Bà đ.â.m đầu tường mặt , m.á.u chảy đầy đất, suýt nữa mất mạng, nhưng cũng thành công khiến từ bỏ việc đưa Du Điềm .
Lần , bà gì?
dừng bước, quan sát bà.
Chú Lý ôm lấy vai bà, tiếp lời:
“Chuyện thể trách em ? Là nó vô ơn bạc nghĩa! Em vì nó mà rời bỏ , nó còn cảm kích…”
Trong mắt lộ một tia đắc ý khó nhận .
Tim chùng xuống, hóa là vì giành lấy sự xót xa của đàn ông.
Vậy thì chẳng gì sợ cả.
Lý Quảng Văn tiếp nữa, trong ánh mắt sững sờ của ông , kẻ “vô ơn bạc nghĩa” là vượt qua ông và , thẳng đến bên cạnh Chu.
đỡ lấy bờ vai đang run rẩy của Chu, giọng rõ ràng:
“Dì Chu, dì hề .”
“Người là đôi tra nam tiện nữ .”
Trong đám đông vang lên một tràng kinh hô.
“Trời ơi, giúp ruột , giúp của Chu Soái!”
“Cậu nhầm hả? Nhận nhầm ?”
“Có đứa bé hồ đồ ?”
“Không thể nào, thật sự về phía Chu!”
Cô bạn cùng bàn Lưu Á cố chen , lớn tiếng bênh vực :
“Mọi cho rõ , bạn cùng bàn của Phó Tri Nhã phân biệt đúng sai rõ ràng nhất, về phía công lý!”
“Công lý? Công lý cái gì? Công lý ch.ó má!” Chú Lý văng tục mắng c.h.ử.i.
quát cắt lời ông :
“Lý Quảng Văn, ông chắc chắn còn tiếp tục loạn ? Không tiếp tục duy trì hình tượng hại của ông nữa ?”
Lý Quảng Văn lập tức câm miệng, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.
nắm c.h.ặ.t cơ hội, nâng cao giọng:
“Lý Quảng Văn, ông giỏi đ.á.n.h tráo khái niệm, dùng lời lẽ để tẩy trắng cho hành vi khốn nạn của . ông quên mất một sự thật cơ bản nhất…”
“Ban đầu, chính ông là cầu xin dì Chu gả cho ông.”
“Dì Chu khi đó dịu dàng, hiểu lý lẽ, khi sống ông hơn mười năm, bà mới ép thành như ngày hôm nay.”
“Cuộc hôn nhân của hai xảy vấn đề , ông tự kiểm điểm, giúp vợ cùng ông đồng cam cộng khổ hơn mười năm trưởng thành, trái còn chạy ngoài trêu ghẹo phụ nữ khác! Ông ăn trong nhà phá ngoài nhà, điều đó chứng tỏ ông là kẻ hèn nhát, chồng đều đạt! Ông giả vờ tủi ở đây để gì? Ông tư cách gì mà công khai chỉ trỏ, lên mặt dạy đời vợ cả của ?”
Những lời là sự thật mà bác sĩ của dẫn dắt rõ khi phân tích chuyện Dư Cẩn Niên ngoại tình.
Dư Cẩn Niên ngoại tình, nhất định là cuộc hôn nhân của chúng xảy vấn đề . Bất kể trách nhiệm thuộc về ai, chọn đối diện và giải quyết, mà trốn tránh và phản bội, điều đó chứng minh là một kẻ hèn nhát, xứng chồng.
Chỉ tiếc rằng khi đó Dư Cẩn Niên c.h.ế.t, còn cơ hội trực tiếp sỉ nhục .
Bây giờ, lấy cùng một đạo lý , ném thẳng từng chữ Lý Quảng Văn.
Công khai x.é to.ạc lớp mặt nạ giả dối của ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-lai-cuoc-doi-o-tuoi-muoi-sau/chuong-23.html.]
Ông cũng giống như Dư Cẩn Niên, !
Đám đông dần dần tỉnh táo , bàn tán xôn xao:
“ … Phó Tri Nhã quá đúng !”
“Hôn nhân vấn đề thì chẳng nên cùng vợ bàn bạc giải quyết ? Sao chạy ngoài tìm phụ nữ khác?”
“Chẳng đây là xa ?”
“Đây là chuyện con ?”
“Thật vô liêm sỉ, rõ ràng là ông tự phạm sai lầm, mà còn ngược đổ cho vợ?”
“Ông còn chia rẽ quan hệ con nhà , đừng để con trai ông dạy hư như !”
Dân trí một khi khai mở, dư luận sẽ trở nên lý trí và nghiêng về lẽ .
Những lời chỉ trích dồn dập một chiều khiến hai phụ nữ đồng thời ngất .
22.
Mẹ ngã xuống, Lý Quảng Văn hoảng hốt đỡ lấy bà, mặc kệ xung quanh là vô ánh mắt chỉ trỏ và khinh miệt, nửa đỡ nửa kéo bà ngoài cổng trường.
Tả Dật Trúc cũng ngã xuống, cô chỉ , thoi thóp thốt câu cuối cùng:
“Cậu… thể về phía vợ cả… để , vợ cả , đây…”
Nói xong lập tức mềm nhũn ngã xuống.
Mẹ Chu vội vàng đỡ lấy cô .
Dương Kiến đến bên , hạ thấp giọng :
“Hai đều ngất xỉu mang tính kỹ thuật.”
“Nếu thì thu dọn cục diện.”
“Ừ.”
cũng .
Dương Kiến lén lút giơ ngón tay cái về phía .
dùng sức kéo khóe miệng xuống, công kích chính ruột của , dù cũng vẻ đau khổ tột cùng.
Các bạn học bằng ánh mắt cảm thông.
lặng lẽ nhận lấy.
Hành động của khiến tất cả đều chấn động.
Người chấn động mạnh nhất là Chu Soái. Cậu đến mặt , vô cùng trịnh trọng :
“Cảm ơn… Phó Tri Nhã, giúp , nợ , sẽ dùng cả đời để trả.”
“Đợi …” gọi để sửa cho đúng.
Cậu để ý đến , giúp Chu đỡ lấy Tả Dật Trúc, ngoài cổng trường.
sốt ruột giậm chân.
Cả đời ư? bà chủ của .
Vở kịch ồn ào kết thúc.
Dương Kiến cùng , chậm rãi về phía sân thể thao.