Lặng Lẽ Yêu Anh - Chương 16

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:11:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đi thẳng đến chỗ mẹ chồng đang nằm, Tuấn Nhật có liếc nhìn tôi nhưng anh ta không nói gì cả. Ngó nhìn mẹ đang nằm đó tự nhiên tôi không khỏi ngỡ ngàng. Một người đàn bà đẹp, sang trọng quý phái. Khí chất ngút ngàn của bật thượng lưu mà lúc sáng tôi còn phải trầm trồ khen bà đẹp. Thế mà bây giờ mới chợp mắt thôi bà đã nằm bất động.

Thấy tôi đi tới, Tú Minh nhìn tôi bĩu môi, còn tôi vì đã biết nó không còn là con bạn thân mình nên cảm giác đối với nó giờ đây cũng khiến lòng tôi dâng lên một mớ hỗn độn. Tôi im lặng, lách qua một bên cho khuất mắt nó, để không làm cho lòng mình khó chịu thêm.

Ở nhà chồng đến 2h đêm Tuấn Nhật mới chở tôi về lại nhà riêng. Chắc có lẽ anh ta thấy tôi biết điều chịu sang thăm mẹ anh hay sao đấy mà anh không còn hằn học với tôi nữa. Về đến nhà tôi vào phòng tẩy trang một lúc thì Tuấn Nhật bước vào. Anh ta mặc một bộ thể thao màu trắng, bộ quần áo đơn giản nhưng cũng không thể đánh bại được nhan sắc trời phú kia, cứ thế mặc nhiên thu hút ánh nhìn tôi mãi không thể rời mắt.

Tuấn Nhật đứng trước mặt tôi, trầm giọng nói

-Mai sáng anh đưa ba mẹ sang Mỹ sớm, tầm trong tuần sẽ về lại. Em ở nhà muốn thoải mái thì về ba mẹ hoặc ở đây cũng được. À nhân tiện ngày mai em giúp anh lên công ty đem cái hợp đồng anh để trong ngăn kéo về nhà giúp anh. Hợp đồng lớn để trong công ty không thấy an toàn.

Tôi nhìn Tuấn Nhật không chớp mắt. Không phải tôi bị thu hút bởi vẻ đẹp của anh ta mà là bây giờ hơi bất ngờ với cái cách anh ta xưng hô với tôi. Một Tuấn Nhật lạnh lùng, chưa bao giờ nghe anh ta nói chuyện với ai mà nhiều chữ đến vậy. Thế mà bây giờ sau mềm mỏng thế, có phải tôi nghe nhầm hay không? Vì quá đỗi ngạc nhiên thế nên tôi lập tức hỏi lại

-Anh bị ai nhập à, không xưng tôi, cô nữa à? Sao giờ anh anh em em nghe ngọt quá vậy.

Bị tôi hỏi, Tuấn Nhật khẽ nhếch đôi lông mày rậm lên nhìn tôi sau đó hắng giọng một cái rõ mạnh rồi nói

-Ờ thì… mà cô có lấy không, nếu không thì để…

Tôi không để anh ta nói hết lời vì biết kiểu gì cũng nói mấy lời khó nghe. Mà dù sao thì cũng đã ở chung nhà, đối đầu với nhau mãi cũng không phải là chuyện tốt. Mà anh ta đi rồi thì tôi cũng rảnh, đi qua công ty một lúc cũng ko sao. Nghĩ vậy nên tôi liền bĩu môi đáp lại

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/lang-le-yeu-anh/chuong-16.html.]

-Ờ thì…lấy thì lấy. Ai bảo tôi là vợ anh.

khi tôi nói ra câu này, là lúc tôi quên mất những gì mà đêm nay anh đã từng đối xử tệ bạc với tôi, quên mất Tú Minh là ai và quên luôn cái vết thương trên cổ mình do anh ban tặng. Vừa nhớ lại bất giác tôi đưa tay lên chạm vào cổ. Vết thương nơi đây vẫn còn đang đau nhức nhối.

Tuấn Nhật ngẩng người nhìn tôi, khi tôi vừa dứt lời thì ý cười trên mắt anh càng thêm sâu đậm. Đang lúc lý trí tôi chưa được bình tĩnh anh đã cố chấp khom sát xuống mặt tôi rồi phun ra một câu lạnh nhạt

-Cô muốn tôi đến vậy à, sợ tôi quên cô đang là vợ tôi sao?

-Ý tôi không phải vậy, ý tôi là dù sao tôi và anh cũng ở chung nhà, anh nhờ tý việc tất nhiên tôi cũng không nên ích kỷ mà không đồng ý được.

-Biết suy nghĩ như vậy là tốt.

-Nhưng mà hôm trước tôi qua công ty còn chưa được nhận việc, lần này anh lại không có nhà, thì làm sao tôi đi vào phòng anh được.

-Cô lo gì? Bây giờ cô đã là phu nhân của Tổng giám đốc thì phòng của chồng mình cô có quyền đi vào mà không một ai dám cấm cản.

-Đấy là do anh nói chứ lần này tôi không có nói tôi là vợ anh nữa đâu nha.

-Ừ thì…do cô nhắc trước nên tiện thể tôi thừa nhận luôn cho cô đỡ quê.

Loading...