Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 181
Cập nhật lúc: 2026-01-01 04:36:58
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Thanh Trầm: “...” Anh lo lắng cái gì là ảo giác .
cũng quá thất vọng.
Dù tôn chỉ sinh tồn của Trì gia bọn họ chính là: Chỉ cần còn thở, thì còn sống .
Mẹ mất sớm, bố một nuôi bọn họ lớn, còn , thể mong chờ một lão già như ông chăm con cái tỉ mỉ ?
" , em gặp Thiển Bảo?" Trì Phong Tiêu nhúng thanh cua cho Trì Thiển hỏi.
Trì Thanh Trầm lấy tinh thần, thấy động tác thuần thục của ba, là thường ngày hầu hạ tiểu tổ tông ít.
Chẳng trách thể nuôi cô nhóc thành cái dạng chọc như .
Nói đến chuyện , Trì Thanh Trầm trầm mặc một lát.
"Anh ba, từng ăn xin ?"
“... Hả?"
Trì Thanh Trầm hỏi Trì Yếm Lưu: "Lão Lục, em đ ăn xin ?"
Trì Yếm Lưu lắc đầu: "Không."
Trì Thanh Trầm chỉ Trì Thiển đang ăn cơm: "Vậy ai dạy con bé ăn xin thế? Tư thế và giọng điệu ăn xin của con nhóc còn chuyên nghiệp hơn cả mấy bà lão hành nghề ăn mày mười năm ngoài đường!"
Trì Thiển ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt: "Meo?"
"Không thể nào, Thiển Bảo chuyện như ?" Trì Phong Tiêu nghi ngờ.
Trì Yếm Lưu đỡ trán: "Chuyện em chứng, con bé giỏi ăn xin, em còn cả video."
"Lát nữa gửi xem." Trì Phong Tiêu xong, nghiêm mặt hỏi Trì Thiển: "Trong nhà thiếu tiền tiêu của cháu hả, mà chạy ăn xin thế?"
Trì Thiển: "Cậu ba, đó là sở thích cá nhân thôi mà, tôn trọng sở thích của mỗi chứ."
Ba em nhà họ Trì: “...”
"Hơn nữa..." Trì Thiển liếc mắt Trì Thanh Trầm: "Cậu tư cũng ăn xin đấy, còn kiếm nhiều tiền nữa."
Trì Phong Tiêu "ha" một tiếng: "Anh bảo Thiển Bảo đang yên đang lành chuyện như , hóa là em dạy hư!"
Trì Thanh Trầm đầy dấu chấm hỏi đầu: "Em và con bé mới gặp đầu đấy nhé!"
Trì Yếm Lưu: "Đó gọi là lây lan tư tưởng."
Trì Thanh Trầm: "?"
Mấy xem đang cái quái gì hả?
Mấy điên hết ?
Trì Thanh Trầm chằm chằm Trì Thiển đang tiếp tục ăn cơm, càng càng thấy khó chịu.
Anh ném một quả b.o.m: "Con bé còn lừa gạt con trai nhà , lấy khí lừa một nghìn tệ."
"Trời, đúng là Thiển Bảo, thật là đầu óc kinh doanh!" Trì Phong Tiêu bắt đầu khen ngợi.
Trì Yếm Lưu tán thành : "Mới lừa một nghìn tệ, hời cho ."
Nếu là , tiên moi cho bằng hết tiền mua salad mới lừa lấy tiền.
Trì Thanh Trầm: “...”
Im lặng, là dòng Khang Kiều đêm nay.
Kỳ quái, là ngọn lửa u tối thảo nguyên.
Cả hiện trường vụ nổ chỉ một thương vong duy nhất.
Trì Yếm Lưu nhân cơ hội gắp miếng thanh cua mà Trì Phong Tiêu nhúng bát cho Trì Thiển.
Trì Phong Tiêu bất mãn : "Cậu tự nhúng hả? Cứ giành cái nhúng xong lấy lòng khác thế?"
Trì Yếm Lưu thản nhiên : "Thiển Tể nhúng tới, em nhúng quá lửa ."
Trước giờ ít khi ăn lẩu, rõ lắm cách ăn như thế nào.
Lần là vì Trì Thiển ăn, nên mới cố ý nhờ đầu bếp xào giúp nước lẩu.
Trì Yếm Lưu thốt hai chữ "Thiển Tể", thì cái gương trong tay Trì Thanh Trầm suýt nữa rơi xuống đất.
Thiển Bảo.
Thiển Tể.
Xưng hô ấu trĩ như mà bọn họ cũng ?
Chẳng trách năm tháng là d.a.o mổ heo.
Anh ba của kiêu ngạo bao nhiêu, Lão Lục cao lãnh ít cỡ nào.
Bây giờ bọn họ xem...
Trì Thanh Trầm thật sự cảm thấy nỡ thẳng.
Chẳng trách Trì Thiển hư hỏng như , đều là do bọn họ chiều chuộng cả.
Nuông chiều quá sinh hư hỏng, bọn họ học nửa phần tinh túy của bố ?
Trì Thanh Trầm lắc đầu chán nản, ánh mắt liếc sang, thấy Trì Thiển mồm nhai liên tục, hai má phồng lên.
Đôi mắt cô nhóc sáng lấp long lanh Đông ngó Tây, hận thể mọc thêm mấy cái miệng để ăn cho hết.
Thật thì, tuy hư nhưng con bé cũng chút đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-181.html.]
Trì Thiển phát hiện tư vẫn luôn chằm chằm , lập tức cảm thấy chút .
Cô nhóc lặng lẽ dịch bát trong một chút.
Trì Thanh tức đến mức suýt bật .
Con nhóc , chẳng lẽ còn giành đồ ăn với cô ?
Ăn cơm tối xong.
Trì Thanh Trầm Trì Thiển t.h.ả.m trải sàn ở phòng khách múa b.út chữ, trong lòng chút an ủi.
Tuy hư hỏng, nhưng cô nhóc vẫn ham học hỏi.
Vẫn còn ưu điểm.
Vừa lúc Trì Phong Tiêu ngang qua, Trì Thanh Trầm liền hỏi: "Có cần tắt TV ? Kẻo ồn ào con bé bài tập ."
"? Con bé đang bài tập."
"Không thể nào, con bé nghiêm túc ở đây gần nửa tiếng ."
"Ồ, em thấy TV đang chiếu kênh dưỡng sinh ? Con bé đang học hỏi cách dưỡng sinh ghi chép đấy."
“... Con bé năm nay bao nhiêu tuổi ?"
"Chuyện đó quan trọng."
Trì Thanh Trầm đột nhiên ngoài hít thở khí cho thoải mái.
Anh từ ngoài trở về, thấy Trì Thiển còn ghi chép nữa.
Cô nhóc đang treo ngược sợi dây thừng trần nhà, trồng cây chuối xem phim kinh dị.
Thỉnh thoảng còn phát tiếng "khà khà.”
Trì Thanh Trầm: ...
Anh cảm thấy cần hô hấp bằng bình oxy.
Rốt cuộc ba và Lão Lục nuôi con kiểu gì ?
Cứ tiếp tục như , con bé sẽ hủy hoại mất?
Thôi , chuyện liên quan đến , dù cũng nuôi.
Trì Thanh Trầm bỏ d.a.o mổ xuống, về phòng khách nghỉ ngơi.
Chưa bao lâu thì cửa phòng gõ, mở cửa thấy là Trì Thiển, lập tức đau đầu: "Chuyện gì ?"
"Cháu thấy vết thương tay xử lý, nên mang cái cho nè." Trì Thiển lắc lắc hộp t.h.u.ố.c tay.
Trì Thanh Trầm sững , đó nghiêng cho cô nhóc .
Anh xuống ghế sofa, xắn tay áo lên, phía cánh tay mấy vết xước do cành cây quẹt , m.á.u thấm cả quần áo.
Vết thương ở tay, tiện bôi t.h.u.ố.c, chút ngại ngùng nhờ Trì Thiển giúp đỡ.
Trì Thiển nhân lúc xoay lưng về phía , liền nhanh ch.óng nhét một miếng bánh xốp tuyết hoa miệng.
Sau đó thản nhiên xuống, giúp xử lý vết thương.
Trì Thanh Trầm thấy cô nhóc gì, khác hẳn với vẻ hoạt bát náo nhiệt mặt Trì Phong Tiêu và Trì Yếm Lưu.
Có lẽ là vì thiết với , nên ngại ngùng.
... Hay là do lúc nãy thái độ của hòa nhã, dọa đến con bé ?
"Trì Thiển." Trì Thanh Trầm dịu giọng, cố gắng tìm chủ đề: "Món quà sinh nhật tặng cháu , cháu thích ?"
Trì Thiển đáp.
Trì Thanh Trầm tiếp tục : "Tuy mấy cây đó kỳ quái một chút, nhưng mà tác dụng phụ quả của chúng kết lớn... Không đến những thứ đó, thì chúng vẫn ích."
Trì Thiển vẫn im lặng.
Trì Thanh Trầm cảm thấy kỳ lạ: "Trì Thiển, cháu gì ?"
Chẳng lẽ là ?
Anh , cũng gì quá đáng !
Trì Thanh Trầm luống cuống, vội vàng nâng mặt Trì Thiển lên, xem xem con bé .
Sau đó liền thấy, hai má phồng lên như đang nhai cái gì đó.
“... Cháu đang ăn gì đấy?"
"Ưm ưm ưm!" Miệng Trì Thiển nhét đầy đồ ăn, căn bản lời.
Trì Thanh Trầm chỉ đập đầu tường.
Một lúc , Trì Thanh Trầm xách Trì Thiển tịch thu "tang vật" xuống lầu.
"Hai cháu gì thế?" Trì Phong Tiêu khó hiểu.
"Con bé , sắp mười một giờ đêm mà còn lén lút ăn đồ ăn vặt." Trì Thanh Trầm ném đứa trẻ hư lên ghế sofa: "Hai quản con bé kiểu gì thế hả?"
Trì Phong Tiêu: “...”
Trì Yếm Lưu: “...”
Số đồ ăn vặt mà Trì Thiển cất giấu trong quan tài thủy tinh, cuối cùng cánh mà bay.