"Vậy là thầy chập mạch não ! Công việc thế mà thèm !"
Nghĩ nghĩ , đám nhóc vẫn thấy khả năng thứ ba là cao nhất. Thế là chúng rồng rắn chạy tìm thầy Hoàng.
"Thầy Hoàng ơi, thầy thực sự bệnh viện khám ạ? Nếu thầy tiền chữa bệnh, tụi con sẽ góp tiền tiêu vặt với tiền lì xì cho thầy."
Hoàng Vũ: "..."
Cậu thực sự thể nào hiểu nổi tại đám nhóc tì đinh ninh mắc bệnh tâm thần đến .
Nhận thấy nếu sự thật, chắc chắn sẽ đám nhóc lôi xềnh xệch đến bệnh viện kiểm tra, đành khai thật: "Sếp Sở mời thầy sang Lam Tinh việc."
Cậu vốn nghĩ chuyện nhảy việc thế nên trong âm thầm, nên gióng trống khua chiêng. Thế nên mới ấp úng che giấu lý do thực sự, ngờ gây hiểu lầm cho lũ trẻ. Hy vọng chúng sẽ giữ bí mật chuyện .
Đám trẻ ranh mồm miệng liến thoắng, bắt chúng giữ bí mật... Hoàng Vũ cũng ôm hy vọng nhiều, chỉ mong chúng đừng rùm beng lên là .
Lam Tinh, đám trẻ đương nhiên .
Vào những ngày nghỉ học, chúng cũng vòi vĩnh nhà cho dùng thiết thực tế ảo để nếm thử mùi vị trái cây bên đó.
Với địa vị và gia thế của gia đình chúng, việc bỏ tiền mua một ít thực vật tự nhiên từ quý tộc bậc thầy trồng trọt về nếm thử là chuyện nhỏ. để ăn thả phanh, thích gì ăn nấy thì thể, huống hồ là đắm chìm trong gian xanh ngát, ngập tràn cây cỏ tự nhiên như ở Lam Tinh. Hạnh phúc đến thế là cùng!
Mỗi thấy nhóc gấu trúc Bánh Trôi Sở Thu ôm ấp, đút đồ ăn tận miệng, chúng ghen tị đỏ mắt. Chúng góp một phần nhỏ đẩy hashtag #Kẻ ganh tị nhất Liên Bang: Bánh Trôi# lên hot search đấy.
Gần đây, Lam Tinh xuất hiện thêm cả đàn gấu trúc. Ngày nào chúng cũng ăn măng, hái trái cây. Trong đó cả một bạn nhỏ mà chúng quen thuộc: Lận Vinh Vinh. Nghe bảo cô bé xin nghỉ học mấy ngày du lịch cùng cha , ai dè đến Lam Tinh ăn sung mặc sướng.
Chuyện khiến ít đứa nhóc về nhà lóc ỉ ôi với cha : "Tại con gấu trúc?", nhận một trận đòn nóng hổi.
Bây giờ, Bánh Trôi và Lận Vinh Vinh, đến lượt thầy Hoàng cũng sắp Lam Tinh.
Tại chúng chứ? Buồn quá mất.
Sư t.ử con tôn đại ca của đám trẻ chỉ vì giỏi đ.á.n.h nhất, mà còn vì cái đầu nảy cực nhanh. Cặp mắt to tròn của nhóc đảo một vòng: "Thầy Hoàng đưa con cùng ?"
Hoàng Vũ: ???
Đề xuất của sư t.ử con truyền cảm hứng mạnh mẽ cho đám nhóc:
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
"Nghe cô thích thú lông xù lắm."
"Chúng đều lông, còn đáng yêu nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-nong-gay-dung-lam-tinh-tu-con-so/chuong-93.html.]
"Mẹ bảo con là đứa đáng yêu nhất nhà, chắc chắn sếp Sở sẽ thích con."
"Nếu một con , thì cả nhà con cùng , kiểu gì sếp Sở chả thích một trong nhà."
Càng bàn tán, đám nhóc càng thấy ý tưởng quá tuyệt vời. Chúng nằng nặc đòi thầy Hoàng đưa Lam Tinh cùng. Nếu , xin hãy đưa cả gia đình chúng theo.
Hoàng Vũ: "..." Điên rồ thật!
Điều kỳ lạ hơn là: Sở Thu dường như đoán tất cả những chuyện , và còn dặn dò gì nếu tình huống thực sự xảy .
Hôm đó, Sở Thu nghỉ ngơi khi tiêu hao hết dị năng. Cô định xem những đ.á.n.h giá về lô trái cây đầu tiên gửi đến Thủ đô, thì tình cờ lời càm ràm của Hoàng Vũ về đám học trò.
Bệnh cuồng lông xù nổi lên, cô bắt đầu tán gẫu với vài câu. Khi đầu dây bên cũng là một bộ lông xù, cô càng thêm phấn khích.
Sở Thu: [Cậu thuộc giống loài gì? Có định chuyển nhà đến đây ?]
Hoàng Vũ: [Chó Golden Retriever.]
Sở Thu: [Thích ăn táo ? Thích chuối ? Có đặc biệt ghiền loại trái cây nào ?]
Hoàng Vũ: [Được chọn loại trái cây thích nữa hả?]
Sở Thu: [Bé lông xù đáng yêu bắt buộc đặc quyền chứ!]
Hoàng Vũ lòng một cách thật mất mặt.
ngờ âm mưu của Sở Thu chỉ nhắm một , mà là gom cả đàn nhóc, thậm chí cả gia tộc tròng.
Sở Thu: [Cậu gom hết đám nhóc nhà qua đây, cho một ngọn núi táo. Gom cả mấy lớn họ hàng nhà qua, cho thêm một ngọn núi chuối. Cậu thấy ?]
Hoàng Vũ mảy may do dự: [Chơi luôn!]
Hoàng Vũ: [Thế nếu rủ thêm gia đình họ hàng qua nữa, cô cho thêm một ngọn núi dưa hấu ?]
Sở Thu: [Duyệt.]
Sau đó, Sở Thu nghĩ một kế hoạch khác: [Qua lời miêu tả, vẻ thiết với đám trẻ ở trường mầm non lắm. Cậu đột ngột nghỉ việc, kiểu gì chúng cũng gặng hỏi. Cứ thành thật kể với chúng nhé. Nếu chúng cũng đến đây, hỏi xem chúng thích ăn nho ?]