Triệu Quốc Siêu luống cuống lắp bắp định níu kéo, nhưng Thiệu Trân chẳng buồn đôi co thêm nửa lời. Cô bước chỗ Vân Ngưng: "Triệu Quốc Siêu đúng là đồ bỏ . Mẹ chồng tuy chẳng đối xử gì với , nhưng dù đó cũng là một mạng . Đêm nay sẽ túc trực ở đây. Các cứ về , đừng vạ vật ở đây chịu khổ cùng gì."
Vân Ngưng và Từ Lan nay mới gặp mặt đầu, chẳng lý do gì để cô túc trực thâu đêm cả. Vân Ngưng gật đầu dậy.
Mạnh Hải cũng nhanh nhảu lên, nhiệt tình : "Để đưa về nhé. Khuya , gái đường một nguy hiểm lắm."
Thiệu Trân hạ giọng thì thầm tai Mạnh Hải: "Chồng lù lù đấy, đòi đưa về là cái thể thống gì?"
Mạnh Hải mặt mày vẫn tươi rói rạng rỡ: "Thì cùng luôn chứ ! Hai họ đều về đến nhà an thì mới yên tâm ."
Thiệu Trân: "..."
Lục Lăng: "..."
Mạnh Hải ngây thơ sang hỏi Lục Lăng: "Chắc Lục để bụng nhỉ?"
Lục Lăng gượng : "Ừ, để tâm."
Trong lòng Thiệu Trân đang gào thét kêu cứu. Mẹ chồng thì đang thập t.ử nhất sinh, cô thì đang chuẩn ly hôn, cái cảnh bi đát nhường mà cứ chọc cho cô phá lên là ?!
Mà cái tên Mạnh Hải cũng giỏi thật, dám mặt dày nằng nặc đòi hộ tống cả Lục Lăng và Vân Ngưng về nhà.
Mạnh Hải dắt một chiếc xe đạp chắp vá, trông khác gì đống sắt vụn bới lên từ bãi phế liệu, màu sơn của khung xe còn cọc cạch chẳng ăn nhập gì với .
Lục Lăng cau mày cỗ máy kỳ dị đó.
Mạnh Hải gãi đầu giải thích: "Xe là em nhặt đồ vứt đấy ạ. Đem về hàn mấy chỗ là vẫn ngon ơ. Bền lắm, đạp nhanh cũng chẳng kém ai ."
Vân Ngưng tò mò ngắm nghía: "Cậu mà cũng tài cơ ? Trình độ thực hành đỉnh đấy. Ơ kìa, mấy cái nan hoa bên hình như lỏng ."
Mạnh Hải vội chống chân chống xuống kiểm tra: "Không ạ. Chị chờ em lấy sợi dây thun buộc tạm là luôn. Lúc nào về em sửa ."
Cậu rút ngay từ trong túi mấy sợi dây thép nhỏ và dây chun, thoăn thoắt buộc c.h.ặ.t mấy cái nan hoa : "Xong! Ngon lành cành đào!"
Vân Ngưng ngạc nhiên: "Sao đường còn găm theo cả dây thép thế?"
"Thì xe đạp cũ thi thoảng giở chứng, mang theo phòng nhỡ hỏng dọc đường mà." Mạnh Hải niềm nở mời chào: "Chị Vân Ngưng lên thử trải nghiệm cảm giác mạnh ?"
Lục Lăng trầm ngâm một bên, cảm giác như thể tàng hình. Dù mối quan hệ giữa và Vân Ngưng mấy mặn nồng, nhưng dẫu vẫn mang danh vợ chồng. Cô từng thề non hẹn biển là sẽ cùng sống cho t.ử tế, đến mức nào mà giờ định trèo lên xe đàn ông khác?
Ấy thế mà Vân Ngưng hớn hở gật đầu cái rụp: "Được đấy, để thử xem !"
Siêu xe đắt tiền thì cô chẳng mặn mà gì, nhưng cái con xe tã rượi chắp vá khơi dậy sự tò mò trong cô.
Lục Lăng: "..."
" mà tự cầm lái cơ," Vân Ngưng sang Lục Lăng dặn dò: "Lục Lăng, đèo Mạnh Hải một đoạn nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-thap-nien-80/chuong-49-ke-khong-ra-gi.html.]
Lục Lăng nghẹn họng: "Hửm... Cái gì cơ?"
Mạnh Hải e thẹn rụt rè bước phía Lục Lăng, gãi đầu ngượng ngùng: "Em nặng một chút, phiền Lục nhé? Hay là để em đèo ạ?"
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, nụ của Mạnh Hải trông vô cùng hiền hòa thiện. Lục Lăng cứ thấy ngứa mắt đ.ấ.m cho một phát thế nhỉ.
Anh lạnh lùng lườm hai bọn họ. Đường đường là một kỹ sư cốt cán cả đại viện trọng dụng, giờ đang cái trò mèo gì thế ? Đáng lẽ giờ trong phòng thí nghiệm, vùi đầu đống tài liệu nghiên cứu để cải tiến động cơ nhiên liệu lỏng, để tên lửa đẩy thế hệ thứ 3 bay nhanh hơn, phóng thành công hơn mới đúng chứ?
Thế quái nào đây hùa theo hai kẻ dở trò hề?
Lục Lăng im lặng một hồi lâu, cuối cùng cũng c.ắ.n răng buông một câu: "Để đèo." Tuyệt đối thể lùi bước trong chuyện !
Và thế là, đường phố đêm hôm đó xuất hiện một cảnh tượng vô cùng kỳ dị.
Vân Ngưng hớn hở đạp chiếc xe sắt vụn chắp vá kêu cót két .
Ngay sát theo là một đàn ông mặt lạnh như tiền, đang nai lưng đèo một gã thanh niên khác đang .
Người đường ngang qua ai cũng ngoái với ánh mắt khó hiểu.
Vân Ngưng cứ thế đạp xe thẳng đến cổng đại viện. Quãng đường từ Đại học Lương Án về đây xa lắm, đạp xe mười phút là tới.
Cô giao trả chiếc xe "chiến" cho Mạnh Hải.
Mạnh Hải dặn dò đầy thành ý: "Chị Vân Ngưng nhớ nhé, nhà việc gì nặng nhọc thì cứ ới em một tiếng."
Vân Ngưng buồn thanh niên lúc nào cũng chỉ đau đáu chuyện ruộng đồng. Thằng nhóc đúng là ngốc nghếch một màu, trong đầu ngoài chuyện học hành thì chỉ cày cuốc.
Đợi bóng lưng Mạnh Hải khuất dần trong màn đêm, Vân Ngưng mới cảm thán bước về phía Lục Lăng: "Tuổi trẻ đúng là mơn mởn sức sống."
Vừa ngay ngắn xe, cô mới chợt nhận Lục Lăng nãy giờ im lặng đến đáng sợ. Bình thường cũng ít , nhưng cái kiểu im lìm đầy áp bức như hiện tại. Cái vẻ im lặng giống như đang cố tình hờn dỗi .
Vân Ngưng vỗ nhẹ lưng áo : "Đi thôi ."
Thư Sách
Lục Lăng bất động như bức tượng.
Vân Ngưng khen: "Công nhận xe vẫn là êm ái nhất. Cái Mạnh Hải chỉ cốt đạp cho nhanh, chứ chẳng quan tâm gì đến sự thoải mái, yên xe cứng ngắc ."
Sắc mặt Lục Lăng lúc mới giãn đôi chút. Anh đầu , lạnh nhạt đáp trả: "Nếu cô thích xe đến thế, thì cứ việc bảo đèo tiếp."
Vân Ngưng: "..."
Lục Lăng nay chuyện cứ lạ lạ thế nào . Trước bao giờ móc mỉa như . Dạo càng ngày càng "to gan" lấn lướt . Có vẻ đúng là tuýp "mưa dầm thấm lâu", quen mới bộc lộ tính cách.