Chu Tu Viễn: "..." Đối tác quá thông minh đôi khi cũng mệt thật.
"Anh trả lời, chứng tỏ là một loài lông lá bình thường." Sở Thu lập tức vận dụng trí óc, lục tung trong kho tàng kiến thức của một kẻ cuồng lông xù để tìm loài động vật đặc điểm tương ứng với Chu Tu Viễn. "Loại trừ những loài mặt xung quanh như mèo, cáo, gấu, chim, sói..."
Ánh mắt Chu Tu Viễn lộ rõ vẻ chột . Chẳng lẽ cô đoán thật ?
Sở Thu: "Lửng mật dũng mãnh sợ trời sợ đất?" Đó là loài động vật khét tiếng đồng cỏ, siêu nổi tiếng luôn!
"..."
"Hay là con chồn tuyết đáng yêu?" Chắc vì ngoại hình và tính cách trái ngược nên nhắc tới.
"..."
Hai đoán sai, Sở Thu bắt đầu đoán mò: "Chuột hamster? Thỏ?"
Đáp lời cô là bước chân càng lúc càng vội vã của Chu Tu Viễn, cùng với tiếng thúc giục vọng từ xa: "Sếp Sở, cối đá thôi! Đừng chần chừ nữa!"
Cối xay đá cấu tạo từ hai phiến đá hình trụ kích thước tương đương , mặt tiếp xúc đục những rãnh nhỏ xếp song song và đều đặn gọi là răng cối, dùng để nghiền nát ngũ cốc.
Trên Mạng Tinh Võng hình ảnh minh họa nhưng cung cấp kích thước cụ thể. Bọn họ đành tự mày mò chế tạo, đem ngũ cốc xay thử. Dựa độ mịn của bột khi xay để tinh chỉnh dần dần, hết đến khác cho tới khi đạt chất lượng nhất.
Công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Chu Tu Viễn bèn tiến cử hai quân nhân hệ Thạch: "Hai cứ bàn bạc với , cùng hợp tác nhé."
Sở Thu xin mã liên lạc của hai họ kết bạn.
Tuy nhiên, hai hiện đang chọn đá ở một nơi khá xa, thể trả lời ngay lập tức.
Ngẫm nghĩ một chút, Sở Thu cảm thấy cách liên lạc từng một thế bất tiện: "Quân sư, nhóm chat nào ?"
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Những công việc cần bàn bạc chung thế , vì chat riêng từng thì tạo một nhóm chat sẽ tiện lợi hơn nhiều.
"Có chứ." Trước đây họ vẫn một nhóm kín chuyên dùng để Ngôn Tư Niên. Chu Tu Viễn định dùng luôn nhóm đó, nhưng chợt nhớ trong nhóm còn khối đang ở doanh trại của Quân đoàn 9, kéo họ e là .
"Thôi, cứ tạo một nhóm mới . Chứ kéo họ , họ chỉ xem mà ăn, cũng tội."
Sở Thu: "... Được."
Miệng thì đồng ý, nhưng ánh mắt cô hiện rõ thông điệp: " thấy cách cũng vô dụng thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-nong-gay-dung-lam-tinh-tu-con-so/chuong-56.html.]
Chu Tu Viễn ngầm đồng tình. Anh cũng dư sức đoán mấy tên ôn thần sẽ lôi kéo thêm khác cho xem. Thôi thì cố hết sức .
"Được."
Sở Thu mới gia nhập nhóm, kịp gì thì thấy lượng thành viên tăng lên ch.óng mặt. Tên nhóm cũng đổi thành: [Đội Kiến Thiết Lam Tinh Số 1].
Chỉ trong chớp mắt, vượt mốc 600. Lát , con vọt lên hơn 1000.
Sở Thu: "... Còn tới ba phút." Thế thì thà đừng tạo nhóm mới còn hơn.
Chu Tu Viễn hổ day trán. Mấy tên đúng là loại thích hóng hớt, chẳng chê chuyện bé xé to. Sớm thế chẳng nhọc công tạo nhóm mới gì.
"Thông kích thước cụ thể gửi nhóm , chúng máy xay bột thôi."
Dù cũng sự đối chiếu xem dùng cối xay đá hơn máy xay bột tiện hơn chứ.
Sở Thu từng thấy máy xay bột, nên cũng chẳng đóng góp ý kiến gì nhiều. Từ đầu đến cuối, cô chỉ bế Bánh Trôi xem Chu Tu Viễn liên tục thử nghiệm, điều chỉnh chiếc máy; hai quân nhân hệ Thạch đến nơi đang cặm cụi đục đẽo, chỉnh sửa cái cối đá.
Trong lúc đó, cô tiện tay đút cho Bánh Trôi sáu quả dâu tây và hai củ măng. Cho đến khi cục bông nhỏ lấy móng vuốt đẩy đẩy , cô mới chịu ngừng màn đút ăn, chuyển sang chế độ xoa bóp.
Ngôn Tư Niên: "..." Biết thế cứ cắm mặt ăn tiếp cho .
Nửa tiếng , Doãn Nguyên mang tới một phần gạo nếp và hạt mè sấy khô, tách vỏ.
Chu Tu Viễn giới thiệu: "Cậu là Doãn Nguyên, dị năng hệ Chữa Trị."
"Sếp Sở, sấy khô đến tầm ?" Ánh mắt Doãn Nguyên dừng Sở Thu lâu hơn một chút, chính xác hơn là dừng cục bông nhỏ cô đang bế trong lòng.
Sở Thu kiểm tra qua. Hạt gạo nếp và hạt mè đều nguyên vẹn, độ khô cũng , thể thấy họ xử lý vô cùng cẩn thận.
"Rất , cứ theo tiêu chuẩn nhé."
Doãn Nguyên gửi một tin nhắn qua quang não, cũng vội rời : "Thượng tá và sếp Sở cần giúp gì ?"
Chu Tu Viễn: "Chỗ tạm thời cần."
Sở Thu: "Mang gạo nếp sấy khô bếp, bảo Từ Hân Hân rửa qua một chút, cho ngập nước là ."