Chuyện bình thường, Sở Thu lấy lạ.
Thực món salad hôm nay trộn thêm sa tế, rau mùi, nên mùi tanh lấn át khá nhiều .
Khứu giác của Chu Tu Viễn nhạy bén đến ? Rốt cuộc mang hình hài thú gì , tò mò ghê.
Chung Minh Nguyệt kìm sự tò mò, gắp một ít nếm thử. Nhai hai cái, lông mày liễu khẽ nhướng lên, vô cùng bất ngờ: "Ơ, món ngon mà? Nhìn cái điệu bộ của , còn tưởng nó khó nuốt đến mức nào cơ chứ."
Bà thật sự thích hương vị . Ăn bát của Sở Thu xong ăn bát của , bỗng dưng thấy nhạt nhẽo vô vị: "Thu Thu , chị thêm món . Em thêm cho chị một ít ~"
Một chú gấu trúc xinh đang nũng kìa, ai mà cưỡng ?! Dù thì Sở Thu cũng chịu thua.
Không những cô cho thêm nhiều rau dấp cá, mà còn bỏ thêm khoai tây, ớt, rau mùi, dựa theo khẩu vị của mà phóng tay.
Chung Minh Nguyệt vô cùng mãn nguyện. Bà vốn là một nàng gấu trúc xinh báo ân, bao giờ để khác chịu thiệt.
Vì bây giờ đang bận ăn, nếu hóa hình thú để cọ cọ thì phiền phức, nên bà dùng luôn hình kề má cọ cọ Sở Thu: "Cảm ơn Thu Thu nha ~"
Cọ má vốn dĩ chỉ là để bày tỏ sự ơn, ngờ da mặt Sở Thu mịn màng và mềm mại đến bất ngờ.
Chẳng lẽ đây là đặc quyền của sở hữu dị năng hệ Mộc ? Được nuôi dưỡng bằng lượng lớn thực vật tự nhiên mỗi ngày nên chẳng cần tốn công dưỡng da chăm tóc. Huhu ghen tị c.h.ế.t gấu trúc !
Ngôn Hồi, đang chứng kiến rõ mồn một chuyện: "..."
"Chị đừng khách sáo thế." Sở Thu cũng tận hưởng khoảnh khắc kề má với mỹ nhân gấu trúc. Đương nhiên, nếu đó là một cục bông mềm mại thì còn tuyệt vời hơn nữa.
Chu Tu Viễn và Chung Minh Nguyệt đều nếm thử. Bàn chân của Bánh Trôi bất tiện nên Sở Thu gắp cho một ít: "Bánh Trôi thử một miếng ?"
Khóe mắt Ngôn Tư Niên liếc thấy vẻ mặt sợ hãi hả hê của Chu Tu Viễn. Anh cũng nhận sự tận hưởng chân thật, chút giả tạo của . Thật khó tưởng tượng cùng một món ăn mang đến hai phản ứng trái ngược đến .
Trong lúc lưỡng lự, thấy vẻ mặt điềm nhiên của Sở Thu, gật đầu há miệng: "Ưm!"
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-nong-gay-dung-lam-tinh-tu-con-so/chuong-88.html.]
Sở Thu chắc chắn sẽ hại .
Cùng lắm thì khó ăn một chút, nhai qua loa nuốt ực xuống là xong...
Hử? Ngôn Tư Niên nhai hai cái, nhai thêm hai cái, chìa bát của : "Ưm ưm!" Cho thêm nữa!
Sở Thu vỗ trán tiếc rẻ: "Em ăn cay giỏi, khẩu vị cũng mặn mà, đáng lẽ chị đoán sớm hơn mới đúng."
Mười giây , Chu Tu Viễn bao vây bởi ba bát khoai tây răng sói trộn rau dấp cá ở ngay mặt và hai bên trái .
Do khẩu vị mới của ba , nhóm Sử Trấn cũng tò mò nếm thử. Sở Thu bèn dùng dị năng thúc mọc thêm một mớ rau dấp cá. Dù một chịu nổi mùi vị , nhưng với hơn hai ngàn mặt ở đây, thêm những thành viên tộc gấu trúc hóng hớt nếm thử, lượng rau dấp cá càng lúc càng nhiều.
Cứ thế, Chu Tu Viễn - với khứu giác cực kỳ nhạy bén - cảm thấy bủa vây bởi rau dấp cá. Muốn trốn cũng thoát, mặt mày tái mét.
Thấy thật sự khó chịu, tay Sở Thu mân mê hộp sắt: "Để trồng cho ít hoa nhé, hương thơm nhẹ nhàng một chút, chắc sẽ át mùi tanh của rau dấp cá."
"Thôi khỏi, dị năng của cô chắc cũng chẳng còn bao nhiêu." Dạo gần đây luôn kề vai sát cánh việc cùng Sở Thu, Chu Tu Viễn quá rõ giới hạn dị năng của cô ở . "Mọi cứ ăn , ngoài dạo một vòng."
Nghe lọt tai thì trốn ngoài là chứ gì?
Tốc độ chuồn của Chu Tu Viễn cực kỳ nhanh, chớp mắt cái chẳng thấy tăm . Một lát , yên vị trong vườn nho của rừng tre.
Từ xa xa, thể thấy tìm một chỗ xuống, tay trái một chùm nho đen, tay một chùm móng tay ngọc. Nhìn cảnh , ai cũng thắc mắc thực sự chịu nổi mùi rau dấp cá, là nổi hứng thèm ăn nho nên mới chuồn lẹ như .
Sở Thu sờ sờ mũi.
"Không , Thu Thu đừng cảm thấy . Khứu giác của thằng nhóc đó nhạy bén lắm, mùi gì nồng quá là nó chịu nổi." Chung Minh Nguyệt an ủi.
Sở Thu bỗng nảy một tia hy vọng, Chung Minh Nguyệt với ánh mắt đầy mong chờ: "Chị Minh Nguyệt, chị Quân sư thuộc chủng loài gì ?"
"Biết chứ." Chung Minh Nguyệt thấy chuyện chẳng gì bí mật: "Em ? Trên Mạng Tinh Võng đầy đấy."
Có ? Sở Thu vội vàng lên mạng tra cứu, lật tung cả lên mà chẳng tìm thấy thông tin gì. Không lẽ trong mấy cái diễn đàn kín ?