ế.t em!"

 

Trì Yếm Lưu: "... Không loại nghĩ ."

 

Trì Phong Tiêu phóng to màn hình, tên phim ở phía .

 

"Vụ án mạng đêm tân hôn"

 

"Người tình đá biển"

 

"Người vợ trong tủ lạnh"

 

Trì Phong Tiêu rùng : "Cái quái gì thế ? Em định cho Thiển Bảo xem đấy chứ?"

 

Trì Yếm Lưu nghiêm túc gật đầu: "Phải dạy dỗ con cái từ thuở còn thơ. Vì em định mỗi tuần sẽ cho con bé xem một bộ phim như , giải quyết vấn đề từ gốc rễ."

 

Trì Phong Tiêu: "..." là ngoan, quá ngoan.

 

Bảo em là tên quái t.h.a.i quả nhiên oan uổng chút nào.

 

Loading...