Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/pSEIB0p5RM
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi há hốc mồm khi nghe câu chuyện mà ba và bác Hiệp vừa nói. Tôi không lấy làm lạ khi mà 30 tỷ ba hứa giúp bác Hiệp , vốn dĩ công ty ba tôi không lớn bằng tập đoàn may mặc Tuấn Nhật của bác Hiệp thế nhưng ngược lại ba tôi quen rất nhiều vị cấp cao trong ngân hàng, chuyện điều động số vốn 30 tỷ chắc chắn ba tôi sẽ làm được. Nhưng còn chuyện giữa tôi và Tuấn Nhật? Liên quan gì nhau đâu tại sao ba tôi lại đột ngột đưa ra cái quyết định này? Cho dù tôi yêu Nhật đã rất lâu rồi nhưng tôi không thể nào đem cuộc đời mình ra để đổi lấy một cuộc hôn nhân có tính chất thương mại này được? Huống chi là Nhật có yêu tôi đâu?
-Mỹ Trang con ra đây?
Tôi đang tự hỏi với lòng mình thì bất ngờ nghe tiếng ba gọi, có lẽ ba đã biết tôi đứng kế bên từ nãy giờ và vừa đủ nghe hết câu chuyện trên.
Từ từ bước đến. Tôi cúi đầu trước ba mẹ mình.
-Dạ ba mẹ gọi con?
Ba tôi nghiêm giọng nhìn tôi nói
-Con đã nghe hết câu chuyện rồi đúng không? Và đây là bác Hiệp, ba của Tuấn Nhật chủ tịch tập đoàn Tuấn Nhật mà con từng cao ước sẽ bước chân vào tập đoàn để thực tập. Hôm nay gặp con chào bác Hiệp đi.
Nghe lời ba Tôi xoay lại, cúi đầu chào bác một tiếng
-Dạ con chào bác.
Bác Hiệp gật đầu với tôi rồi nói
-Chào con. Đã lâu không gặp, càng lớn con gái càng xinh ra đó nha.
Tôi nghe bác khen cũng chỉ mỉm cười cho qua vì vốn dĩ trong lòng bây giờ đang rối như tơ vò nên nụ cười cũng méo xệch. Vừa hay kế bên mẹ bảo tôi ngồi xuống cạnh mẹ. Đúng lúc chiếc điện thoại của bác Hiệp vang lên. Bác bắt máy nghe không biết người bên kia nói gì mà sau khi buông chiếc điện thoại xuống thì bác liền nhìn gia đình tôi rồi nói
-Tuấn Nhật đang đến. Đợi nó tới rồi chúng ta bàn chuyện luôn cho tiện!
Chẳng để mọi người đợi lâu, sau vài phút bên ngoài nhà tôi đã nghe tiếng xe hơi chạy vào. Một thân vest đen lịch lãm, dáng anh cao gầy xuất hiện. Lâu rồi không gặp, hôm nay gặp lại Tuấn Nhật vẫn đẹp trai ngũ quan đẹp như tạt tượng và nét đẹp ấy vẫn khiến tôi không thể cưỡng lại được, phút chốc thu hút ánh nhìn của tôi về phía anh nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/lang-le-yeu-anh/chuong-3.html.]
Tuấn Nhật đi vào, một bên tay là một giỏ hoa quả đắt tiền, một bên là chiếc cặp táp da đen bóng loáng được anh cầm chặt.
Cúi đầu trước mọi người. Thanh âm trầm thấp từ khuôn miệng của anh vang lên
-Chào ba, chào hai bác cháu mới tới.
Ba mẹ tôi nhìn Tuấn Nhật, mỉm cười gật đầu rồi khen anh
-Đã lâu không gặp cháu ngày càng Nhật độ. Ngồi đi cháu
Tuấn Nhật nghe khen vẫn rất kiệm lời
-Cảm ơn bác. Có chút quà con biếu hai bác dùng lấy thảo.
-Cảm ơn con
Đặt giỏ trái cây xuống bàn, Tuấn Nhật ngồi xuống ghế, vừa hay anh đưa mắt sang nhìn tôi, ánh mắt mang vẻ lạnh nhạt khiến người đối diện chẳng thể nắm rõ được tâm tư, anh hờ hững buông lời
-Chào em!
Ánh mắt tôi từ khi anh bước vào cho đến bây giờ chưa từng rời khỏi cho đến khi nghe được câu chào này của anh tôi mới giật mình thu lại tầm mắt, bẽn lẽn khẽ mấp máy đôi môi đỏ mọng của mình
-Dạ, em chào anh Nhật!
Chẳng thêm một câu nào nữa, Tuấn Nhật thẳng thừng quay đi rồi nhanh chóng bắt chuyện với người lớn
-Bản thiết kế của công ty đã bị người khác đánh tráo, người này chắc chắn là nội gián bên công ty Vạn Phúc cài vào, vì lúc công bố kết quả Tú Minh đã rất bất ngờ khi bảng thiết kế của cô ấy đang được công bố Vạn Phúc là chủ sỡ hữu. Ba và bác Nhật xem qua sẽ rõ. Đây là bảng nháp mà Tú Minh đã kịp lưu lại.