Làm Lại Cuộc Đời Ở Tuổi Mười Sáu - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-01-09 20:15:25
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cảm ơn , Phó Tri Nhã.”

giơ tiền đưa cho lên: “Không cần cảm ơn, cung cấp tư vấn thu phí.”

Chu Soái hiểu : “Như cũng , khỏi mang gánh nặng tâm lý.”

Cậu nhẹ nhõm rời .

cẩn thận cất hai trăm tệ đưa ống tiết kiệm của .

Đủ để tiêu trong ba tháng.

Chu Soái đúng là thần tài của .

Tâm trạng sáng sủa hơn nhiều, tăng âm lượng tivi lên, tiếp tục xem chương trình mừng xuân.

Lần còn ai đột ngột xuất hiện nữa, cho đến mười giờ rưỡi, tới lúc luộc sủi cảo .

Bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng gõ.

ngẩng đầu qua, một khuôn mặt tái nhợt áp sát kính, dọa giật .

19.

Là Dư Cẩn Niên.

cứ tưởng sẽ bao giờ gặp nữa.

lúc , xuất hiện bên ngoài cửa sổ phòng trực.

Từ làng lên thị trấn, buổi tối xe buýt chạy, trời lạnh buốt nên cũng thể xe đạp.

Có lẽ bộ suốt chặng đường.

Đi nhanh cũng mất hai tiếng.

Nhìn lớp sương mỏng đóng cằm , chắc chắn bộ tới đây.

Điều khiến thể mở cửa cho .

cho : “Dựa lò sưởi sưởi ấm một chút .”

“Ừ.”

Anh lời tới bên lò sưởi. đưa ghế đẩu, nhận lấy xuống.

Anh đến tay .

“Không ngờ sẽ đến đúng ?”

“Ừ.”

“Anh suy nghĩ , vẫn luôn suy nghĩ .”

“Rồi ?”

“Mẹ cho đến, lén chạy .”

Dám phản kháng ?

Anh bình thản, nhưng thể tưởng tượng cảnh tượng đó, nhất định gay gắt.

Mẹ là một lợi hại, tính cách mạnh mẽ.

Kiếp sống với bà nhiều năm trong quan hệ chồng nàng dâu, hiểu bà hơn ai hết.

Con trai là binh lính của bà , bắt buộc phục tùng.

May mà bà là kiểu mạnh mẽ vô não.

một hệ thống lý luận của riêng , phần lớn thời gian đều khớp với logic của đời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-lai-cuoc-doi-o-tuoi-muoi-sau/chuong-18.html.]

Khiến việc ở chung với bà , bề ngoài trông cũng đến nỗi tệ.

phía , bà và Dư Cẩn Niên ở chung với như thế nào, hề .

Dư Cẩn Niên trông tiều tụy, giống một thiếu niên mười mấy tuổi, mà giống một trưởng thành trải qua bao sóng gió. Những từng trải qua sự sụp đổ về nhận thức, cơ thể đều sẽ xuất hiện những biến hóa tương tự.

“Tri Nhã, hai tiếng , đốt pháo ở trong làng, cứ mãi về hướng nhà em… tối đen như mực, lấy một tia sáng.”

“Anh chợt nghĩ, thành như thế ?”

“Khi chú còn sống, Tết đến nhà em sáng trưng, nhà cũng sáng trưng, hai nhà chúng , náo nhiệt bao, vui vẻ bao.”

bây giờ, chẳng còn gì nữa.”

“Trong lòng khó chịu, , gặp em.”

“Anh em gặp , nhưng vẫn đến.”

“Anh thật sự thấy em.”

“Ừ.”

cũng cảm thấy ngoài ý .

Anh kỳ vọng nhiều năm, kỳ vọng một cái kết viên mãn.

Anh tưởng rằng sắp chạm tới , mà tất cả tan biến.

Bác sĩ của từng với , chấp niệm đối với “điều thành” là một trong những chấp niệm mãnh liệt nhất của con .

Bác sĩ của gặp quá nhiều trường hợp gia đình tan vỡ vì nối tình xưa với mối tình đầu.

Những nam nữ đó luôn : “Khi ở bên thì lúc nào cũng thấy tiếc nuối, nghĩ tới là đau thắt ruột gan, đến khi thật sự ở bên mới phát hiện hoá cũng chỉ , hối hận vì phản bội gia đình hiện tại.”

Bác sĩ của đó chỉ là “mặc cảm thành” đang quấy phá, thể thông qua một phương pháp tâm lý để hóa giải, chỉ tiếc là đến quá ít.

Dư Cẩn Niên trong những ngày tháng về cứ mãi nhớ đến , bèn lấy danh nghĩa chuyên mục khoa học tâm lý để giảng cho về khái niệm mặc cảm thành.

Anh hiểu dụng ý của , im lặng.

cho gian để tiêu hóa, luộc sủi cảo.

Dì quản lý ký túc xá để cho ba mươi cái, là đêm giao thừa ăn mười lăm cái, sáng mồng một ăn thêm mười lăm cái.

bây giờ Dư Cẩn Niên đến, đành nấu hết.

Nhờ bầu khí ngày Tết, bữa ăn coi như cũng khá hòa bình.

Sau bữa cơm, bên ngoài bắt đầu bay lất phất những bông tuyết.

Dư Cẩn Niên giúp thu dọn bát đũa xong, bỗng nhiên hỏi: “Có ngoài tuyết đốt pháo ?”

Mắt sáng lên: “Anh mang theo ?”

“Ừ.”

“Muốn!”

Đã bao nhiêu năm chơi những trò trẻ con như thế .

Anh mang theo một dây pháo treo, cẩn thận tách hai, mỗi chúng một nửa.

Tìm thêm hai cây gậy gỗ, buộc pháo lên đó, phụ trách châm lửa.

Chúng mỗi cầm một dây pháo nổ lách tách, trong tuyết hô to: “Hù cho niên thú chạy mất!”

Chúng , như thể trở năm tám tuổi , thật sự tin rằng pháo thể dọa niên thú.

Tuyết rơi càng lúc càng lớn, chẳng mấy chốc tóc chúng đều bạc trắng.

Dư Cẩn Niên những bông tuyết, nhỏ giọng : “Ngày nếu còn cùng dầm tuyết, đời cũng xem như cùng bạc đầu.”

Loading...