Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/KbLAQ5oZQq
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
…
Ngâm mình trong bồn tắm, làn nước ấm nóng bao phủ lấy thân khiến tôi chỉ muốn vùi mình luôn trong đó để xua đi cảm giác khó chịu đang vây lấy trong lòng. Mười mấy năm ở gần bên anh, đơn phương yêu một chàng trai hoàn hảo, đến cuối cùng tôi chưa kịp tỏ tình đã nhận lấy kết quả rằng anh không bằng lòng ở bên tôi. Đúng là vừa đau lòng, vừa cảm thấy xấu hổ đến c.h.ế.t đi được.
Tôi tức giận, đập mạnh tay vào bồn nước, những giọt nước b.ắ.n lên tung tóe rồi đọng lại nơi gương mặt của tôi trực tiếp hòa với những dòng lệ uất ức nơi mi mắt đang chảy dài rơi xuống hai bên má. Tôi tự hỏi tại sao tôi lại phải khổ sở như vậy, vốn dĩ tôi cũng là một đại tiểu thư con nhà giàu, tôi đẹp, tôi giỏi, 18 tuổi tôi có trong tay tất cả những thứ mà bao người mơ ước thế mà con tim dại khờ vẫn cứ nhất kiến chung tình với duy nhất một người chưa bao giờ động lòng với mình, có phải tôi bị điên rồi hay không?
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang tâm trạng đang khó ở, tôi vội bước ra khỏi bồn tắm, khoác tấm áo khoàng vào người rồi đi tới cầm chiếc điện thoại lên. Vừa thấy tên Tú Minh hiển thị trên màn hình, tâm trạng tôi phút chốc giãn ra ngay. Bởi vì từ khi lớn lên đến bây giờ tôi chỉ biết và quen mỗi Tú Minh là bạn thân, Tú Minh gia cảnh nghèo lắm, không được hoàn hảo như tôi, nhưng Ý tốt, lại giỏi giang, lúc nào cũng nghĩ cho tôi cả thế nên tình bạn giữa tôi với nó đã trải qua hơn 5 năm có lẽ rồi. Nhất là cũng nhờ tôi mà Tú Minh được vào làm việc bên tập đoàn Tuấn Nhật, ban đầu vốn dĩ người vào Tuấn Nhật trước là tôi vì tôi và Tú Minh đều học chuyên ngành thiết kế nhưng tôi có năng khiếu hơn, thời gian đó vừa hay công ty chỉ tuyên bố tuyển một nhà thiết kế độc quyền thôi, nhà tôi thì có điều kiện, nếu tôi không vào ba mẹ vẫn dư sức nuôi tôi, còn Tú Minh thì đang gặp khó khăn nên tôi đã quyết định nhường lại cơ hội cho Tú Minh. Khi nào có cơ hội nữa tôi sẽ vào sau. Cũng vì chuyện đó nên Tú Minh cảm kích và nói rằng nó biết ơn tôi lắm, sẽ chẳng bao giờ nó phản bội lại tôi.
-Tao nghe!
Bên kia Tú Minh lên tiếng hỏi tôi
-Mày đã nghe được chuyện của Tuấn Nhật và Vạn Phúc chưa?
Tưởng chuyện gì? Lại nghe đến cái chuyện khiến tôi không muốn nghe nên tôi liền bực dọc nói với Ý
-Chuyện đó liên quan gì đến tao đâu?
Bên kia sau khi nghe tôi trả lời chắc Ý cũng đoán được tôi không muốn nghe nên nhanh chóng Ý cũng cười giả lả rồi nói với tôi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/lang-le-yeu-anh/chuong-5.html.]
-À thế hôm nay mày rảnh không? Hôm nay tao nghỉ, mình đi mua sắm không? Vừa hay có một cửa hàng nằm ngay ngã tư vừa khai trương bán đồ đẹp lắm.
Đúng là chỉ có nó hiểu ý tôi, nói đến mua sắm thì không bao giờ tôi từ chối được. Chẳng phải tôi nghiện những món hàng hiệu đắt tiền chỉ là nó như một thú vui tiêu khiển giúp tôi đỡ căng thẳng khi bị stress thôi.
-Ok, vậy tao qua chỗ mày nhé?
-Không để tao nhắn địa chỉ rồi mày lái xe qua đi. Tao đang có việc cũng gần đó, tạt qua gần hơn.
-Ok chờ tao 10 phút.
Bắt lấy địa chỉ là Tú Minh gửi qua tôi nhanh chóng khoác lên người chiếc váy đen bó sát, thả nhẹ mái tóc dài, chỉ tô một chút son làm điểm nhấn rồi đi ngay xuống nhà lái xe rời đi.
Chẳng mấy chốc tôi đã đến chỗ hẹn, vừa định gọi cho Ý thì đã thấy nó đứng bên kia đường vẫy tay với tôi. Sự nhiệt tình này của nó khiến cho tôi vô thức phải tủm tỉm cười.
Hai đứa dắt nhau đi mua sắm, tôi dạo quanh cửa hàng một lúc vẫn không thể chọn được cho mình một chiếc váy ưng ý, có lẽ chủ cửa hàng không hợp gu với tôi thì phải, thế mà quay sang nhìn Tú Minh đã lựa được biết bao nhiêu là đồ.
-Mày xong chưa?
Tôi nhìn nó hỏi, Nó cười cười trả lời tôi
-Tao lựa cũng được mấy bộ rồi, à mà nãy tao đi công việc quên đem theo thẻ, mày thanh toán giúp tao đống này, về nhà tao chuyển trả lại cho nha.