"Thực một thắc mắc từ lâu ."
Ngôn Tư Niên: ?
Chu Tu Viễn: ?
"Nếu tinh vực Tiên Nữ thể trồng trọt thực vật bình thường, tại họ đến Lam Tinh?" Sở Thu : "Như các thấy đấy, rác rưởi ở Lam Tinh nhiều một chút. Việc xử lý rác thải và ô nhiễm đòi hỏi thời gian, công sức và tiền bạc đáng kể. khí hậu ở đây vô cùng thích hợp cho việc gieo trồng. Liên Bang thể nào thèm khát thành quả , và cũng chẳng thể nào thiếu năng lực để thực hiện."
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
"Công nghệ bước nhảy gian khá thiện . Việc trồng thực vật ở Lam Tinh đó vận chuyển ngoài sẽ giúp Chín đại quân đoàn bao giờ thiếu thực vật tươi sống, đồng thời tạo điều kiện hơn để tấn công Trùng tộc, loại bỏ mối họa tiềm tàng bao năm nay. Dù từ góc độ nào, đây cũng là một ý tưởng tuyệt vời."
Ngôn Tư Niên và Chu Tu Viễn cũng từng nghĩ đến vấn đề và thảo luận riêng với .
Vì nội dung quá dài, dùng móng vuốt gấu trúc gõ chữ tiện, Ngôn Tư Niên hiệu bằng mắt để Chu Tu Viễn tiếp lời: "Quyền sở hữu tinh cầu trong Liên Bang phân thành ba loại. Loại thứ nhất là mua bán, cũng là loại phổ biến nhất. Chỉ cần tiền là mua ."
"Loại thứ hai là khai hoang. Ở tinh vực Tiên Nữ và các khu vực lân cận nhiều tinh cầu hoang sơ, xa lạ. Nơi đó đầy rẫy các loài động thực vật biến dị, các sinh vật độc định danh, và cả bức xạ nguy hiểm. Những khai hoang đối mặt với vô vàn rủi ro, trả giá đắt. Hơn nữa, chi phí thăm dò và xây dựng đó quá đắt đỏ. Vì thế, Liên Bang sẵn sàng trao quyền sở hữu tinh cầu đó cho những tiên phong khai hoang thành công."
"Loại cuối cùng là thừa kế, phổ biến nhất là chế độ thừa kế di sản từ đời để . Quyền sở hữu đối với loại cực kỳ rõ ràng. Lam Tinh là một trường hợp đặc biệt. Nó là cội nguồn của Liên Bang, thuộc sở hữu của bất kỳ cá nhân nào. Sau khi tàn phá bởi chiến tranh, nó trở thành một tinh cầu bỏ hoang. Nó còn giá trị kinh tế, nhưng mang ý nghĩa đặc biệt, giá bán hề rẻ. Những tỷ phú thông thường sẵn sàng bỏ tiền mua. Nếu thể bán thì đành chuyển sang hình thức thừa kế. những điều kiện đặt quá hà khắc, chẳng ai dây ."
Sau một tràng giải thích dài dằng dặc, Chu Tu Viễn vội uống ngụm nước chanh cho đỡ khát.
Trong lúc đó, Ngôn Tư Niên bổ sung: [Trước cô, cũng từng thừa kế Lam Tinh. Bọn họ đổ nhiều tiền , chỉ riêng việc dọn dẹp rác thải và xử lý ô nhiễm ngốn bộn tiền. Sau một năm, do đạt điều kiện thứ nhất, họ tước quyền thừa kế. Sau đó ba mất trọn ba năm cũng đạt điều kiện đó. Từ đấy Lam Tinh trở thành một củ khoai lang bỏng tay, chẳng ai rước họa .]
Chẳng tài nguyên để khai thác, chẳng phương tiện giao thông, cũng chẳng cảnh quan để thưởng ngoạn. Thừa kế Lam Tinh còn bỏ một khoản tiền khổng lồ để dọn dẹp. Ai mà dại dột tự rước cục nợ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-nong-gay-dung-lam-tinh-tu-con-so/chuong-137.html.]
Không ngờ cuối cùng như Sở Thu gánh vác trọng trách , còn ngô khoai.
Nghe vẻ hợp lý, nhưng sắc mặt Sở Thu vẫn lạnh tanh: "Hai thấy tổng hợp ba điều kiện , nó chỉ thiếu nước thẳng 5 chữ: 'Cần gấp Bậc thầy trồng trọt' ?"
Hai : "Cái gì cơ?"
Sở Thu: "Lam Tinh giá trị để khai thác, nhưng Bậc thầy trồng trọt thể tận dụng khí hậu nơi đây để gieo trồng thực vật. Đối với ngoài, việc thành ba điều kiện là chuyện mò kim đáy bể. nếu đặt tay Bậc thầy trồng trọt, đây chẳng qua chỉ là việc nhỏ như con thỏ."
Chỉ cần Sở Thu nâng cấp dị năng hệ Mộc lên một chút, định giá thực vật tự nhiên cao hơn một chút, và bán với lượng nhiều hơn một chút, thì điều kiện đầu tiên sẽ thành trong nháy mắt.
Khi cô phủ xanh bộ Lam Tinh bằng cây cối, thì việc thu hút cư dân và nâng cao tỷ lệ phủ xanh gì khó khăn nữa ?
Ngôn Tư Niên gõ chữ quang não: [Dụ địch tròng?]
Sau khi chắc chắn hai còn thấy, xóa sạch từng chữ một, để bất kỳ dấu vết nào.
Phản ứng đầu tiên của Chu Tu Viễn là tin: "Sao thể chứ? Lam Tinh đối với Liên Bang chủ yếu chỉ mang ý nghĩa tượng trưng. Các bậc thầy trồng trọt quen với cuộc sống bọn quý tộc bao bọc, nuôi nhốt như chim trong l.ồ.ng. Làm chuyện họ chịu lặn lội đến tận Lam Tinh xa xôi để nai lưng việc cật lực suốt ba năm trời."
"Để tái thiết Lam Tinh, cần đổ vốn đầu tư liên tục. Ba năm đầu tiên là thời gian cực kỳ gian truân. Những Bậc thầy trồng trọt cấp bậc thấp sẽ đầu tắt mặt tối từ sáng đến tối như Sở Thu. với những Bậc thầy trồng trọt cấp cao thì..." Chu Tu Viễn ngập ngừng một lúc, bất chợt thốt lên: "Chẳng lẽ cái bẫy là giăng để tóm Từ An?"