Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 179

Cập nhật lúc: 2025-12-31 14:15:24
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Thiển thản nhiên rụt chân : "Aiz, đá trúng thứ rác rưởi gì, hôi thối suýt chút nữa xộc mũi ."

 

Lăng Càn tức giận cô: "Trì Thiển, cô g.i.ế.c diệt khẩu ? Cô yếu ớt, chịu lạnh, mà còn cố ý đẩy cô !"

 

"Không cần cảm ơn, đây là diệt trừ mống hại cho dân."

 

“... Ai thèm cảm ơn cô?!"

 

Trì Thiển khoanh tay, lúc ngang qua Cố Họa, cô cúi đầu một cái.

 

"Trời lạnh thì nhớ chùm chăn cho kỹ, nếu đừng trách lỡ tay chôn sống cô."

 

Nói xong, cô bước thang máy.

 

Hệ thống ch.ó c.h.ế.t tư sẽ gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ ở gần đây.

 

cô còn chẳng mặt mũi .

 

Trì Thiển đang định hỏi ba thì phát hiện...

 

Cậu ba lên thang máy.

 

Túi xách và điện thoại của cô vẫn đang ở chỗ ba!

 

Trì Thiển: ...

 

Giờ cũng chỉ lãng phí thời gian, thôi thì tìm .

 

Hy vọng điều một chút, tự nhảy .

 

Trì Thanh Trầm tìm thấy bạn, bèn rời khỏi khách sạn.

 

Ngay khoảnh khắc bước khỏi khách sạn, mắt từng thương của bỗng nhiên nhói đau, đó tầm trở nên mờ mịt.

 

Mắt trái ảnh hưởng mà cũng dần dần rõ.

 

Trước mắt như một màn đen che phủ, chỉ thể thấy những bóng lờ mờ, nhưng tài nào .

 

Trì Thanh Trầm mím môi, lấy chiếc kính đơn trong túi đeo .

 

Vẫn rõ.

 

Có lẽ là mù .

 

Trì Thanh Trầm bình tĩnh nghĩ, tại chỗ phân biệt phương hướng một lúc, đó về phía bên trái.

 

Đột nhiên, Trì Thanh Trầm cảm thấy cơ thể bỗng nhiên mất kiểm soát.

 

Tứ chi như trói buộc, thể cử động .

 

Trong mắt khác, như đang ngây giữa đường, xe cộ lao đến cũng tránh.

 

Một giây thôi cũng thể xảy nhiều chuyện.

 

Chiếc xe chạy ngược chiều kịp né tránh, đ.â.m thẳng về phía Trì Thanh Trầm.

 

Trì Thanh Trầm thấy tiếng phanh xe ch.ói tai cùng tiếng còi inh ỏi, xen lẫn tiếng hét thất thanh của đường.

 

Âm thanh hỗn tạp vang lên bên tai .

 

Anh thậm chí còn kịp nghĩ đến di ngôn cuối cùng, cảm nhận thở của t.ử thần bao trùm lấy .

 

Trong lúc mơ màng, Trì Thanh Trầm thấy một giọng quen thuộc vang lên bên tai.

 

"Ôi trời, chú gì ơi, chú ăn vạ cũng đường chứ?!"

 

Trì Thiển lao đến, dùng sức nhấc bổng Trì Thanh Trầm đang ngây giữa đường lên, né sang một bên.

 

Chiếc xe lao tới suýt chút nữa đụng trúng bọn họ.

 

Người đường kinh hãi thốt lên, ngơ ngác theo bóng dáng hai .

 

Trì Thiển chớp mắt một cái, lúc mở mắt nữa thì trong tay biến mất.

 

trái , "Lạ thật, chú ?"

 

“... ở đây."

 

Giọng lạnh lùng của Trì Thanh Trầm vang lên từ cây bên cạnh.

 

Hóa Trì Thiển vô tình ném lên chạc cây.

 

Lúc đang treo lơ lửng đó, cả tê cứng.

 

Sức lực của cô nhóc lớn thật!

 

Vừa suýt chút nữa cành cây đ.â.m xuyên , biến thành xiên thịt nướng .

 

Trì Thiển gốc cây : "Chú leo xuống ."

 

"Cháu nhấc lên cao quá, xuống ." Trì Thanh Trầm đen mặt : "Hơn nữa bây giờ mắt thấy gì."

 

"A, chú ?"

 

“... Đừng dùng giọng điệu thản nhiên như chuyện gì xảy khi một chuyện đáng sợ như !"

 

"Được ."

 

Trì Thiển mượn chổi của ông chủ cửa hàng bên đường.

 

Sau đó...

 

Cô chọc chọc chọc, cuối cùng cũng chọc cho rơi từ cây xuống.

 

Trì Thiển ở bên , đưa tay đỡ lấy Trì Thanh Trầm.

 

Dù cho tầm mờ mịt, nhưng Trì Thanh Trầm vẫn thể cảm nhận tư thế của lúc ...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-179.html.]

"Cháu đang bế kiểu công chúa ?"

 

"Chú , chú suýt chút nữa mất mạng đấy, còn quan tâm đến chuyện ?"

 

Trì Thanh Trầm nghĩ kỹ cũng thấy đúng, mặc dù cô nhóc đáng ghét, nhưng đúng là cứu mạng , đáng lẽ nên cảm ơn...

 

Trì Thiển : "Chú , chú mau xuống , cháu còn đang vội tìm , rảnh ôm chú mãi ."

 

Trì Thanh Trầm: “...”

 

Anh đen mặt từ trong lòng Trì Thiển bước xuống, mơ hồ thấy cô vài bước, đầu .

 

Trì Thiển đột nhiên nhớ tới, cũng suýt nữa gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, chẳng lẽ...

 

"Chú, cháu vẫn tên chú là gì?"

 

Khóe miệng Trì Thanh Trầm khẽ nhếch lên: "Triệu Tứ."

 

"Tên hợp với chú đấy, một mùi Nicolas."

 

Trì Thiển nghĩ thầm cũng thể nào trùng hợp như , cứu ven đường chính là tư xui xẻo của .

 

Cô đang , phát hiện phía tiếng bước chân.

 

đầu Trì Thanh Trầm theo : "Chú theo cháu ?"

 

Trì Thanh Trầm ngược bình tĩnh: "Bây giờ mắt thấy, một an ."

 

"Cho nên?"

 

"Cháu tìm nào, dẫn cháu . ở chỗ sinh sống thời gian lâu, quen thuộc nơi ."

 

Trì Thiển lắc lư mắt Trì Thanh Trầm, phát hiện quả thật thấy.

 

... Không tờ giấy của nguyền rủa đấy chứ?

 

Trong lòng Trì Thiển một tia chột , chấp nhận hành vi theo của Trì Thanh Trầm.

 

Tìm nửa ngày, vẫn thu hoạch gì.

 

Gần đó xảy mấy vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ, nhưng hại đều là già.

 

Trì Thiển hoài nghi, năng lực của con ch.ó hệ thống của Cố Họa đủ, còn đắc thủ.

 

Vậy thì cần gấp gáp nữa.

 

Hiện tại vấn đề lớn nhất là, nơi là nơi nào?

 

Trì Thiển cầm kem xổm xuống ven đường, ăn cân nhắc.

 

Bên cạnh cũng một xổm xuống.

 

"Cháu đang ăn gì?" Trì Thanh Trầm hỏi cô.

 

Trì Thiển mặt đỏ tim đập : "Ở thùng rác nhặt bánh mì hết hạn."

 

"Vậy âm thanh hút chùn chụt của cháu?"

 

"Bánh mì kem hỏng , cứ chảy xuống mãi, cháu chỉ thể hút hết."

 

"Sao còn ngửi thấy mùi sô cô la?"

 

"Sau khi bánh mì thiu chính là mùi vị , haizz, ăn ngon lắm."

 

Trì Thanh Trầm nhướng mày: " tin, cháu chia cho nếm thử?"

 

Trì Thiển quả quyết cự tuyệt: "Cháu còn nhỏ, ăn chút thực phẩm hết hạn , chú lớn tuổi , ăn xong cái ICU."

 

Trì Thanh Trầm: “...”

 

"Vừa nãy cháu tìm , cháu tìm ai?" Trì Thanh Trầm hỏi.

 

"Cậu của cháu." Trì Thiển chép miệng: "Hôm qua ngoài nên về, trong nhà đều lo lắng cho ."

 

"Tình cảm nhà cháu thật đấy." Trì Thanh Trầm : "Nhìn cháu cũng lớn, ngoài tìm . Nếu là nhà ..."

 

Trì Thiển về phía Trì Thanh Trầm: "Người nhà chú ?"

 

Trì Thanh Trầm ha hả: "Chính là bắt cóc, qua một tuần tự chạy trở về, bọn họ còn chắc phát hiện bắt cóc."

 

Trì Thiển còn tưởng rằng Trì Thanh Trầm chỉ là so sánh, bèn an ủi: "Chú, kiên cường lên."

 

"Chú , cuộc sống chỉ câu kỷ mắt, còn tôm hùm nướng coca cola."

 

"Mắt nhắm mở, đời trôi qua nhanh."

 

Trì Thanh Trầm: "?"

 

Cô nhóc đây là đang an ủi ?

 

Sao thấy khó chịu chứ?

 

Trì Thiển ăn kem xong, mở một túi bánh mì bơ ăn ngon lành.

 

Trì Thanh Trầm tiếng cô ngừng mở túi, nhịn hỏi: "Cháu ăn nhiều như , chứ?"

 

Trì Thiển mơ hồ : "Người nhà cháu quản nghiêm, bình thường cho cháu ăn cái , thừa dịp bọn họ còn tìm cháu, cháu ăn thêm mấy miếng."

 

"Cháu thật sự phản nghịch." Trì Thanh Trầm nhớ tới đứa cháu gái từng gặp mặt .

 

Nghe cả bọn họ nhắc tới, là một cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện hết sức hướng nội.

 

May mà là một đứa trẻ ngỗ nghịch như cô nhóc .

 

Ý nghĩ mới dâng lên, phía bỗng nhiên truyền đến một tiếng gào thét:

 

"Thiển Bảo!!!!"

 

Loading...