Lặng Lẽ Yêu Anh - Chương 22

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:11:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đọc tin này xong tôi chỉ biết chửi thầm trong miệng một câu là anh ta thật tự luyến, thế nhưng ngoài mặt lại không hiểu sau vì cái tin này mà vô thức đôi môi tôi nở ra một nụ cười vui vẻ.

Cất điện thoại , tôi không rep lại nữa mà nhanh chân đi ra khỏi nhà bắt xe qua công ty. Vừa đi vừa có cảm giác hôm nay là một ngày thật đẹp, khuôn miệng cứ tủm tỉm cười mãi mà không khép lại được, chẳng biết có phải là do Tuấn Nhật sắp xếp cho tôi một công việc mà tôi yêu thích. Hay vì do câu hỏi tôi có nhớ anh không!

..

Khi tôi bước đến công ty thì đã có người đứng chờ tôi lại cổng. Vừa thấy tôi đi tới anh ta đã chắn đường tôi lại và nói

-Chào em! Xin giới thiệu Anh là Phương. Trưởng phòng thiết kế. Tổng Giám Đốc có căn dặn hôm nay em đến anh sẽ hướng dẫn công việc cho em.

Tôi nghe xong liền hiểu ra vấn đề nên liền nhanh chóng chìa tay ra rồi mỉm cười đáp lại

-Chào anh ạ. Em là Mỹ Trang. Rất mong được anh giúp đỡ.

Anh ta bắt tay lại với tôi

-Rất hân hạnh biết em!

Nói xong anh Phương đó dẫn tôi lên phòng thiết kế. Khi bước chân đến phòng này, tôi nhìn quanh và quan sát tổng thể căn phòng phải nói là rất rộng, mọi người trong phòng cũng khoảng gần 100 người. Khi họ đang chuyên tâm trong công việc thì Anh Phương dẫn tôi đi vào.

Anh đứng giữa phòng, đưa tay lên vỗ mạnh mấy cái để thu hút sự chú ý của tất cả.

Bốp bốp bốp

Mọi người nghe tiếng vỗ tay thì đồng loạt dừng hẳn công việc sau đó quay lại. anh Phương chỉ tay qua tôi và lên tiếng

-Giới thiệu với tất cả mọi người đây là Mỹ Trang. Từ hôm nay Hạ sẽ là thành viên mới của phòng chúng ta. Mọi người cho một tràng vỗ tay chào đón em ấy nhé

Nghe vậy mọi người ai cũng vỗ tay. Còn riêng tôi tôi cũng lịch sự cúi đầu lên tiếng

-Chào mọi người em là Mỹ Trang. Rất mong các anh chị chiếu cố và giúp đỡ cho em nha.

Một người ở dưới cười tươi với tôi rồi nói vọng lên

-Nhân viên mới xinh gái quá nha.

Lại một người nữa

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/lang-le-yeu-anh/chuong-22.html.]

-Lại thêm một hoa khôi của phòng xếp sau Ngọc Hạnh.

Nói đến đó cả phòng lại dời mắt nhìn sang một cô gái, tôi cũng tò mò nhìn sang theo. Một cô gái ngồi cạnh góc tường, khuôn mặt trái xoan với mái tóc xoăn dài màu vàng cũng đang hướng mắt nhìn tôi, thế nhưng dù cô ấy đang thể hiện sự vui vẻ thì tôi cũng không cảm nhận được thiện ý của cô ấy.

Anh Phương lại tiếp tục nói

-Thôi giới thiệu xong rồi. Mọi người tiếp tục công việc đi. Còn Mỹ Trang em đi theo anh.

Tôi líu ríu đi theo anh Phương đến cuối bàn. Trên bàn là một chiếc laptop mới. Sau khi bảo tôi ngồi xuống. Anh Phương nói

-Em làm quen với máy tính đi. Đợi anh một lúc anh gửi ý tưởng qua cho em. Em theo đó mà hoàn thành một bản thiết kế giúp anh. Càng độc, lạ, quan trọng là đẹp phù hợp với tiêu chí của khách hàng đưa ra là được.

-Ok anh!

Nói xong anh Phương đi. Tôi ngồi trên bàn , khởi động chiếc lap rồi đợi chờ anh Phương bàn giao công việc. Trong lúc chờ đợi thì tự nhiên tôi thấy Tú Minh bước qua phòng tôi.

Lại là oan gia ngõ hẹp, tôi cố tình không nhìn nó nhưng nó lại cố tình kiếm chuyện với tôi.

-Ái chà… hôm qua mạnh miệng giới thiệu là phu nhân giám đốc cơ mà, sao bây giờ đã là một con nhân viên quèn của phòng thiết kế rồi.

Nghe nó nói mà tôi không buồn muốn giải thích, vì tôi nghĩ nó đang muốn kiếm chuyện với tôi. Nếu tôi có nói gì ra thì cũng chỉ là chửi lộn với nó mà thôi. Vì không muốn làm phiền đến mọi người xung quanh thế nên tôi chọn cách coi như mình không thấy nó.

Mà dường như tôi không trả lời Tú Minh lại tưởng tôi sợ nó nên tiếp tục huênh hoang nói lớn

-Sao nhục quá nên không biết trả lời gì à?

Vừa hay cô gái tên Ngọc Hạnh lúc nãy lại lên tiếng vuốt theo Tú Minh

-Ủa chị ý biết bạn ấy à? Nghe anh Phương bảo là được Tổng Giám Đốc ưu tiên đưa vào đấy chị

Tú Minh nghe xong liền khó chịu ra mặt nên lập tức nói với Ngọc Hạnh

-Ưu tiên cái chó gì em ơi. Chẳng qua nhà người ta có điều kiện đứng ra giúp đỡ công ty mình rồi bắt Giám Đốc phải thế này, thế kia với cô ta thôi em.

-Ơ thế là có người chống lưng hả chị. Chống có nổi không đó? Chứ em biết Giám Đốc của mình không phải dạng vừa đâu..

Loading...