Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-01-02 05:55:28
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trải qua nhà ăn trổ tài nấu nướng , viện nghiên cứu ban hành một quy định mới.

 

Nghiêm cấm đầu bếp tự ý tưởng tượng, sáng tạo thực đơn một cách bừa bãi, đồng thời cấm hủy hoại thực vật quý báu trong căn cứ.

 

Hãy tha cho chúng.

 

Cũng hãy tha cho các nghiên cứu viên một con đường sống.

 

Trì Thiển còn kết với các nghiên cứu viên, thỉnh thoảng chạy đến chỗ những trồng chậu cây ăn quả để xin ăn.

 

Cây trồng trong chậu của cô vặt sạch sẽ.

 

Có nghiên cứu viên còn nuôi ch.ó ngao Tây Tạng trong phòng thí nghiệm, bộ lông xù xù cho thấy chăm sóc kỹ lưỡng.

 

còn trồng giá đỗ trong phòng thí nghiệm, khi trồng xong thì mang đến nhà ăn nhờ xào hộ.

 

thì kỳ quái hơn, trồng cây thông Noel, tưới nước gì đó là cây sẽ nở hoa. Kết quả kiểm nghiệm cho thấy trong tinh thể Kali dihydrogen photphat, chạm nhiều sẽ ngộ độc.

 

Thế là ngay trong đêm, cái cây ném thẳng xe rác.

 

Trì Thiển thầm nghĩ, may mà cô nuôi chim ưng và rắn, độc hại.

 

Buổi trưa, Trì Thiển nhận tin nhắn từ ông ngoại.

 

Ông ngoại: Thời tiết quá [Hình ảnh]

 

Ảnh chụp là bãi cỏ cải tạo , thêm một vài con dốc thấp, bên cạnh còn bể bơi mini, xích đu, và một chiếc xe thể thao mini màu hồng.

 

Mắt Trì Thiển sáng rực như đèn: Ông ngoại ơi, đây là cái gì thế ạ?

 

Ông ngoại: À, , chỉ là rảnh rỗi nên ông sai cải tạo vườn thôi.

 

Trì Thiển: Chẳng lẽ là ông chuẩn cho cháu !

 

Ông ngoại: Cháu cũng ở nhà , ông chuẩn nhiều đồ như cho cháu gì?

 

Ông ngoại: Nhà thiết kế ngày mai sẽ chuyển phao bơi hình con rùa đến, cũng chẳng ai dùng, là ông bảo họ trả nhỉ?

 

Ông ngoại: Con ngựa con màu trắng ông mới mua cũng trả về trang trại thôi.

 

Trì Thiển: Đừng trả, đừng trả! Ngày mai cháu về ngay đây! Ông ngoại chờ cháu với! Hu hu, oa oa...

 

Rùa của cô, ngựa của cô!

 

Tất cả đều là của cô!

 

Trì Thanh Trầm chẳng hiểu chuyện gì xảy , chỉ là cô cháu gái cứ luôn miệng đòi về nước, cản cũng .

 

Sau khi tìm hiểu kỹ càng, mới , hóa là bố tay cướp .

 

Trì Thanh Trầm còn thể gì đây? Cướp với bố ?

 

Trì Yếm Lưu thì định đợi khi huấn luyện xong sẽ dẫn Trì Thiển chơi trò chơi sinh tồn dã ngoại, dạy cô cách b.ắ.n tỉa.

 

Kết quả là huấn luyện xong, con bé chạy mất.

 

Biết là do tên tư vô tích sự giữ .

 

Công tác an ninh bảo vệ của viện nghiên cứu lập tức đình chỉ.

 

Trì Thanh Trầm: “...”

 

Bọn họ coi gì nữa ?

 

Anh lắc đầu, trong lòng dâng lên nỗi buồn man mác, còn đến viện nghiên cứu nhà họ Bùi để đưa tiền giúp Trì Thiển.

 

Nghĩ đến việc cháu gái bỏ tiền đầu tư dự án của khác, Trì Thanh Trầm thấy buồn rười rượi.

 

Chẳng lẽ thực vật của đáng yêu ?

 

*

 

Thành phố Phù Quang.

 

Trang viên nhà họ Trì.

 

Hôm nay là ngày việc, nhưng Trì Lệ Sâm hiếm khi đến công ty, ông ghế sofa, nhâm nhi tách báo.

 

Thỉnh thoảng, ông liếc mắt về phía cửa .

 

Đợi hơn một tiếng đồng hồ, Trì Lệ Sâm còn tâm trạng báo nữa.

 

Ông dậy, định ngoài dạo thì bên ngoài bỗng nhiên vang lên một giọng :

 

"Ông ngoại ơi, cháu về đây!"

 

Trì Lệ Sâm xuống ghế sofa, hai chân bắt chéo, tiếp tục cầm tờ báo lên .

 

Trì Thiển chạy ào nhà, thấy ông ngoại đang cúi đầu báo, dáng vẻ điềm tĩnh như thể thấy gì.

 

Cô đưa vali cho quản gia Nam, đó nhào đến ôm chầm lấy Trì Lệ Sâm.

 

"Ông ngoại ơi, cháu nhớ ông lắm! Ông nhớ cháu ?"

 

Trì Lệ Sâm suýt chút nữa kìm nén mà cong môi , nhưng nhanh đó, ông cố kiềm chế , giả vờ lạnh nhạt : "Cháu nghĩ ông rảnh rỗi như cháu ? Ông bận lắm, thời gian mà nhớ đến đứa cháu gái vô tâm vô phổi ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-197.html.]

Ra ngoài chơi đến mức tâm hồn hoang dã , nhà cũng chẳng về.

 

Trì Thiển : "Dù bận nhưng ông ngoại vẫn cho sửa sang bể bơi, xích đu, đường chạy cho cháu mà!"

 

Trì Lệ Sâm : "Sân rộng như , bỏ cũng phí, chỉ là tận dụng thôi."

 

Trì Thiển bĩu môi, thẳng : "Hóa ông ngoại chẳng nhớ cháu gì cả, cháu còn tưởng ông ngoại nhớ cháu nên cháu mới về chứ. Biết thế cháu chơi thêm vài hôm nữa... Ái ui!"

 

Trán cô Trì Lệ Sâm gõ một cái: "Chơi bời đến mức quên cả lối về ? Cháu cũng cần ông ngoại nữa ?"

 

"Ai thế chứ? Thân cháu ở nước ngoài nhưng tâm hồn vẫn luôn hướng về nhà mà!" Trì Thiển một cách hùng hồn: "Hơn nữa cháu còn mang quà về cho ông ngoại nữa đây."

 

Cuối cùng, Trì Lệ Sâm cũng nhịn nữa, đuôi mắt in dấu vết thời gian hiện lên ý .

 

"Lần là quà gì thế?"

 

Việc trở thành điều bất ngờ nho nhỏ mỗi khi Trì Thiển về nhà.

 

Cho dù là hòn đá, Trì Lệ Sâm cũng sẽ vui vẻ nhận lấy.

 

Ai ngờ, Trì Thiển lôi từ trong ba lô một chậu hoa.

 

Trong chậu là hoa Tuyết Liên quen thuộc.

 

Trì Lệ Sâm bất ngờ: "Không cháu lấy nó để luyện tiên đan ?"

 

Trì Thiển : "Là đó cháu phát hiện trong túi, chắc là do con thú nhỏ nào đó nhân lúc cháu để ý nhét , cháu cất trong ba lô suốt đấy ạ."

 

Phần rễ của hoa Tuyết Liên đủ đất thì thể bảo quản trong thời gian dài.

 

Thực Trì Thiển là ai bỏ .

 

Loại hoa Tuyết Liên , chỉ sói tuyết mới nó mọc ở .

 

Đây là quà chia tay mà Đại Bạch tặng cô.

 

bảo Tiểu Ưng mang về.

 

Trì Thiển tặng bông hoa cho ông ngoại, hy vọng thể đổi cốt truyện.

 

Hy vọng ông ngoại thể ở bên cô mãi mãi.

 

"Ông ngoại nhất định khỏe mạnh đấy nhé, phép ốm ." Trì Thiển nghiêm túc .

 

Trì Lệ Sâm cô cháu gái với ánh mắt trìu mến, ông vỗ nhẹ lên tóc cô, : "Lo gì chứ, ông ngoại nửa năm kiểm tra sức khỏe một , tập luyện điều độ, dễ ốm ."

 

Trì Thiển cảm thấy buồn bã, nhưng trong nguyên tác, ông ngoại sẽ bệnh.

 

Là loại bệnh mà chỉ giường.

 

mà, đó là bởi vì cô c.h.ế.t, chỉ cần cô vẫn còn sống, ông ngoại sẽ báo thù cho cô, lao tâm lao lực quá độ mà sinh bệnh nặng.

 

bảo vệ mạng sống của .

 

"Cháu thì ngược đấy, suốt ngày lười vận động, cứ tiếp tục thế thì sớm muộn gì cũng sinh bệnh." Trì Lệ Sâm chuyển chủ đề: "Bắt đầu từ ngày mai, cháu tập thể d.ụ.c đúng giờ cho ông, ông sẽ bảo chú Giang giám sát cháu."

 

Trì Thiển kéo dài giọng: "Ông ngoại..."

 

"Ông thấy đấy." Trì Lệ Sâm bình tĩnh : "Bây giờ cháu hai lựa chọn."

 

"Một là lên lầu bài tập, hai là ngoài tập thể d.ụ.c ngay lập tức."

 

Trì Thiển uất ức : " ông ngoại ơi, cháu mới về, còn kịp gặp mặt bể bơi, xích đu và xe đua yêu quý của cháu..."

 

"Chúng nó chân mà chạy. Cháu thì ngược , suốt ngày chạy long nhong."

 

Trì Thiển tức giận, cô mới !

 

Trì Lệ Sâm : "Bây giờ lên lầu bài tập hai tiếng đồng hồ cho ông, tối nay chơi gì thì chơi."

 

Trì Thiển ủ rũ lên lầu, lúc cô bàn học thì Giang Trúc Trí mới bê bài tập đến.

 

Đây cũng là để phòng ngừa cô lặp chiêu cũ, ném bài tập cho Đại Hắc phi tang.

 

Có lẽ, đây chính là cái gọi là "vỏ quýt dày móng tay nhọn" trong truyền thuyết.

 

"Chú Giang, bài tập thể ít hơn một chút ?" Trì Thiển chớp chớp mắt hỏi.

 

Giang Trúc Trí nhịn : "Tiểu tiểu thư, chuyện xem ý của ."

 

Trì Thiển bĩu môi, cầm b.út lên bắt đầu "tu luyện.”

 

Dưới lầu, Trì Lệ Sâm Giang Trúc Trí báo cáo Trì Thiển đang ngoan ngoãn bài tập.

 

Phản ứng đầu tiên của ông là, con bé mà ngoan như ?

 

Trì Lệ Sâm yên tâm lắm, chắp hai tay lưng lên lầu xem.

 

Cửa phòng Trì Thiển khóa, ông đẩy bên trong một chút.

 

Trì Thiển cầm một lọ t.h.u.ố.c màu đen, nhắm mắt, đưa lên miệng.

 

Sắc mặt Trì Lệ Sâm đổi trong chớp mắt: "Tiểu Bảo, dừng ! Không uống!"

 

Chỉ là bắt con bé bài tập thôi mà, đáng uống t.h.u.ố.c trừ sâu tự t.ử ?!

 

Loading...