Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-01-07 01:39:31
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc , dẫn Trì Thiển vội vã chạy phòng ăn.

 

"Ông chủ, xong , bên ngoài... Bên ngoài..."

 

Người đàn ông trung niên cau mày khó chịu: "Bên ngoài ? Nói chuyện cho đàng hoàng, đừng cuống cuồng như , mất mặt ."

 

"Vâng. Bên ngoài năm khẩu pháo, mười chiếc xe quân đội, chúng thả hai , nếu sẽ san bằng nơi !"

 

Ly rượu vang đỏ trong tay đàn ông trung niên rơi xuống đất, ông sợ hãi thốt lên: "Cái gì?!!"

 

Hai chẳng chỉ là minh tinh nhỏ bé, thế lực gì ?!

 

Sao quan hệ với quân đội?!

 

Người đàn ông trung niên chạy ngoài xem, nòng pháo đen ngòm đang chĩa về phía biệt thự, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

 

Trì Thiển đút tay túi, chậm rãi bước : " thấy ông ngu xuẩn như , hẳn là nên quỳ xuống cầu xin thì lợi hơn đấy?"

 

Trì Phong Tiêu lạnh: "Dám uy h.i.ế.p Thiển Bảo nhà chúng , ông mạng để ?"

 

Mỗi Thiển Bảo kết thúc ghi hình, ông già nhà họ đều sẽ gọi điện thoại hỏi han.

 

Nếu như liên lạc , ông cụ sẽ lập tức phái tới tìm.

 

Nhìn xem, chẳng tới .

 

Người đàn ông trung niên chảy mồ hôi lạnh, đúng lúc nòng pháo chuyển hướng, phát tiếng "cạch cạch”.

 

Ông sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm đầu hét lớn: " sai ! dám nữa! Xin hai tha cho !"

 

Trì Thiển: "Nhát gan."

 

Trì Phong Tiêu: "Thằng gà mờ."

 

Hai cháu hừ lạnh một tiếng, cùng ngoài.

 

Người đàn ông trung niên tình nghi bắt cóc, uy h.i.ế.p, và tội danh giam cầm động vật hoang dã trái phép bắt.

 

Thuộc hạ của ông cũng bắt, tiếp nhận thẩm vấn.

 

Trì Thiển còn tưởng rằng đến cứu bọn họ là út, ngờ .

 

Quân nhân dẫn đầu nhiệt tình : "Hai vị mời lên xe, chuyên gia Trì nhà chúng lo lắng cho hai vị, hai vị bắt cóc, lập tức phái chúng tới triển khai cứu viện."

 

"Cũng may hai vị thương tổn gì, nếu chuyên gia Trì nhất định sẽ , cơm , nghiên cứu cũng ..."

 

Trì Phong Tiêu nhướng mày: "Vậy nó ?"

 

"À, chuyên gia Trì... Anh ngoài giải sầu, còn trở ."

 

"Vậy chúng bắt cóc?"

 

"Nghe là chú Trì gọi điện thoại tìm chuyên gia Trì..."

 

Vẻ mặt Trì Phong Tiêu lạnh lùng: "Nói cách khác, nó tùy tiện gọi điện thoại cho các đến, mà mặt cũng thèm ló?"

 

Quân nhân hổ.

 

Trì Phong Tiêu hỏi: "Vậy hiện tại nó đang ở ?"

 

Vẻ mặt quân nhân đau khổ: "Rất xin , chúng cũng ."

 

Mỗi tâm trạng , chuyên gia Trì chạy khắp nơi, ngay cả quân đội cũng xác định vị trí của , sợ theo quá gần sẽ khiến bất mãn, càng nghiên cứu.

 

Cho nên ít khi can thiệp việc riêng của .

 

Đương nhiên, quy tắc chỉ hiệu lực đối với loại thiên tài đầu như .

 

Trì Thiển khoanh tay, tò mò hỏi: "Cậu, là năm ?"

 

Trì Phong Tiêu giải thích, lời đến khóe miệng rẽ sang hướng khác: "Không , chỉ là một quan trọng, cháu cần xen ."

 

Quân nhân: “...”

 

Thì chuyện chuyên gia Trì khai trừ khỏi gia phả là thật.

 

Thảm thật.

 

Trì Thiển gật gật đầu: "À, cháu đói ."

 

Quân nhân lập tức : "Chuyên gia Trì dặn dò đưa hai vị đến nhà , bây giờ sẽ đưa hai vị qua đó."

 

Trì Phong Tiêu: "Không cần, chúng về khách sạn."

 

"Chuyện e là tiện lắm." Quân nhân uyển chuyển : "Theo chúng điều tra, thế lực trong nước tay với Trì tiểu thư chỉ một nhóm, trong đó thiếu nhân vật trong quân đội và chính phủ, lẽ sẽ cố ý hạn chế cô bé xuất cảnh..."

 

Thật bọn họ còn chút tư tâm.

 

Nếu như nhà của chuyên gia Trì ở đây, hẳn là sẽ nhanh ch.óng trở về nhỉ?

 

Trì Phong Tiêu nhíu mày: "Nếu là ở nước C, sẽ trực tiếp để cho Lão Lục xử lý đám cặn bã ."

 

Trì Thiển: "Cậu, ở cũng , cháu đói ."

 

Trì Phong Tiêu nghĩ dù Lão Ngũ cũng ở đây, đến nhà ở tạm một thời gian cũng .

 

Đã đủ nhiều em cùng tranh giành con bé với , thêm một nữa thì là bao?

 

Anh thể phòng .

 

Cho dù Lão Ngũ chắc tranh giành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-236.html.]

 

Trong mắt , ngoài nghiên cứu thiết kế thì chẳng còn gì khác.

 

Chỗ ở của Lão Ngũ cách căn cứ quân sự gần, là một căn biệt thự vườn cao sáu tầng.

 

Tầng một bằng kính, nhưng từ bên ngoài thể thấy bên trong.

 

Sau khi đưa bọn họ đến nơi, quân nhân liền rời .

 

Trước khi cửa, từ camera giám sát truyền đến một giọng trong trẻo: "Xin vui lòng nhập mật khẩu năm chữ."

 

Trì Phong Tiêu cau mày: "Năm chữ? Sinh nhật của Lão Ngũ? Sinh nhật của nó là ngày nào nhỉ? Chắc sinh nhật, là tên của nó cộng thêm gì đó?"

 

Trì Thiển: "Cậu, năm tên gì ạ?"

 

"Hình như là Trì Việt Châu."

 

Trì Thiển hướng về camera hô lên: "Trì Việt Châu là thiên tài."

 

Giám sát: "Mật khẩu chính xác, hoan nghênh về nhà."

 

Trì Phong Tiêu: “... Sao cháu đoán ?"

 

Trì Thiển chớp chớp mắt: "Bởi vì nãy chú đó cứ khen năm là thiên tài, hơn nữa ông ngoại cũng từng , năm còn tự luyến hơn cả ."

 

Trì Phong Tiêu: “...” Anh hề tự luyến, chỉ là nhận thức chính xác về bản mà thôi!

 

Dù thế nào nữa, hai cũng nhà.

 

Kết quả đến cửa tầng một, còn khóa giám sát.

 

Khóa giám sát cảm ứng đến gần, liền lớn tiếng: "Đặt câu hỏi: Giả sử ba và tư của bạn rơi xuống nước, mà trong tay bạn một viên gạch, bạn sẽ ném ai?"

 

Trì Phong Tiêu: “...” Cái quái gì thế ?

 

Trì Thiển suy nghĩ một chút: "Ai cứu bọn họ thì ném đó!"

 

Khóa giám sát: "Trả lời chính xác, hoan nghênh về nhà!"

 

Trì Phong Tiêu giật giật khóe miệng: "Thiển Bảo, năm của cháu đúng là ."

 

"Cậu, quan hệ của với tư và năm kém đến thế ?"

 

"Trước khi Lão Lục đến nhà, nó là em út, nên tư thường xuyên bắt nạt nó. Hôm nay nhuộm tóc cho nó, ngày mai đổi nước tương của nó thành mực, ngày mốt..."

 

Trì Thiển: "Cậu, thảo nào năm hận hai đến ."

 

là ân oán từ thuở bé!

 

Trì Phong Tiêu sờ sờ mũi: "Thì, con trai mà, nghịch ngợm một chút cũng bình thường."

 

Ngay cả cả và hai của , hồi bé cũng từng nghịch ngợm như .

 

Chỉ là ông cụ dạy dỗ một trận nên mới ngoan ngoãn.

 

Bọn họ nhà, một con robot tuyết cao một mét hai đeo khăn quàng đỏ trượt tới.

 

"Chào mừng Trì Phong Tiêu và tiểu thư Trì Thiển đến nhà chơi." Nó phát giọng điện t.ử dễ thương.

 

Trì Thiển với vẻ thích thú: "Sao mày chúng ?"

 

"Chủ nhân nhập thông tin của hai vị hệ thống của từ xa ." Người tuyết dẫn bọn họ phòng khách.

 

"Xin hỏi hai vị uống gì? Nhân tiện giới thiệu, pha chanh siêu ngon đó~"

 

Trì Thiển: "Vậy cho một ly."

 

Trì Phong Tiêu: "Cho ly đá, còn của con bé thì đá."

 

Người tuyết: "Vâng ạ."

 

Thông thường, chanh pha bằng cách lắc trong bình.

 

tuyết pha chanh bằng cách "hành hung" thật.

 

"Hây dô! Hây dô!"

 

"Bịch bịch bịch!!"

 

Không khó để nhận , mấy quả chanh dùng để pha đ.á.n.h cho bẹp rúm.

 

Trì Thiển ồ lên kinh ngạc: "Robot của năm ngầu thật đấy! Chắc chắn chanh pha theo kiểu sẽ ngon lắm!"

 

Sao khen nó ?

 

Trì Phong Tiêu vội vàng với cô: "Đó là bởi vì nó đ.á.n.h chúng , nên mới nghiên cứu mấy thứ linh tinh từ nhỏ để trả thù đấy."

 

"Cháu nhớ tránh xa nó , lôi cháu vật thí nghiệm nghiên cứu cơ thể thì !"

 

Trì Thiển do dự gật đầu.

 

Trì Phong Tiêu yên tâm xuống ghế sofa.

 

Bỗng nhiên, "bịch" một tiếng.

 

Trì Phong Tiêu b.ắ.n ngoài.

 

"Thiển Bảo!!!"

 

"Cậu!!!"

 

Loading...