10.
một vật nặng đè cho tỉnh giấc.
Tống Thanh Hàn thế mà quấn c.h.ặ.t lấy như một con bạch tuộc.
dùng tay đẩy n.g.ự.c để tạo cách.
Anh nheo mắt mở một khe nhỏ, siết c.h.ặ.t vòng tay, giọng trầm khàn vang lên:
“Chào buổi sáng, bảo bối.”
Cảm nhận sự bất thường cơ thể , chỉ đành gượng hai tiếng.
Anh đưa bàn tay đeo nhẫn và vòng ngọc lên mắt , như :
“Thế là ý gì hả bảo bối? Có nghĩa là cầu hôn ? Hay là em đang bày tỏ lòng với ?”
“Mặc kệ là ý gì, nó cũng chứng minh em tình cảm với , nhưng tại em hạ t.h.u.ố.c chứ?”
: ...
Nhẫn, vòng tay và hạ t.h.u.ố.c hình như chẳng liên quan gì đến thì .
Muốn giải thích động cơ hạ t.h.u.ố.c thì cứ thẳng cho .
【Cái vòng thứ ba của trò chơi thoát khỏi cưỡng chế yêu cuối cùng cũng tới .】
【Nam chính đang lên nòng chờ sẵn , bảo mà trả lời khéo là nam chính "nổ s.ú.n.g" ngay đấy.】
【 thật sự nghĩ bảo thể cái cớ gì để khiến nam chính đang sắp bùng nổ chịu buông tha cho cô .】
nắm lấy góc chăn, nhỏ giọng :
“Bởi vì em lãnh cảm.”
Tống Thanh Hàn: ???
Làn đạn:
【???】
【Nữ phụ ơi cô từng truyện ngôn tình hả? Có nhân vật nào lập thiết lập tính cách là lãnh cảm ?】
【Câu trả lời thì thần thánh nhưng thực tế quá xa vời.】
【Nữ phụ đúng là mơ thấy câu nào câu đó thật.】
【Muội bảo ơi nhất cô nên thật, nếu nam chính phát hiện, sẽ "xào nấu" cô bã cho xem.】
Nhìn làn đạn xong, dám thẳng Tống Thanh Hàn.
Chỉ thấy đầu truyền đến một tiếng “Ồ” đầy ẩn ý.
Âm thanh đó tràn đầy sự nghi ngờ và khiêu khích.
Bàn tay Tống Thanh Hàn luồn trong áo ngủ của , đầu ngón tay lướt nhẹ da thịt.
Anh phả thở bên tai :
“Không , nhất định sẽ giúp em chữa khỏi.”
c.ắ.n c.h.ặ.t môi, dám phát một tiếng động nào.
Đành đờ đẫn gật đầu.
11.
Cũng may Tống Thanh Hàn trêu chọc lâu dậy việc.
trốn trong chăn điên cuồng tìm kiếm triệu chứng của bệnh “lãnh cảm”.
Xem mệt ngủ nướng tiếp.
Thèm mala quá
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-sao-ngan-can-nam-chinh-yandere-phat-dien-day/10-11.html.]
Cho đến khi ngoài cửa truyền đến tiếng động.
ngoài xem thử, đây là nhà ai thế ?
Sàn nhà bóng loáng soi rõ bóng , bàn ghế sắp xếp ngăn nắp, tay vịn cầu thang một hạt bụi.
“Sao dép ?”
Tống Thanh Hàn đang đeo chiếc tạp dề Hello Kitty bên hông.
Lồng n.g.ự.c săn chắc, vòng eo thon gọn.
Tầm mắt dừng đôi chân trần của , khẽ nhíu mày.
cứ tưởng sắp phát điên, lập tức cảnh giác :
“Muốn chung đôi dép với .”
【Nữ phụ ơi lạy cô, bình thường hộ cái, nam chính là đang quan tâm cô đấy.】
【Thuộc tính "nam mụ mụ" của nam chính bắt đầu lộ diện kìa.】
Tống Thanh Hàn ngẩn ngơ một lát, đó đến mức bả vai rung bần bật.
ngượng ngùng gãi mũi :
“Em tìm thấy dép.”
Tống Thanh Hàn cầm chổi phòng, quỳ xuống sàn, chổng m.ô.n.g lên thò đầu gầm giường tìm dép.
Khoảnh khắc cúi , lớp vải sơ mi khẽ lún xuống theo đường rãnh lưng.
Phác họa độ rộng của bờ vai, thu hẹp dần về phía vòng eo săn chắc.
Hõm eo thấp thoáng lớp vải.
lẳng lặng lui khỏi phòng.
【Thiếu nữ đỏ mặt chứng minh tất cả.】
【Muội bảo ơi, cái m.ô.n.g tròn trịa vểnh cao ngay mặt thế mà cô thử cảm giác chạm ?】
【Dáng mà ở giường thì đỉnh .】
Tầm mắt vô thức theo.
Ừm.
Làn đạn quả nhiên sai.
Hơi hối hận vì cái thiết lập tính cách lãnh cảm .
Anh nửa quỳ giúp dép xong, dặn dò vài câu bếp bận rộn.
Lúc ăn cơm, hai chúng đối mặt .
Anh ăn, cứ gắp thức ăn cho suốt.
Khuỷu tay chống đầu, nghiêng đầu ăn cơm.
Dưới gầm bàn, còn dùng mũi giày cọ bắp chân .
dám giận cũng dám gì.
Chỉ vùi mặt bát cơm, thu chân .
Thu mãi, cuối cùng xổm luôn ghế để ăn cơm.
Buổi tối canh phòng cẩn mật, nhất quyết để giúp tắm rửa.
tắm xong , bắt gặp cảnh đang giặt đồ lót cho .
Mặt lúc đỏ lúc đen.