Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 208
Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:33:21
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi Phó Hoài Lễ , Trì Triều Thanh sang bắt gặp ngay vẻ mặt tủi của cô cháu gái nhỏ.
"Sao thế?"
"Cậu, đổi thái độ đột ngột như ? Cháu còn vòi vĩnh chút tiền kem đây."
Trì Triều Thanh bật : "Là ông ngoại cháu cho cháu ăn kem đúng ? Được , mai mua cho, cho ông ngoại cháu ."
"Không cho cái gì?" Giọng lạnh lùng của Trì Lệ Sâm từ cửa phòng bệnh truyền đến: "Trì Triều Thanh, bây giờ con dạy dỗ con bé kiểu gì thế hả? Rối tung loạn mù cả lên."
"Con dạy hư con bé cái gì ?"
Hai cháu trong phòng bệnh lập tức như rađa bắt tín hiệu cảnh báo, thì thẳng dậy, thì nghiêm.
Tư thế sẵn sàng tiếp nhận sự kiểm duyệt của đại ma vương nhà họ Trì.
Kết quả là hai cháu mắng cho một trận.
Phạt bản kiểm điểm, hai trăm chữ, năm ngàn chữ.
Trì Thiển thấy hai trăm chữ, vội vàng : "Ông ngoại, chuyện liên quan đến cháu, đều là của , ông tha cho cháu ."
Trì Triều Thanh: ?
Không chứ, lúc ở núi cháu cũng bỏ rơi .
Vậy mà chỉ vì một bản kiểm điểm hai trăm chữ mà cháu đầu hàng vô điều kiện ?
Tình cảm cháu bao năm nay của chúng , còn bằng một bản kiểm điểm hai trăm chữ ?
Trì Thiển dùng hành động để trả lời —— Cậu cháu cũng chỉ như chim cùng rừng, gặp hoạn nạn là bay tán loạn.
Cô còn giả vờ lau nước mắt: "Cháu đang ngủ ngon thì đột nhiên mơ thấy hai c.h.ế.t t.h.ả.m núi, lúc c.h.ế.t còn hỏi cháu là 'Thiển ơi, cháu ở mau đến cứu với'."
"Cháu nghĩ đến hai mà xảy chuyện thì ông ngoại sẽ là đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cháu đau lòng ông ngoại lắm."
"Ông ngoại, ông xem, cháu còn ngủ nữa ?"
Trì Triều Thanh ép trải qua đủ loại cái c.h.ế.t thương tâm: “...”
Cháu gì cũng bịa chuyện cho nó giống thật một chút chứ.
Nghe phát ngay là giả .
Vẻ mặt lạnh lùng của Trì Lệ Sâm dịu : "Đừng nữa, ông ngoại trách cháu. Bản kiểm điểm cháu cần nữa, cây gậy cũng tịch thu nữa."
Trì Triều Thanh: ?
Ngay đó, Trì Lệ Sâm thản nhiên sang : "Còn con, bản kiểm điểm một vạn chữ."
Trì Triều Thanh: “...Bố?"
"Con bé mới bao nhiêu tuổi, nó thể ý đồ gì chứ? Nếu tại mấy như con gương cho con bé thì nó những chuyện nguy hiểm như ?" Trì Lệ Sâm nghiêm khắc : "Con tự kiểm điểm ."
Trì Triều Thanh hổ cúi đầu... Khoan , gì mà gương chứ?
Vẻ mặt Trì Triều Thanh cứng đờ, như thể lạc một chiều gian khác.
Trì Thiển lau giọt nước mắt vốn hề tồn tại ở khóe mắt, câu hai với vẻ mặt ngây thơ vô tội.
Xin hai, cháu thể cùng c.h.ế.t.
bản kiểm điểm thì tuyệt đối thể.
Trì Triều Thanh: “...”
Anh tự an ủi bản : Không , Tiểu Bảo nhà chỉ là thích bản kiểm điểm thôi, chứ nó vẫn thích nhất mà.
Là một , giúp cháu gái gánh tội là chuyện thường tình thôi mà.
Mấy em khác gánh tội con bé cũng cơ hội.
"Trì Thiển, cháu ngoài gọi bác sĩ đây." Trì Lệ Sâm đột nhiên .
Trì Thiển vui vẻ chạy biến ngoài, thoát một kiếp nạn.
Để hai một hứng chịu bão tố phong ba.
mà cô nhóc nghĩ sai , Trì Lệ Sâm đuổi cô ngoài là ở riêng chuyện với Trì Triều Thanh.
Trì Lệ Sâm thấy tấm danh bàn, trực tiếp hỏi: "Con gặp nhà họ Phó ?"
Trì Triều Thanh gật đầu: "Người mà Tiểu Bảo cứu là Phó Hoài Cẩn. Vừa con trai cả của đến đây."
Anh tóm tắt chuyện một cách ngắn gọn.
Trì Lệ Sâm thản nhiên : "Hai nhà chúng nhiều năm qua , cũng cần dính líu gì đến bọn họ nữa."
"Con chỉ lo là bọn họ quan hệ của Tiểu Bảo và Trì Vi, thể vì chuyện năm xưa mà gì bất lợi cho con bé." Trì Triều Thanh khẽ cau mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-208.html.]
"Không ." Trì Lệ Sâm : "Với tính cách của Phó Hoài Cẩn thì sẽ tay với một đứa trẻ ."
Một kẻ si tình chẳng khác gì Trì Vi, đáng để lo lắng.
Hơn nữa Trì Thiển còn cứu một mạng.
Bên trong phòng bệnh.
"Anh, chú út tỉnh ?" Phó Nhiên bước , hạ thấp giọng hỏi.
Phó Hoài Lễ hiệu bảo ngoài chuyện: "Bác sĩ vài tiếng nữa chú mới tỉnh, nhưng mà còn nguy hiểm đến tính mạng nữa ."
Phó Nhiên gật đầu, thấy họ tiếp: "Đợi chú tỉnh , thủ tục chuyển viện cho chú."
"Sao chuyển viện? Đây là bệnh viện nhất thành phố Phù Quang mà." Phó Nhiên khó hiểu.
Phó Hoài Lễ thản nhiên : "Viện trưởng ở đây là nhà họ Trì."
Phó Nhiên im lặng một lúc: "Đã nhiều năm như , chú út chắc cũng quên hết chứ nhỉ? Năm đó là do Trì Vi cắm sừng chú ..."
"Đừng nữa." Phó Hoài Lễ cắt ngang lời : "Sau đừng bao giờ nhắc đến chuyện mặt chú út nữa, chú thích ."
"Anh yên tâm, em sẽ với chú út , em chỉ với thôi." Phó Nhiên tò mò hỏi: "Tên đàn ông mà Trì Vi gả cho rốt cuộc hơn chú út ở điểm nào nhỉ?"
Chú út của tuổi còn trẻ tiếp quản tập đoàn Phó thị, trong lúc nội bộ lục đục dựa năng lực vượt trội của bản để dẹp yên sóng gió, đưa Phó thị lên một tầm cao mới.
Trì Vi thể nhẫn tâm bỏ rơi chú .
Phó Hoài Lễ day day sống mũi: "Theo thì lúc đó cô bỏ theo đàn ông mà đăng ký kết hôn."
"Hả? Cô mưu đồ cái gì ?"
"Anh cũng nữa, bố thích đến những chuyện liên quan đến nhà họ Trì, cũng chẳng mấy khi quan tâm đến bọn họ."
Theo như những gì Phó Hoài Lễ thì lý do thực sự khiến Trì Vi chia tay với chú út hề đơn giản.
Cô bỏ rơi chú lúc bố gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, thập t.ử nhất sinh, mà cô lựa chọn là một tên nhóc nghèo rớt mồng tơi.
Cô gọi đó là tình yêu đích thực.
Đại khái đây chính là cái gọi là thanh mai trúc mã bằng trời xui đất khiến.
Chính vì Trì Vi mà Phó Hoài Lễ thiện cảm với bất kỳ ai trong nhà họ Trì.
Phó Nhiên chột .
Con cún cưng nhà thích xem Trì Thiển livestream.
Lần nó còn tự học cách donate vàng cho cô.
Chó tội thì chủ trách, thể trách ...
Trì Thiển hề gì về những chuyện .
Nhạc Bá Viễn và Đường Mạn đến tìm cô, mang theo quà đến để bày tỏ lòng ơn.
Trạng thái của hai họ đều lắm, nhất là Đường Mạn, hai mắt sưng đỏ.
Trì Thiển an ủi bà: "Không ạ, tài khoản chính thì còn tài khoản phụ mà."
Đường Mạn: “... Hả?"
"Sau hai bác sẽ một cô con gái, tuy con ruột nhưng con bé hiếu thảo, còn ưu tú."
Nhạc Bá Viễn và Đường Mạn đều sửng sốt.
"Ý của cháu là... chúng nhận nuôi một đứa trẻ ?"
Trì Thiển: "Đứa bé duyên với hai bác, đến một ngày nào đó hai bác sẽ gặp con bé thôi."
Trước khi gặp vợ chồng Nhạc Bá Viễn, cô bé chịu nhiều khổ cực.
mà những khổ cực thể nào vùi lấp những phẩm chất của con bé.
Đó là một cô gái tuyệt vời.
Đường Mạn suy nghĩ lâu mới : "Nếu quả thật là duyên phận, đợi đến lúc gặp con bé mới quyết định."
Bà thể nào thấy mặt mũi đứa bé mà vội vàng đưa quyết định .
Như chẳng khác nào công bằng với bà và cả đứa bé.
Nuôi dạy một đứa trẻ là để bù đắp cho những thiếu thốn của bản .
Mặc dù sinh con khiến cơ thể bà tổn thương, cả đời thể sinh con nữa.
"Trì tiểu thư, cảm ơn cháu cho chúng những điều ." Nhạc Bá Viễn thấy vợ vẻ lấy tinh thần, ánh mắt Trì Thiển tràn đầy cảm kích.
Trì Thiển xoa xoa tay: "Không gì ạ, thù lao của cháu là quẹt thẻ là tiền mặt ạ?"