Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 215
Cập nhật lúc: 2026-01-03 15:43:56
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Thiển thích ăn da cá, nên khi Trì Phong Tiêu gỡ xương cá, cũng tiện tay lột da cá , đặt một chiếc bát sạch đưa cho cô.
Trì Thiển ăn cá xoay xoay quả bao báp bên cạnh đống lửa.
Thẩm Gia Thư lấy bộ gia vị của : "Công chúa, để em cho chị một bát nước chấm khô, ăn cá nướng với thứ sẽ ngon hơn đấy!"
"Được đó, cảm ơn em."
Lạc T.ử Xuyên đưa cho cô một chai rượu nho trắng: "Chị uống thử ?"
"Dạ, cảm ơn em." Trì Thiển nhận lấy, cắm ống hút uống.
Thấy , Thẩm Gia Thư rắc gia vị lên cá nướng càng nhanh tay hơn, thậm chí còn tranh thủ pha nước chấm khô cho cô.
Trì Phong Tiêu nhướn mày: "Anh Thẩm, lúc ghi hình cho chương trình thì Gia Thư nhà học nấu ăn đấy chứ?"
Thái độ chẳng khác nào đầu bếp chuyên nghiệp.
Nhìn , chẳng khác nào thất nghiệp tại chỗ.
Thẩm Tĩnh im lặng một lúc, : "Không , thằng bé ở nhà xem tivi."
Lạc Phàm tò mò hỏi: "Xem gì ?"
"Ừm... Nói thì ngại."
"?"
Lạc Phàm thầm nghĩ trong lòng gì mà ngại chứ, dù thế nào nữa thì cũng thể nào quá đáng hơn em trai .
Nó đăng ký một câu lạc bộ võ thuật.
Chẳng nó gì nữa.
Trình Hựu Sương thấy ánh lửa bập bùng nên về phía , thấy Trì Thiển thì suýt chút nữa rơm rớm nước mắt: "Tiểu Thần, cuối cùng thì chúng cũng an !"
Buổi chiều nay suýt chút nữa dọa c.h.ế.t cô .
Nơi nơi đều là thú dữ, ngay cả khi đang đường cũng thể gặp rắn độc.
Nhân lúc trời còn tối hẳn, Trình Hựu Sương vội vàng nhặt cành cây khô, nhóm lửa.
Vừa thấy Phó Thần im như phỗng ở đó, cô bèn : "Em cũng giúp chị một tay , một chị lo hết ."
"Không cần." Phó Thần từ chối: "Ở nhà em từng những việc ."
“... Đây nhà em, chủ . Là em theo chị tham gia chương trình tạp kỹ mà em chẳng gì cả, xem chị như hầu ?"
Phó Thần miễn cưỡng dậy, giúp cô cho thêm củi đống lửa.
Chẳng mấy chốc, ngọn lửa tắt ngúm.
Khói đen bốc lên khiến Phó Thần ho sặc sụa, ném cành cây sang một bên: " quan tâm nữa!"
Trình Hựu Sương: “...”
[Thương Sương Nhi quá, rõ ràng Phó Thần bệnh mà!]
[Bên thì theo tổ tông để sinh tồn, bên thì năn nỉ tổ tông đừng tìm đường c.h.ế.t.]
[Rốt cuộc lấy tự tin để hành động một thế?]
[Thôi nào, bớt lời , lẽ đây Phó Thần từng trải qua khó khăn, chắc chắn cần thời gian để thích nghi.]
Bên , Trì Thiển chấm cá nướng bát nước chấm khô, thèm đụng đến bát canh rau dại mà Trì Phong Tiêu nấu bên cạnh.
Trì Phong Tiêu: "Thiển Bảo, kén ăn, ăn thêm rau con."
"Cậu ơi, canh đắng quá." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trì Thiển lộ rõ vẻ từ chối: "Cháu thà ăn lá cây còn hơn."
Trì Phong Tiêu nhặt một nắm lá cây đất đưa cho cô: "Vậy cháu ăn ."
"Để đó , kiếp cháu ăn."
Trì Phong Tiêu: “...”
Vì bát canh rau dại mà hai cháu đầu tiên chiến tranh lạnh.
Mà là Trì Phong Tiêu đơn phương chiến tranh lạnh với Trì Thiển.
Anh cảm thấy Thiển Bảo còn cưng chiều như nữa, dù đút cho con bé ăn gì, nó cũng đều vui vẻ ăn hết.
Bây giờ học cách kén ăn .
Con nít con nôi thì cái gì mà kén ăn chứ?
Trì Phong Tiêu gốc cây baobab, thở dài thườn thượt, tự hỏi gần đây tay nghề nấu nướng của xuống .
[Sao trai giống một ông cụ neo đơn ?]
[Ảnh đế Trì: Niềm vui là của , còn chỉ nước canh rau dại.]
[Ha ha ha ha con gái lớn , phản nghịch , ảnh đế Trì đau lòng lắm đây!]
Một lúc , Trì Thiển cầm cá nướng và bát canh rau dại nướng xong đến tìm Trì Phong Tiêu hòa.
"Cậu ơi, cháu sai ."
Dù cô cũng sai ở .
Trì Phong Tiêu thầm vui mừng trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh lùng : "Cậu ơi cái gì, đứa cháu gái nào như cháu ."
Trì Thiển: ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-215.html.]
Phòng phát sóng trực tiếp: ??
Trì Phong Tiêu: ???
Mình gì thế nhỉ??
Trì Thiển bập bẹ : "Thôi , chúng cứ ai việc nấy, gọi cháu là cháu, cháu gọi là ba nhé."
“... Không !" Trì Phong Tiêu nghiêm mặt : "Một ngày là , cả đời là , thể đổi tùy tiện như !"
Trì Thiển dỗ dành: "Cậu ơi, cháu nướng cá cho nè, ăn thử ?"
Trì Phong Tiêu lập tức lộ vẻ nghi ngờ: "Cháu cho nếm thử, là mưu sát đây?"
Trong nhà họ Trì, nấu ăn dở nhất chính là con bé .
À, còn thiếu Lão Ngũ và Lão Lục.
Hai đứa nó thậm chí còn chẳng nấu ăn.
Trì Thiển: "Cậu ơi, là chứ, là ruột của cháu đó! Ở đây ngoài thì cháu còn thể hại ai chứ?"
Trì Phong Tiêu cảm động hai giây, đến đó thì suýt chút nữa bật .
"Trì Tiểu Bảo, hóa cháu xem ruột là chuột bạch !"
Trì Thiển bĩu môi : "Thế chẳng cũng ?"
"Sao cơ?"
Trì Thiển đưa bát canh rau dại cho : "Cậu uống ."
Đối với bát canh tự tay nấu, Trì Phong Tiêu vẫn khá yên tâm.
Kết quả mới uống một ngụm, phun ngay lập tức.
"Cái thứ quỷ quái gì mà đắng thế ?!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trì Thiển cứng đờ: "Cậu hái loại rau đắng mọc nhiều nhất thảo nguyên , tuy là thể ăn , nhưng vị đắng của nó còn hơn cả mạng của ."
Trì Phong Tiêu lau miệng: "Sao cháu sớm?"
"Cháu tưởng khẩu vị của đặc biệt."
“...”
Hóa con bé kén ăn, mà thứ căn bản thể ăn .
Tâm trạng Trì Phong Tiêu lập tức vui vẻ trở : "Đi, chúng đổ hết nồi canh đó !"
Có thể để ai khổ chứ nhất định thể để bảo bối của chịu khổ!
[Anh trai ... dễ dỗ thật đấy!]
[ nghi ngờ cố tình để thu hút sự chú ý của Thiển Bảo!]
[Nhìn vẻ mặt hãnh diện của ảnh đế Trì khi khoe khoang với Gia Thư và T.ử Xuyên kìa, đúng là chẳng đáng tiền chút nào!]
Quay trở chỗ đống lửa, Trì Thiển phát hiện nồi canh rau dại mà nấu hết sạch.
"Ai uống hết ạ?"
Lạc Phàm ợ một cái rõ to: "Anh uống hết , tay nghề của Trì đúng là tệ."
Trì Thiển: “...”
Trì Phong Tiêu: “...”
Lưỡi của tên nhóc ngược đãi đến mức vấn đề ?
lúc , một bóng về phía bọn họ.
Là Phó Thần.
Sau một ngày dài mệt mỏi, Trình Hựu Sương nấu ăn, gặm bánh quy nén đến mức suýt gãy cả răng.
Mùi cá nướng thơm phức bên cứ liên tục t.r.a t.ấ.n thần kinh của , thật sự thể nhịn nữa.
" dùng tiền mua hai con cá của ." Giọng điệu của Phó Thần hề ý định thương lượng: " con cá to một chút, nướng ngon một chút, cứ tính tiền sổ cho ."
Trì Phong Tiêu mỉm : "Cậu xem chúng là nhà hàng đấy ? Có chỗ cho gọi món ?"
Tên nhóc thối tha thật là vô lễ.
Chắc chắn là nhà họ Phó?
Trên mặt Phó Thần thoáng hiện lên vẻ tức giận: " là sẽ trả tiền mà, một con cá một nghìn tệ, đủ ?"
"Vậy thì đưa tiền đây, tiền ?"
"Tính sổ."
"Hay là khắc lên bia mộ cho luôn nhé." Trì Thiển gắp một miếng cá, lăn qua lăn trong bát nước chấm: "Cút xa một chút , đừng đây ô nhiễm khí trong lành."
Phó Thần tức giận đến mức đỏ mặt tía tai: "Cô…"
"Thiển Thiển, cô cũng quá đáng lắm đấy." Cố Họa tới: "Phó Thần là sẽ trả tiền mua cá của cô , cũng ăn , cô bán thì thôi, thật sự cần tổn thương như ."
Trì Thiển: " thấy mặt cô còn to hơn cả m.ô.n.g, cóc ghẻ mà đòi mọc lông, cô xem là chim là thú? Đến lượt cô dạy việc ?"
Mắt Cố Họa lập tức đỏ hoe, đáng thương Phó Thần.
Phó Thần nghĩ đến việc cô lên tiếng bênh vực nên mới Trì Thiển khó, trong lòng tự cho rằng đàn ông, chắn mặt Cố Họa.
"Trì Thiển, cô đủ đấy! Chỉ là một đứa con riêng, cô tư cách gì mà mặt gào thét!"