Trong giọng tràn đầy thê lương và tiếc nuối.
Trong lòng lặng lẽ đáp , Dư Cẩn Niên, dù là kiếp , kiếp kiếp , và đều thể cùng bạc đầu.
Anh nhận sự im lặng của , giọng run lên: “Tri Nhã, còn cơ hội nữa… nhưng vẫn , em tìm một như thế nào?”
Người như thế nào?
Kiếp , suy nghĩ của về tình cảm đơn giản, tìm một đôi bên đều thích, đóng cửa sống t.ử tế qua ngày. Giữa hai thể cãi vã, nhưng đó đều là chuyện trong nhà, cãi xong nắm tay , cùng chống đỡ gió mưa bên ngoài.
từng nghĩ và Dư Cẩn Niên sẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y , cùng đối mặt với thế giới ngoài .
ngờ, cơn bão lớn nhất trong đời do mang đến.
Sự phản bội của từng khiến hết đến khác nghi ngờ, liệu quan niệm tình cảm của sai, liệu còn phù hợp với thế giới lòng ngày càng tham lam .
sống đủ lâu, chứng kiến quá nhiều cặp vợ chồng ân ái từ tóc xanh đến bạc đầu.
dần dần hiểu , sai, chỉ là vận may của , gặp hợp với . đời thể gặp ai, vốn điều thể quyết định.
Vì thế lúc lâm chung, điều kỳ vọng ở kiếp chỉ là, tránh xa những rủi ro thể thấy, còn thì thuận theo duyên phận là .
Còn về tình cảm, còn tự đặt cho khuôn khổ cứng nhắc kiểu “nhất định như thế”.
Thế nên đối diện với sự mong đợi của Dư Cẩn Niên, lạnh giọng : “Nếu gặp , thì nắm tay trọn một đời, nếu gặp lương duyên… từ mỗi một trải nghiệm, học một điều gì đó.”
“Học điều gì đó?”
“Ừ.”
“Vậy… em học điều gì từ ?”
“Đừng gần những mang gánh nặng quá lớn. Nếu , những gánh nặng sớm muộn gì cũng sẽ đè lên , đè đến mức khiến sụp đổ.”
“Anh mang gánh nặng quá lớn ?”
“Ừ, vai là kỳ vọng của bậc trưởng bối, là sự dựa dẫm của kẻ yếu.”
Mẹ , , trai , em gái …
Kiếp , hoặc với phận trưởng bối, hoặc với phận kẻ yếu, hoặc là trưởng bối là kẻ yếu, tất cả đều chen chúc, gắn c.h.ặ.t cuộc sống của .
nghĩ, nếu chủ động nhắc đến ly hôn, để “c.h.ế.t” kịp thời, thì những gì gánh còn nhiều hơn nữa.
Không bao nhiêu phụ nữ chỉ cần một trận là thể khiến vươn tay giúp đỡ, cho đối phương một mái nhà.
Người thứ ba, thứ tư, thứ năm…
Nghĩ đến thôi cũng .
Vai Dư Cẩn Niên run lên, cả chợt như rã . Anh cúi đầu, giọng nhẹ đến mức gần như tan trong gió:
“… Anh về làng đây.”
Đêm tuyết như thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-lai-cuoc-doi-o-tuoi-muoi-sau/chuong-19.html.]
ngăn : “Đợi trời sáng hãy , nguy hiểm lắm.”
Ánh mắt chợt sáng lên: “Em đồng ý ư…?”
mỉm : “Nghĩ gì thế.”
“Thời tiết thế , dù là ai đến thăm , cũng sẽ đuổi .”
trở nhà, cũng theo.
“ thức khuya , trong ngủ. Anh nghỉ tạm chiếc giường nhỏ ngoài nhé.”
Bên ngoài phòng trực còn một chiếc giường đơn giản.
Ánh mắt tối trong chốc lát, nhưng vẫn gật đầu: “Được, em nghỉ sớm .”
rửa mặt súc miệng qua loa phòng trong.
Sáng hôm tỉnh dậy, mặt trời lên cao.
Dư Cẩn Niên , bàn để một túi bánh tổ.
Hóa hôm qua đến tay .
Trong lòng ấm lên, mồng một Tết ăn bánh tổ, là điềm lành.
Bánh tổ, năm cao.
tin rằng, coi như một lời từ biệt tương đối trọn vẹn với .
Dư Cẩn Niên của tuổi mười tám, tạm biệt.
20.
Giữa và Dư Cẩn Niên chia tay bình thản, gần như chút sóng gió nào.
Tả Dật Trúc thì dù thế nào cũng chịu giữ cách với Chu Soái.
Cô như phát điên, chỉ cần giáo viên mặt là gào to hét lớn mặt cả lớp, hướng Chu Soái, mà là gào , hét về phía Dương Kiến.
Chu Soái đề phòng cô , nên chuyện đêm giao thừa dễ dàng cô moi .
Từ đó, Tả Dật Trúc nhận định rằng quyến rũ Chu Soái, Dương Kiến xúi giục.
Cô cố chấp cho rằng, nếu vì chúng , qua năm mới cô thể tu thành chính quả với Chu Soái, chính chúng phá hỏng mối lương duyên của cô .
và Dương Kiến cô gào đến mức .
Chuyện rốt cuộc là cái quái gì ?
chúng hẹn mà cùng lựa chọn nhịn cho qua.
Thầy Vương hy vọng chúng chịu thiệt một chút, nhường nhịn Tả Dật Trúc, cô sẽ ầm ĩ quá lâu, chúng đồng ý.
Thế nhưng Tả Dật Trúc hiểu sự nhẫn nhịn của chúng , ngược còn đà lấn tới. Nhân lúc chúng sững sờ, cô một tay kéo , một tay kéo Dương Kiến, lôi chúng đến mặt Chu Soái chất vấn: “Có hai khiến lòng ? Có hai kẻ đê tiện phá hoại chúng ?”