Lặng Lẽ Yêu Anh - Chương 21

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:11:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi tới bàn làm việc của anh, tôi ngồi xuống, đặt gọn gàng bản hợp đồng lên đó. Nghe nói hợp đồng lần này rất quan trọng với anh, giá trị hợp đồng lên đến hàng tỷ đồng thế nên tôi cũng chẳng dám mở ra xem, cứ thế cẩn thận để lên bàn thật ngăn nắp.

Sau khi xong việc Nhật giao, tôi định bụng đứng lên và rời khỏi phòng thì bất giác ngay lúc này điện thoại tôi vang lên tiếng chuông thông báo. Tôi mở ra, là thông báo bên zalo có người kết bạn, ngạc nhiên hơn người đó lại là Tuấn Nhật.

Nhìn lời mời kết bạn có tên anh mà cả người tôi mụ mị hẳn đi, lại đan xen có chút niềm vui dâng lên tậng cổ, cứ thế mà bàn tay cầm chặt điện thoại, bối rối ấn vào đồng ý kết bạn.

Lời mời vừa được chấp nhận, tôi không giấu được tò mò liền mở zalo của anh ra xem. Trong phần nhật ký chẳng có một hoạt động nào mỗi cái hình đại diện của anh. Tôi ngồi im lặng, ngắm vào hình anh thật lâu, trái tim vô thức lại dâng lên những nhịp đập lạ thường. Không hiểu sau hôm nay anh lại kết bạn zalo với tôi nhưng tôi hiểu mỗi hành động mà anh làm với tôi điều khiến tôi rung động không thoát ra được.

Ngây ngốc nhìn chàng trai trong hình đến nổi tin nhắn báo đến tôi cũng không thèm xem vì cứ nghĩ là người nào đó nhắn, nhưng đến khi tôi thoát ra khỏi trang cá nhân của anh, tôi mới vội giật mình khi mà người nhắn cho tôi lúc nãy lại là Tuấn Nhật

-Chân cô còn đau không?

Đọc tin nhắn mà tôi ngạc nhiẽn tột độ, hai mắt liên tục dáo dát nhìn quanh xem trong phòng còn ai nữa không vì tôi chỉ mới bị thương lúc sáng, không hiểu sao Tuấn Nhật lại biết được.

Ngay lập tức tôi nhắn lại

-Sao anh biết chân tôi bị thương?

Tin nhắn gửi đi tôi hồi hộp chờ anh rep lại thế nhưng đợi cả buổi đến tối mà anh cũng không xem tin nhắn. Tôi thì vì tác dụng phụ của thuốc trị bong chân nên buồn ngủ và ngủ lúc nào không hay luôn. Nhưng như có một động lực vô hình mà đến lúc ngủ tôi vẫn cố ôm khư khư cái điện thoại. Và cho đến nữa đêm khi giật mình tỉnh giấc tôi lại vội vàng bấm điện thoại lên xem coi anh đã rép chưa. Thế nhưng cái tôi nhận lại chỉ là sự hụt hẩng khi anh xem xong tin tôi gửi cách đây 3 giờ trước nhưng chẳng thèm trả lời lấy một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/lang-le-yeu-anh/chuong-21.html.]

Cả tối đó Tuấn Nhật vẫn không trả lời tôi lại, chiếc điện thoại vẫn im lìm không một tin nhắn từ ai đó khiến những mong đợi của tôi lập tức lại trở nên thất vọng cùng cực.

Buổi sáng thức giấc, tôi vùi mình trong chăn, uể oải muốn thức nhưng chẳng biết mình phải làm gì trong căn phòng trống trải thế nên cứ nằm vật mãi ra giường, nuốt cơn đói vào bụng để nướng thêm một lúc cho g.i.ế.c thời gian.

Đang nằm thì đột nhiên điện thoại tôi lại có tin nhắn đến. Theo phản xạ tôi vội chụp lấy rồi mở ra. Bất chợt tim mình vui đến lạ khi cuối cùng Tuấn Nhật cũng trả lời mình

-Hôm nay cô đến công ty nhận việc đi.

Tôi ngạc nhiên với tin nhắn này của Tuấn Nhật nên lập tức hỏi lại.

-Tôi nhận việc gì?

-Phòng thiết kế đang thiếu người, tôi nhớ ra cô là nhà thiết kế giỏi... Chắc chắn không thiếu việc cho cô làm.

-Vậy cũng được. Mà bao giờ anh về.

Đang nhắn tin liên tục, tự nhiên tôi hỏi câu này xong thì bên kia chỉ hiện lên chữ đã xem sau đó im lặng tiếp. Tôi nghĩ anh ta không muốn nhắn tin nữa nên liền bỏ điện thoại qua một bên rồi nhanh chóng bật dậy đi vào toilet vệ sinh cá nhân sạch sẽ sau đó chọn cho mình một bộ váy chỉnh chu nhất để mặc vào. Khi tôi sửa soạn xong xuôi liền đi đến giường lấy điện thoại để đem theo qua công ty thì ngay lập tức Tuấn Nhật trả lời tin tôi

-Nhớ tôi à?

Loading...