Dù , vì cần dùng đến dầu ăn nên cô vẫn thúc mọc thêm ít lạc để ép lấy dầu.
Sở Thu định gọi Chu Tu Viễn đến giúp một tay. Quay đầu , cô bắt gặp đang ôm Bánh Trôi chầu chực ngay bên cạnh, tư thế sẵn sàng chờ lệnh: "... Quân sư, giúp cái máy ép dầu nhé."
"Có ngay!" Chu Tu Viễn tiện tay đặt Bánh Trôi xuống, lập tức lên Mạng Tinh Võng tìm mẫu, dùng dị năng hệ Kim chế tạo ngay tại trận.
Chẳng sức mạnh của tâm hồn ăn uống quá đỗi lớn lao , mà chỉ "vèo" một cái xong, ngay cả khâu căn chỉnh máy móc cũng thành nhanh ch.óng.
Lạc Sở Thu trồng vẫn đang xếp hàng chờ sấy khô, ớt và thì là cũng mới nghiền thành bột, thì máy ép dầu sẵn sàng hoạt động.
Cô giao việc ép dầu cho Chu Tu Viễn, còn thì bắt tay que cay.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Cô trộn cơm nguội với các loại gia vị chuẩn sẵn, nhào nặn thành một khối bột dẻo, cán mỏng , cắt thành những dải dài đem hấp chín.
Tiếp theo, cô đun nóng dầu ăn, cho ớt bột, tiêu xay, mè trắng và que cay xào đều tay. Chẳng mấy chốc, những miếng que cay ngấm đều gia vị, tỏa mùi thơm nức mũi, khiến nhóc tì cạnh bên thèm nhỏ dãi.
Sở Thu gắp một thanh que cay, thổi phù phù cho nguội bớt đưa đến mặt cục bông nhỏ đang chờ đến mòn mỏi cả mắt: "Bánh Trôi, nếm thử đồ ăn vặt của em ."
Chứng kiến quá trình Sở Thu trồng bao nhiêu là nguyên liệu từ đầu đến cuối, Ngôn Tư Niên thừa món ăn vặt chế biến công phu thế chắc chắn sẽ cực kỳ hấp dẫn.
Anh vô cùng trân trọng c.ắ.n một miếng. Ừm, mùi vị là lạ. Cắn thêm miếng nữa, vẫn thấy kỳ kỳ. Sang đến miếng thứ ba thì... ôi thôi, ngon tuyệt cú mèo!
Nhìn nhóc tì ăn hết miếng đến miếng khác, dấu hiệu dừng , những xung quanh mà nhận sự hấp dẫn của món cơ chứ?
Chu Tu Viễn ngoan ngoãn giơ tay xin xỏ: "Sếp Sở, cũng giúp sức mà, cho xin một miếng ?"
Sở Thu gật đầu, lấy một chiếc đĩa nhỏ từ trong khay: "Chỗ là của ."
Sau đó, cô trút bộ phần que cay còn trong chiếc chảo khổng lồ một chiếc hũ kim cương to tổ chảng do Vu Hạo : "Còn chỗ là của Bánh Trôi."
Đĩa nhỏ đựng tới mười que cay, trong khi cái hũ khổng lồ còn to và mập hơn cả hình bé Bánh Trôi. Nói bên trong hai ba trăm que cay cũng chẳng sai. Sự chênh lệch một trời một vực khiến ai nấy đều khỏi chạnh lòng.
Sở Thu cố ý phân biệt đối xử: "Lúc , đều thấy đấy. Nguyên liệu thì sẵn, ăn thì tự mà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-nong-gay-dung-lam-tinh-tu-con-so/chuong-66.html.]
Một bên là đồ ăn tận tâm chuẩn để đút tận miệng, bên là ăn thì tự lăn bếp. Sự khác biệt quá lớn!
"Ha ha ha.." Ngôn Bánh Trôi đang cắm cúi gặm que cay kìm bật tiếng khoái trá.
Mọi : "..." Miếng que cay tay bỗng dưng chẳng còn ngon lành gì nữa.
Dù mỗi chỉ chia một ngụm nhỏ nhoi, thì cái ngụm nhỏ nhoi cũng đủ để thèm thuồng.
Mọi chia vài thanh que cay ít ỏi đĩa. Nghĩ đến cảnh đường đường là một con mà phận còn hẩm hiu hơn cả một con gấu trúc con, họ đưa mắt đầy đồng cảm, đồng điệu nhét phần que cay của miệng cùng một lúc.
Hương vị nên diễn tả thế nào nhỉ?
Hoàn trái ngược với vị ngọt ngào của khoai nướng bánh trôi nhân mè đen, que cay mang đến sự bùng nổ hương vị vô cùng mãnh liệt. Vị umami đậm đà, vị cay nồng xé lưỡi, thoang thoảng chút ngọt và mặn. Sự hòa quyện của nhiều tầng hương vị khác bùng nổ đầu lưỡi tạo nên một cảm giác khá lạ lẫm, nhưng nhai thêm vài miếng thì thấy bắt miệng.
Que cay là món dễ lấy lòng ăn ngay từ miếng đầu tiên như dâu tây dưa hấu. nếu từ từ nhấm nháp, quen với hương vị là lạ , thì cũng đến nỗi tệ.
Dương Mễ Tuyết chép miệng: "Vị kỳ kỳ, nhưng vẫn thể chấp nhận ."
Từ Hân Hân nuốt vội: " hợp gu món lắm."
Sử Trấn mùi vị kỳ lạ của que cay cho nhăn mặt nhíu mày, đành chọn cách diễn đạt lịch sự: " vẫn thích ăn trái cây hơn."
Giải T.ử Thạch nhận xét khách quan: "Cũng ."
Mỗi món ăn đều khen kẻ chê, que cay càng ngoại lệ.
Sở Thu chẳng hề để tâm đến thái độ đ.á.n.h giá của nhân viên, nét mặt cô hiện rõ sự thấu hiểu: " ngay là ai cũng ăn món mà."
"Ai thích thì tự mà . Thích ăn mặn thì cho thêm muối, thích ăn nhạt thì bớt ớt , tiêu cũng gia giảm cho miệng."
"Được thôi!" Dương Mễ Tuyết vỗ tay reo hò, kéo ngay Từ Hân Hân đang cạnh năn nỉ: "Hân Hân, qua giúp một tay nhé!"