Thế con đã báo cảnh sát chưa, còn nữa con đem con nhỏ đó về đây để làm gì? Cũng tại nó mà mọi chuyện mới xào xáo đến mức này?
-Chuyện này ba không cần lo. Sẽ có ngày thằng Nhật vì cô ta mà rơi vào tay con thôi. Ba yên tâm lo chuyến hàng lần này cho ổn đi chuyện của công ty cứ bỏ qua một bên.
- Được. Con gọi thằng Đường xuống đây cho ba. Bảo nó dẫn thêm mấy thằng tin tưởng nữa theo. Nhiệm vụ lần này ba sẽ giao cho nó làm.
-Vâng. Ba chuẩn bị đi. Để con gọi nó.
Tôi càng nghe càng không hiểu họ đang nói gì, và cũng không hiểu họ là ai, có quan hệ gì với mình hay không tại sao tôi lại ở cùng với họ. Những câu hỏi cứ xoay mãi trong đầu mà chẳng có câu trả lời càng khiến cho tôi thêm khó chịu.
Cạch…
Bất ngờ cánh cửa mở ra. Tôi ngước lên mình, một chàng trai đi vào, anh ta khôi ngô và đẹp trai , khuôn mặt trắng toát lên vẻ thư sinh nho nhã. Anh ta mặc bộ vest màu đen mang đôi giày đen luôn. Trông rất giống con nhà giàu
Tuy nhiên quả thực giờ đây tôi chẳng thể nhận ra anh ta là ai…
Hoàng Phúc tiến lại, anh ta dùng đôi mắt nghi hoặc nhìn tôi rất lâu, có lẽ là đang dò xét hoặc thầm đánh giá về tôi chuyện gì đó. Mãi một lúc sau anh ta mới chủ động lên tiếng với tôi
-Em khỏe chưa?
Tôi nhíu mày nhìn chàng trai trước mắt, đại não vận dụng hết công suất vẫn không thể nào nhớ ra anh ta là ai?
-Anh quen tôi à?
Hoàng Phúc gật đầu, đôi mắt phảng phất ánh gian tà
-Không những quen mà chúng ta còn là…
Hoàng Phúc nói đến đây liền ngập ngừng càng khiến cho tôi thêm tò mò
-Chúng ta còn là gì anh nói rõ cho tôi nghe với.
Anh ta nuốt nước miếng cái ực, sau đó đi tới ngồi cạnh giường tôi trầm giọng nói
-Chúng ta là vợ chồng?
Vợ Chồng? Câu nói này khiến đầu tôi nổ ầm một tiếng, tôi đã có chồng rồi sao? Là lúc nào tại sao trong mảng ký ức của tôi bây giờ lại trống rỗng. Nhíu mày nhìn Phúc. Tôi ngây ngô hỏi lại
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/lang-le-yeu-anh/chuong-60.html.]
-Anh là chồng tôi thật không? Vậy tôi tên là gì?
Hoàng Phúc nhìn tôi thầm đánh giá bàn tay lần mò tới nắm lấy tay tôi rồi nắm thật chặt
-Anh là chồng em. Anh tên Hoàng Phúc, còn em là Mỹ Trang.
Mỹ Trang. Cái tên thật quen thuộc, vừa nghe qua tôi đã có cảm giác mình đã nghe qua rồi, nhưng lại không nghĩ đó là tên của chính mình. Còn về chuyện anh ta và tôi là vợ chồng thì trong suy nghĩ của tôi lại hoàn toàn trống rỗng.
Định bụng tiếp tục mở lời hỏi Hoàng Phúc lý do tại sao tôi lại bị mất trí nhớ thế nhưng chưa kịp mở lời thì bất chợt đầu tôi lại đau như búa nổ. Tôi đưa hai tay lên ôm lấy đầu mình, từng dây thần kinh căng ra như sắp đứt khiến cho tôi chịu không nổi phải ngả vật ra giường rồi quằn quại rên la.
Ngồi bên cạnh nhìn tôi đau đớn Hoàng Phúc lúng Hiệpng chẳng biết làm gì nên anh ta cứ luôn miệng hỏi tôi
-Mỹ Trang em bị sao vậy hả?
-Mỹ Trang?
-Em đau quá ..
-Bây giờ anh phải làm sao?
-Em không biết, cứu em, đau quá?
Hoàng Trung ôm tôi một lúc rồi xoa đầu giúp tôi thế nhưng anh ta càng đụng chạm tôi lại thấy rất khó chịu. Cứ thế tôi mạnh tay đẩy anh ta ra không giữ được bình tĩnh tôi quát lên
-Anh đi ra đi…
Hoàng Phúc chới với nhìn tôi đầy bất lực, sau đó anh ta đi thẳng ra khỏi phòng rồi đóng chặt cửa lại. Trong phòng cơn đau vẫn mãi dằn xé cơ thể tôi, tôi cứ ôm lấy đầu rồi gào khóc, trong phút chốc nước mắt giàn giụa, mồ hôi Hiệpa ra ướt nhẹp cả người.
Hoàng Phúc đi một lúc sau đó quay lại. Anh ta chìa tay ra đưa cho tôi một viên thuốc, vì đang đau nên tôi cũng không có thời gian để hỏi đó là thuốc gì bèn chụp lấy sau đó nuốt vội vào luôn cổ họng.
-Em … nước đây em uống đi.
-Cảm ơn..
Tay tôi run run cầm lấy ly nước tu một hơi hết luôn. Nước trôi xuống cổ họng rồi xuống bụng tạo nên một cơn cuồn cuộn. Một lúc sau cơn đau đầu của tôi cũng giảm bớt khiến cho tôi mệt lả cả người nằm vật ra giường mà thở hổn hển.
Hoàng Phúc cầm khăn lau đi mồ hôi trên mặt tôi sau đó anh kê gối xuống đầu tôi rồi đặt tôi nằm ngay ngắn lại trên giường. Anh nói
-Em nghỉ ngơi đi. Anh đi ra đây.