Lặng Lẽ Yêu Anh - Chương 29

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:13:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhìn lại anh bằng ánh mắt ngờ vựt, trong lòng không hiểu sau khi nghe câu này xong tâm trạng rối ren khó tả. Ý anh là gì? Có phải anh đang muốn nói chúng tôi là vợ chồng thì có thể dùng chung hay không? Vừa nghĩ đến đó tôi đã cảm thấy trong lòng mình đang dâng lên cảm xúc hạnh phúc. Thế nên tôi lập tức nhìn Tuấn Nhật bẽn lẽn hỏi lại

-Chúng ta đang là gì? Câu hỏi này phải là anh trả lời mới đúng chứ?

Đột nhiên Tuấn Nhật nhìn tôi rồi phì cười, ánh mắt anh lại nhìn tôi thêm lâu hơn một chút. Thế nhưng khi khuôn miệng anh bắt đầu mở ra định trả lời tôi, thì đúng lúc đằng sau Tú Minh xuất hiện.

Cô ta gọi lớn

-Anh Nhật?

Ngay lập tức Tuấn Nhật rời khỏi người tôi không chút đắng đo. Lại một lần nữa trong tim tôi mang đầy hụt hẫng khi tiếp theo đó là một màn hành động lẫn biểu cảm ngọt ngào anh dành cho Tú Minh.

-Em mua đồ xong chưa?

Tú Minh liếc qua tôi bằng ánh mắt khó chịu, nhưng với Tuấn Nhật lại nũng nịu vô đối

-Em xong rồi ạ, nãy giờ không thấy anh làm người ta đi tìm đến xót cả ruột.

Tuấn Nhật nghe vậy liền nở một nụ cười yêu thương rồi nói với Tú Minh.

-Anh có chút việc. Em mua xong rồi thôi thì chúng ta đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/lang-le-yeu-anh/chuong-29.html.]

Tú Minh được đà rút vào lòng Tuấn Nhật luôn, nhìn qua tôi thể hiện một kẻ đắc thắng. Nó nói

-Ủa là Mỹ Trang đây à? Trùng hợp quá. Bạn cũng đi siêu thị cơ à?

Tôi đứng nhìn họ, trái tim thắt lại đau đớn, như không tin nổi hình ảnh đang hiện diện trước mặt mình, mới vừa mấy phút đây người đàn ông đó còn ôm chặt eo tôi, khẳng định với người khác rằng tôi là vợ của anh ấy, mạnh miệng nói rằng sẽ không để ai đụng vào tôi được trừ khi anh chưa cho phép. Thế mà bây giờ cũng người đàn ông đó. Lại đang ôm ấy yêu chiều người con gái khác ngoài tôi.

Như từng đợt sóng lớn lạnh lùng vỗ mạnh vào bờ, đập tan những hy vọng về một ngày tươi sáng cùng anh, tôi buồn lắm, buồn đến mức sắp phải oà lên khóc trước mặt hai người đó vì bị anh đối xử tệ. Thế nhưng vì không muốn để Tú Minh nhìn tôi đắc thắng như thế nên tôi đã cố giữ bình tĩnh là đương đầu với nó

-Chỉ là ngẫu nhiên thôi. Oan gia với nhau không nên có từ trùng hợp được.

Vì có Tuấn Nhật đang ở bên nên nó vẫn cứ dẻo miệng chọc tức tôi

-Sau Hạ lại nói vậy? Dù sao chúng ta trước đây cũng là bạn. Bây giờ lại còn là đồng nghiệp với nhau nữa mà. Hay là Mỹ Trang buồn vì anh Nhật yêu tôi.

Sau Khi Tú Minh thốt ra câu này, thật trùng hợp cả tôi và Tuấn Nhật nhìn nhau. Không hiểu anh là đang nghĩ gì, còn tôi chỉ là muốn biết rõ từ miệng anh nói anh có yêu tôi hay không thôi. Thế nhưng anh chỉ im lặng đứng bên Tú Minh nên tôi càng phải tạo cho mình một lớp vỏ bọc hoàn hảo. không để cho Tú Minh đắc ý được, tôi liền nhanh chóng đáp lại lời của nó bằng những lời phủ nhận đầy dối gian

-Anh ta yêu ai là quyền của anh ta. Trái tim tao không bao giờ có chỗ để cho anh ta chen vào được đâu. Thế nên mày cũng bớt lo đi. Chuyện bây giờ mày cần làm là giữ người yêu cho tốt đó. Rồi sẽ có ngày khi mọi chuyện vỡ lở, tao chỉ sợ mày mất tất cả những gì đang có mà thôi.

Tôi nói mạnh miệng vậy thôi, chứ làm sau không đau lòng khi người tôi yêu thầm đang cận kề với người khác chứ, nhưng rồi cũng đành cắn răng cam chịu vì không muốn nhắc gì thêm nữa. Lại không muốn chứng kiến hai con người đó thế nên tôi quay bước đi thẳng luôn. Vừa đi vừa uất ức, vừa liên tục đưa tay gạt đi nước mảt vô nghĩa của mình.

Tôi đi rồi, bỏ lại phía sau Tú Minh đang chột dạ, sắc mặt cô ta tái đi khi nghe tôi nói vừa căm tức vừa muốn kiếm chuyện với tôi nữa nhưng không thể, cứ thế hậm hực mãi rút chặt vào lòng của Tuấn Nhật .

Loading...