Lặng Lẽ Yêu Anh - Chương 81
Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:16:20
Lượt xem: 5
…
Sau khi ăn cơm trưa xong thì tôi lên phòng, định bụng nằm nghỉ một lúc rồi qua bên nhà Phúc thắp cho anh nén hương, ba năm rồi, anh cũng đã mãn tang. Hôm nay lại đúng ngày anh mất nên tôi muốn đến viếng anh cũng như hỏi xem tình hình Vạn Phúc bây giờ sao rồi, Vạn Thành có được Nhật giúp đỡ hay không? Thế nhưng tôi mới vừa vào phòng thì đã nghe mẹ tôi gõ cửa tìm tôi. Mẹ đi vào, tâm sự với tôi nhiều lắm, kể cả những câu chuyện mà tôi chưa từng biết. Khiến cho tôi nhớ lại cái ngày mà tôi chuẩn bị rời đi, mẹ ngập ngừng định nói, hóa ra là chuyện này.
Sau khi mẹ kết thúc câu chuyện cũng là lúc nước mắt tôi ướt đẫm cả khuôn mặt, tôi cầm lấy áo khoác khoác vào người mình rồi nhanh chóng ra mượn xe ba và lái đi. Vừa lái xe trong đầu tôi lại văng vẳng mấy lời mẹ kể, ngày tôi mất con, lúc đó tuy Nhật vẫn còn rất giận về việc tôi ở cùng với Phúc và hiểu lầm tôi có con với Phúc nhưng anh vẫn chu đáo trước khi bay về vẫn cẩn thận đem thi hài con tôi cùng anh trở về. Anh chôn con nơi nghĩa trang, nghe mẹ kể bao năm qua năm nào đến ngày mất của con anh luôn đến đó quét dọn cho con để con không phải tủi thân, và cho đến khi anh nghe mẹ tôi kể lại mọi chuyện, hiểu được đó chính là con ruột của mình, và cả chuyện thời gian dài tôi bị mất trí nhớ và bị gia đình Phúc giấu đi, anh đã không khỏi kích động, mẹ nói có một thời gian ngày nào xong việc ở công ty anh đều ra mộ của con, xin lỗi con vì anh đã hiểu lầm và đã từng có ý không nhìn nhận con. Mẹ tôi kể nhiều lắm, cả việc anh nâng đỡ Vạn Thành đưa Vạn Thành trở về Vạn Phúc. Mẹ kể nhiều, nhiều đến nổi mà tôi nghe xong chỉ biết trong lòng mình lại cuồng nhiệt yêu anh nhiều hơn nữa. Người đàn ông như anh thật ngu ngốc , tại sao vì tôi anh có thể âm thầm chịu đựng và làm tất cả mọi chuyện trong im lặng như thế? Tại sao anh không nói với tôi, tại sao tại sao anh cứ thầm lặng yêu tôi đến mức khiến cho tôi cảm thấy tôi thật có lỗi vậy chứ?
Gửi xe bên ngoài, tôi ghé tạt qua bên đường mua hương , hoa quả , bánh trái rồi đi vào trong nghĩa trang, đến trước phần mộ của Phúc , tôi đặt hoa quả lên rồi thắp cho anh một nén nhang. Tâm sự với anh những chuyện của tôi, và kể về Vạn Thành cho anh nghe, hy vọng anh ở trên trời sẽ vui vẻ và an lòng không còn lo lắng về Vạn Phúc nữa.
Ngồi với Phúc một lúc tôi đi vòng ra sau khu vực riêng mộ của trẻ em. Ngó nhìn quanh bất chợt tầm mắt tôi dừng lại nơi đó, một người đàn ông với hình dáng quen thuộc đang ngồi tỉ mỉ nhổ từng cây cỏ xung quanh. Bất giác nhìn anh lúc này, tim tôi thắt lại, nước mắt phút chốc nhòe đi khi mà tôi nhẹ chân bước đến. Nhìn ngôi mộ nhỏ, được xây rất đẹp, cùng hàng chữ ba mẹ lập mộ
con trai Tiểu Nhật sinh ngày xx, mất ngày xx ….
Bao nhiêu đó đủ thấy Tuấn Nhật là người như thế nào, chắc sau khi hiểu rõ mọi chuyện anh cũng đã đau lòng như chính tôi đau vậy, cho nên anh mới chăm lo cho mộ của con chu đáo đến thế này. Không kìm nén được cảm xúc đang ào ạt trong lòng, tôi nghẹn ngào nhìn anh lên tiếng
-Tuấn Nhật?
Nghe tiếng tôi gọi, Nhật đang nhổ cỏ bất chợt khựng tay lại, anh quay ra nhìn thấy tôi đang đứng, ngay lập tức anh đứng lên rồi bước tới thật gần đối diện với tôi. Nhìn tôi khóc anh định đưa tay lên lau nước mắt cho tôi như ngày xưa, nhúng rồi chợt nhận ra tay anh đang bẩn anh liền hạ xuống sau đó dùng lời nói quan tâm hỏi tôi.
-Sao lại khóc, em về từ khi nào?
Chỉ vậy thôi mà tôi không kìm chế được, cổ họng nghẹn lại không nói được mà càng khóc nhiều hơn. Dẫu bao năm xa cách, lần này gặp lại trái tim tôi vẫn vì anh mà thổn thức không ngừng, không nhịn được tôi lập tức nhào đến ôm chầm lấy anh hít hà mùi hương bạch trà quen thuộc rồi gục vào vai anh liên tục thổn thức. Còn Nhật, vì biểu tình bất ngờ này của tôi đã khiến cho anh sững lại đơ như pho tượng. Mãi một lúc sau đó định thần lại, anh cũng vòng hai tay gắt gao ôm chầm lại tôi.
Ở khoảng cách gần thế này, tôi thấy cơ thể anh khẽ run lên, tim anh đập mạnh trong lồng ngực, vòng tay thêm siết chặt cái ôm, tôi ngước lên, bọng mắt sưng vù nhìn anh, tôi thấy anh khẽ cười, rồi cúi xuống hôn lên trán tôi một nụ hôn đầy sự yêu thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/lang-le-yeu-anh/chuong-81.html.]
-Đừng khóc nữa, con nó thấy lại tưởng ba nó làm mẹ nó khóc rồi nó buồn đấy?
Nghe anh nói thế dù là biết anh giỡn nhưng sau lòng tôi đau thế này, mẹ tôi nói lúc tôi gần đi mẹ định nói cho tôi biết chuyện anh đưa con về lo cho con một ngôi mộ khang trang rồi, nhưng vì người ta nói trong 3 năm đầu kiêng không cho người mẹ đến mộ con mới mất vì kiêng kị em bé sẽ quyến luyến người mẹ cho nên mẹ đã giấu tôi. Lâu lâu mẹ cũng có lên thăm cháu, vì sợ cháu mình nằm lạnh lẽo bơ vơ nơi xa lạ nhưng lúc nào lên thăm mẹ cũng nhìn thấy Nhật ở đó, ngôi mộ của con lúc nào cũng thấy ấm áp nên mẹ tôi yên tâm lắm. Đến khi tôi trở về, đã đủ 3 năm nên mẹ đã quyết định nói cho tôi biết.
-Anh không giận em chứ?
-Tại sao lại giận em?
-Vì mọi chuyện?
Nhật lắc đầu, cúi xuống nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập sự yêu thương. Anh nói
-ĐỐI VỚI VIỆC GIẬN EM HAY TRÁCH EM THÌ VIỆC EM TRỞ VỀ MỚI LÀ VIỆC ANH CẦN NHẤT. 3 NĂM RỒI XA NHAU CŨNG ĐỦ RỒI…
Nói đến đây Nhật dừng lại, hít một hơi thật sâu. Anh nhìn thẳng tôi rồi nhấn mạnh câu hỏi
-B Y GIỜ EM CÒN MUỐN RỜI XA ANH NỮA HAY KHÔNG?
Tôi đau lòng trước hỏi của anh, tôi biết vì sự yêu thương mà anh chờ đợi tôi một khoản thời gian thật dài, dài đến mức tôi có thể nhìn được sự kiên nhẫn của anh hằn sâu trên đôi mắt đến in hằn dấu vết thời gian đi qua. Đúng là xa nhau đủ rồi, dằn vặt nhau cũng đủ rồi, bây giờ tôi không đủ can đảm để xa anh nữa đâu. khiễng chân lên đặt bờ môi mình áp lên môi anh rồi hôn nhẹ. Cuối chân trời nắng đã ngả về chiều, như những ước hẹn ngày tôi chuẩn bị rời xa anh. Tôi gục đầu vào n.g.ự.c anh, hít hà mùi hương quen thuộc, mùi của bạch trà, mùi hương duy nhất mà người đàn ông tôi yêu sử dụng. Anh là duy nhất, là phiên bản đặt biệt mà kiếp này ông tơ bà nguyệt đã ưu ái dành tặng cho tôi. Khẽ nhìn anh tôi lắc đầu đáp lại
-EM KHÔNG ĐI NỮA. KHÔNG BẮT ANH PHẢI ĐỢI EM NỮA… CHÚNG TA VỀ THÔI. EM NHỚ NHÀ!
Nhật mỉm cười gật đầu, thắp lên mộ phần của con nén hương, hai chúng tôi ngồi đó, đợi cho đến khi hương tàn, kể cho con nghe tất cả mọi chuyện về ba mẹ, hy vọng con sẽ nghe được và không oán trách chúng tôi, con sẽ được nhẹ nhàng và siêu thoát theo về cõi Phật. Thăm con xong chúng tôi cùng nhau ra về, trong lòng tự nhiên cũng thấy dễ chịu hẳn. Nhật nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi cả hai trở về lại ngôi nhà của chính mình. Cùng nhau hứa hẹn về một cuộc sống tươi đẹp hơn, hạnh phúc hơn…trong tương lai…
- Hoàn-