Bản còn học, thể đảo lộn gốc ngọn.
Họ đều tỏ ý hiểu.
May mắn là trong lớp chúng ai nền tảng quá kém.
thầm may mắn rằng thời đại vẫn dịch vụ bài hộ, trí tuệ nhân tạo, để còn thể dựa chút bản lĩnh mà nuôi sống bản .
Hết một kỳ nghỉ đông, kiếm đủ chi phí cho nửa học kỳ .
hài lòng với chuyện , dựa đầu óc của chính , sống một cách đàng hoàng.
Trước Tết, cắt tóc, mua cho một bộ quần áo mới.
Dì quản lý ký túc xá thương , đặc biệt gói sẵn sủi cảo để cho .
ơn dì , tặng dì một đôi bảo vệ đầu gối.
Đêm giao thừa hôm đó, một trong phòng trực xem tivi.
Chương trình mừng xuân khi vẫn còn .
Đang tiểu phẩm chọc đến nghiêng ngả , bỗng nhiên gõ tay cửa sổ.
Ngẩng đầu lên, hóa là lớp trưởng Dương Kiến.
Cậu cao lớn, khí chất nho nhã, khi thì hai mắt cong cong.
Ông nội là bí thư của bệnh viện huyện, cha cũng đều trong đơn vị Nhà nước của huyện, ở chỗ chúng mà , xem là gia đình “cấu hình đỉnh cấp”. đối xử với khiêm tốn hòa nhã, hề vẻ kênh kiệu.
Kiếp , trong mắt trong lòng chỉ Dư Cẩn Niên, gần như chẳng mấy khi chú ý đến .
Giờ đây còn Dư Cẩn Niên nữa, mới “ thấy” tất cả , dù rằng vẫn hứng thú với tuyệt đại đa .
Lớp trưởng là một ngoại lệ. Cậu vẫn luôn quan tâm đến , hoặc thể , quan tâm trong lớp.
Cậu mang đến cho một túi hạt dưa và một gói đậu phộng.
nhận lấy, lời cảm ơn.
Vốn tưởng một cái sẽ rời , ngờ xuống, cùng xem tivi.
thích nhai hạt dưa, cũng .
Chúng nhai hạt dưa, xem tivi, trò chuyện câu câu .
“Phó Tri Nhã, trông vẻ .” Cậu .
“Ừ.” gật đầu.
chấp niệm sum họp gia đình ngày Tết.
Kiếp , hai đứa con của mất sớm, một quãng thời gian dài đó, luôn đón giao thừa một . Ban đầu còn cảm thấy cô độc, quen , cũng thấy gì nữa.
mang theo một tâm trạng bình thản, một tiễn mỗi đêm giao thừa qua, đón chào mỗi năm mới.
Không ngờ, giao thừa đầu tiên khi sống , đến bầu bạn cùng .
Dương Kiến nửa tiếng, đó khuyên về nhà.
Cậu do dự một chút, dậy tạm biệt.
“Phó Tri Nhã.” Cậu ở cửa: “Năm nay bà ngoại tớ đón Tết ở nhà tớ, nếu thì tớ nhất định sẽ ở cùng đến sáng.”
“Bà lớn tuổi , còn năm … tớ về đây. Có việc thì gọi tớ nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-lai-cuoc-doi-o-tuoi-muoi-sau/chuong-16.html.]
“Được.”
Tiễn xong, rót cho một tách .
Chương trình mừng xuân vẫn đang tiếp tục, một bài hát còn xong, cửa sổ gõ.
Ai?
Còn ai đến nữa hả?
ngẩng đầu lên, sững .
18.
Không ngờ là Chu Soái.
Kỳ thi cuối kỳ , hạng hai khối, trong khối của chúng , cũng là một tồn tại như thần.
Không ít bàn tán lưng rằng, vì sự điên cuồng của cha chúng , ép buộc chúng trưởng thành sớm. giữa chúng , cũng vì thế mà sinh cảm giác đồng cảm.
từng nghĩ, và , ngày nào gặp cũng như gặp, đó chính là kết cục của cả đời .
Thật ngờ đến tìm .
Cậu mang theo mấy bài thi cuối kỳ, Toán, Vật lý, Hóa học, câu tự luận lớn cuối cùng đều . Giáo viên giảng lớp , nhưng nhiều bạn học phản hồi giờ học là hiểu.
ngờ Chu Soái cũng hiểu.
Cậu thử hỏi : “… Cậu thể giảng cho ?”
từ chối .
Cậu chen phòng trực: “Phó Tri Nhã, gì , thật sự mấy câu hành đến sắp c.h.ế.t , mới mặt dày đến tìm .”
dùng sức đẩy ngoài: “ giảng bài cho một từng dùng bạo lực với nữ sinh, còn lời thô tục.”
Cậu vội vàng rút tiền , một trăm tệ.
“Phó Tri Nhã, ba câu một trăm tệ.”
“Thế nào?”
khựng , tờ tiền mệnh giá lớn cho hoa mắt, rời nổi ánh .
Quá nhiều ! Thật sự là quá nhiều.
Mắt dán c.h.ặ.t tờ tiền một trăm tệ, đầu óc vận động cực nhanh.
Giữa và Chu Soái từng những trải nghiệm vui, nhưng về nguyên tắc mà , chúng tính là kẻ thù.
Cho dù là kẻ thù, cũng chẳng gì.
Mấy chục năm lăn lộn thương trường sớm khiến hiểu rõ.
Một giây còn là đối thủ đối đầu gay gắt, giây thể vì lợi ích mà bắt tay giảng hòa.
Chỉ cần lợi ích đủ lớn!
Giữa và Chu Soái, còn đến mức cả đời qua .
Ngược , còn thể xuống bàn chuyện ăn.
Sau sự kiện đó, dỡ bỏ phòng đối với .
Dẫu cuộc xung đột tích tụ giữa chúng tuy do khơi mào, nhưng trận quyết định là thắng.
Người thắng thể rộng lượng.