Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 165
Cập nhật lúc: 2025-12-29 12:37:40
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vị phú hào tham lam coi Tuyết Liên như đồ vật của , còn mở phòng phát sóng trực tiếp chằm chằm tình hình.
Đây chính là chiếc ô bảo mệnh tương lai của gã, để cho chằm chằm 24/24, gã mới thể yên tâm.
Sau đó gã liền thấy, Trì Thiển ném chiếc ô bảo mệnh của gã trong nồi.
Thêm nước, lửa lớn nấu sôi!
"Không ——!!!"
Vị phú hào trừng mắt nứt , hận thể đưa tay xuyên qua màn hình, đem đóa hoa cứu mạng vớt !
Đây cũng là ý nghĩ của tất cả !
Sao phung phí của trời như ?!
Cô lãng phí một đóa, còn tiếp tục?!
[ Thiển dừng tay !! Trong nhà mỏ cũng tiêu xài hoang phí như !! ]
[ Trái tim treo lên, cuối cùng cũng thể đặt xuống . ]
[ Đầu gối ảnh đế Trì đau nữa ? Lần Thiển nấu canh cho ai uống đây? ]
[ @ Weibo chính thức của Tập đoàn Trì thị, thể nhắn giúp chủ tịch của các , bảo ông quản lý cháu gái một chút! ]
Weibo chính thức của Tập đoàn Trì thị tag liền trả lời thật: Chúng luôn lấy tiêu chí vui vẻ của tiểu tiểu thư trọng ~
Cư dân mạng:...
Quen .
hề ghen tị một chút nào .jpg
Trì Thiển quả thật vui vẻ.
Trước lúc nuôi heo, rảnh rỗi sinh nông nổi, cô thường xuyên cầm lò luyện đan của sư phụ đến nướng gà nướng cá.
Tuy hương vị quá ngon, nhưng chẳng điều thú vị ở cái 'khí lò' ?"
đây trọng điểm.
Trọng điểm là - sư phụ từng cô thiên phú về khoản luyện đan, chỉ cần chăm chỉ nuôi heo, dốc lòng tu luyện, tương lai thể chuyển nghề, trở thành một Luyện Đan sư.
Lúc , Trì Thiển kích động.
Vì mục tiêu , cô ngày đêm nuôi heo, chải lông cho heo.
Những con heo ngốc mỗi ngày kêu la, cô đều nhịn!
Tất cả đều là vì tương lai thể chuyển nghề!
Hiện tại cô cũng cần chuyển nghề, còn cố kỵ gì nữa, đương nhiên thử xem thể luyện đan d.ư.ợ.c .
He he, sư phụ đều cô là thiên tài, cô thì ai ?
Trì Phong Tiêu thêm củi đống lửa, đầu đứa nhỏ nhà ngây ngô như một tên ngốc, lo lắng sờ sờ trán cô.
"Cũng sốt."
Trì Thiển: “...”
Trì Phong Tiêu: "Không cháu còn lấy hoa về cho ông cụ nhà chúng , đem nấu ?"
"Cháu mới nhớ thứ mang về ." Trì Thiển nghiêm túc : "Hơn nữa, , cái gọi là nấu, cái gọi là luyện đan!"
"Cậu nghĩ xem, một đóa hoa chỉ thể tặng một , nhưng luyện thành tiên đan, chẳng mỗi thể một viên ?"
Bắt đầu mê sảng .
Trì Phong Tiêu càng thêm lo lắng, hỏi cô: "Một cộng một bằng mấy?"
"Bằng tám."
"?? Cháu tính xem nào?"
Trì Thiển tự tin giải thích: "Một cái nồi cộng thêm một đóa hoa, rõ ràng thể luyện ít nhất tám viên tiên đan!"
[ Thiển Bảo lý, suýt chút nữa tin. ]
[ Tuyết Liên: Nếu kết quả như , thà thối rữa trong tuyết còn hơn. ]
[ Thật tu tiên hai mươi năm, mỗi ngày đều hồn nhiên quên , dốc lòng khổ luyện. Nếu nhu cầu, hoan nghênh gia nhập môn phái Ngao Ưng của , chỉ cần đăng ký là sẽ tặng một cặp quầng thâm mắt. ]
"Ầm!!!"
Cái nồi đột nhiên phát nổ!
Khói đen bốc lên từ trong nồi, hun cho Trì Thiển choáng váng, khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm.
"Khụ, khụ khụ! Tiên đan của !"
Trì Thiển xua tan khói mù, còn cứu vớt tiên đan của , Trì Phong Tiêu kẹp ở nách, nhấc lên.
Trì Phong Tiêu nhanh ch.óng dập lửa, dùng cành cây đẩy nắp nồi .
Bên trong đen thui, gì tiên đan nào chứ.
"Thiển Bảo, sự nghiệp luyện đan của cháu vẫn cần cố gắng nhé." Trì Phong Tiêu cố gắng nín .
Trì Thiển: "Không thể nào! Thiên phú luyện đan của cháu là một!"
"Nồi cũng nổ tung, còn một cái gì, Gậy Như Ý ?"
Trì Thiển: Sư phụ hại con!!!
Rõ ràng thiên phú luyện đan của con trác tuyệt, đợi một thời gian nữa thể chuyển nghề!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-165.html.]
Đều là lừa gạt con! QAQ.
[ Không nên là hoa Tuyết Liên t.h.ả.m, là Thiển t.h.ả.m hơn. ]
[ Rõ ràng là ảnh đế Trì t.h.ả.m nhất, mở hộp blind box là đứa cháu gái mặt mũi đen nhẻm, tay cũng đen thui. ]
[ Sự thật chứng minh, thể tùy tiện cho trẻ con chơi đồ vật quý giá! ]
Trì Phong Tiêu thu dọn xong "lò luyện đan" của Trì Thiển, thấy vẻ mặt ỉu xìu của cô, trêu chọc: "Chỉ là cái nồi nổ, khổ sở như ?"
Trì Thiển hai mắt vô thần: "Tâm trạng của cháu bây giờ, giống như đội nắng hai mươi dặm để gặt lúa, vất vả cả một ngày trời, cuối cùng phát hiện lúa gặt là của nhà hàng xóm ."
"Phụt!"
"Ha ha ha ha!"
"Xin , thật sự nhịn ."
Bọn họ cố gắng nhịn, nhưng vẫn nhịn nổi.
Cô bé thật t.h.ả.m, nhưng cũng thật buồn .
Thẩm Gia Thư lấy khăn tay thấm ướt đưa qua: "Bệ hạ, lau mặt ạ."
Trì Thiển: "Cảm ơn."
Lạc T.ử Xuyên im lặng đưa qua một túi kẹo dẻo: "Ăn ?"
Trì Thiển: "Ăn."
Trì Phong Tiêu phát hiện, liền nhắc nhở cô: "Hôm nay cháu ăn hai cây kẹo mút , lát nữa ngủ, để dành đến ngày mai ăn tiếp."
Trì Thiển , chuẩn .
“... Chỉ ăn nửa túi thôi."
"Dạ!"
Trì Thiển lau sạch mặt, ăn kẹo dẻo, bới đống tro đen mà Trì Phong Tiêu đổ .
Cô đột nhiên phát hiện bên trong mấy viên tròn tròn.
Nhanh tay lẹ mắt, cô cầm lấy chúng, đó lưng .
"Gia Thư, T.ử Xuyên, che cho chị."
Thẩm Gia Thư và Lạc T.ử Xuyên cô gì, nhưng nhanh dùng cơ thể che chắn cho cô.
Trì Thiển lau sạch sẽ đồ vật tay, là mấy viên t.h.u.ố.c màu xanh nhạt.
"Chà!" Hai mắt Trì Thiển sáng long lanh chằm chằm.
Sư phụ gạt cô!
Cô thật sự là thiên tài!
Đếm tới đếm lui, cũng chỉ năm viên.
Cũng , dù cũng là kết quả của việc nồi nổ, thể cưỡng cầu.
vấn đề là, t.h.u.ố.c ... Có thể ăn ?
Trì Thiển dứt khoát bỏ viên t.h.u.ố.c túi kẹo dẻo rỗng, tin chắc chỉ cần ăn c.h.ế.t , thì nó chính là t.h.u.ố.c !
Ngày hôm .
Trì Thiển duỗi lưng, tỉnh ngủ.
Vừa mở mắt liền thấy Hạ Phương Tri và Kỷ Ngôn Vãn tới.
Trông họ khỏe mạnh, chút di chứng nào khi trúng độc.
Nếu như tận mắt thấy, khó để cho tin tưởng tối hôm qua bọn họ thiếu chút nữa đời nhà ma.
Lý do bọn họ đơn giản, ở trong bệnh viện tiếp nhận nhiều bài kiểm tra kỹ lưỡng, còn rút m.á.u.
Giống như là coi như chuột bạch .
Ai mà chịu nổi chứ?
Vừa trở núi tuyết, bọn họ lập tức tới cảm ơn Trì Thiển.
Hạ Phương Tri đưa cho Trì Thiển tờ chi phiếu năm trăm vạn.
Kỷ Ngôn Vãn thì lấy từ trong túi một đống đồ ăn vặt, nhỏ giọng : "Em lấy từ phòng bệnh, cảm ơn chị cứu em. Tiền chữa bệnh, lúc về em sẽ trả cho chị."
"Không cần ." Trì Thiển vui vẻ ôm lấy đống đồ ăn vặt: "Những thứ là đủ ."
Kỷ Ngôn Vãn mà sửng sốt, bỗng nhiên mỉm : "Chị thật đáng yêu."
Trì Thiển giống như con chuột hamster mà cô bé từng nuôi, bất cứ thứ gì ngon đều giấu trong miệng.
Bị hai cho rìa, Hạ Phương Tri: “...”
Năm trăm vạn của , sức hấp dẫn như ?
"Lúc ở bệnh viện, em hình như đang nhắm bông hoa của chị, bọn họ còn đợi đến khi buổi livestream kết thúc sẽ tay với chị." Kỷ Ngôn Vãn nhỏ giọng bên tai Trì Thiển.
Trì Thiển khoanh tay: "Không sợ, chị cũng thích cướp của khác."
"Hả?"
"Vãn Vãn, đây, chúng xuất phát ." Kỷ Vinh Ân ở bên gọi.
Kỷ Ngôn Vãn lắc đầu: "Con cùng Thiển Thiển."
Kỷ Vinh Ân ôn hòa : "Tạm thời đổi nhóm sẽ , sẽ khiến khác cảm thấy con lễ phép. Qua đây nào."