Nó thể tự nhiên chảy tràn khi dành cho những đứa trẻ giống .
Con vốn dễ yêu thích những giống hơn, nghĩ thông đạo lý , cảm giác nhẹ nhõm dâng lên.
tự an ủi bản , như vốn nên ở bên .
Kiếp để bà ở bên cạnh, là của .
May mắn , kiếp chuyện ngu ngốc.
Không còn vọng tưởng cảm động, để bà thấy tình yêu dành cho bà.
Côn trùng sống mùa hè thì thể chuyện mùa đông với nó.
Đó là chuyện mà ai thể .
Tiết học rõ ràng.
Tâm vướng bận, vì vướng bận nên mới còn điên đảo và sợ hãi.
15.
Dư Cẩn Niên về cuộc xung đột đó.
Anh lao tới sân phía tây, giơ tay túm lấy , trong đáy mắt bùng lên cơn giận hiếm thấy: “Em bây giờ cả trường đang bàn tán chuyện gì ? Chu Soái và Tả Dật Trúc khắp nơi lan truyền chuyện của em và em gái em, tại em ngăn ? Cái gì mà chuyện của họ liên quan gì đến , Phó Tri Nhã, đây là lời em nên ?”
Giọng càng lúc càng cao, gần như là đang gào lên.
Hai kiếp , từng thấy thất thố như .
lặng lẽ , trong lòng đột nhiên trầm xuống.
Hóa Dư Cẩn Niên quen vẫn luôn là Dư Cẩn Niên mà thể hiện mặt .
Dư Cẩn Niên chân thực, như thế , tự cho là đúng đến , ngạo mạn đến !
Cho dù trong kiếp còn ngây ngô mơ hồ, con như thế cũng tuyệt đối thể khiến rung động, bất kể bề ngoài xuất chúng đến , đối xử với chu đáo đến mức nào.
buông bỏ sự xa cách và khách sáo vẫn luôn , đón thẳng ánh ép sát của : “Dư Cẩn Niên, cho rõ, sỉ nhục là , chỉ thẳng mũi mắng là đồ do con đĩ sinh cũng là . Anh đang tức giận ai ? Thay những kẻ khiến mang nhục ?”
Anh nghẹn lời.
tiếp tục hỏi, câu lạnh hơn câu : “Anh dựa mà khẳng định, danh tiếng của và em gái quan trọng hơn sự sỉ nhục mà chính gánh chịu? Ai cho quyền phân chia cao thấp giữa và họ, ai cho quyền xếp xuống hạng thấp nhất?”
Dư Cẩn Niên sững . Anh định giải thích, nhưng lời tới miệng trở nên tái nhợt và nực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-lai-cuoc-doi-o-tuoi-muoi-sau/chuong-14.html.]
tiến lên một bước, giọng trầm tĩnh mà dứt khoát: “Dư Cẩn Niên, bao giờ hiểu . Hôm nay cho rõ, bất kể đối phương là ai, chỉ cần giẫm đạp lên , tuyệt đối sẽ cúi đầu lấy lòng.”
“Không ai thể chỉ dựa một phận mà lấy cái gì của thì lấy, phận , phận em gái , còn , với phận trai hàng xóm, càng .”
thẳng tay phản kích tiền đề của , chọc thủng một lỗ to.
“Anh sẵn sàng vì , vì trai mà hy sinh bản , trói với họ, đó là chuyện của .”
“À đúng , cả và chị dâu nghiệp kết hôn, lúc khám sức khỏe hôn nhân phát hiện cả khó sinh con, bảo và hai hiến tinh trùng cho chị dâu ? Anh hai từ chối , chắc sẽ đồng ý chứ.”
“Dư Cẩn Niên, tôn lên tận trời, gì là theo đó, nhưng đấy là việc của , đừng lấy tiêu chuẩn của áp lên .”
rành rọt dứt khoát: “ là chính ! vì chính !”
Ánh mắt Dư Cẩn Niên run rẩy, vô thức lùi : “Tri Nhã, và em đều là bậc trưởng bối, họ cũng kham khổ, em gái em còn là một đứa trẻ… em thể nghĩ như , em biến thành thế ?”
“ biến thành thế nào quyết định bởi khác đối xử với .”
cong môi: “Thay vì chất vấn , chi bằng tự hỏi chính xem, cái gọi là đối xử với của , rốt cuộc thật sự là vì , là để nặn thành hình dáng mà mong ?”
Anh vội vàng lên tiếng: “Em đang nhảm gì ?”
“ nhảm ?” cắt ngang , giọng đột ngột trở nên lạnh lùng: “Anh với ở chỗ nào? Anh chẳng qua chỉ bắt tự uất ức bản , biến thành dáng vẻ mà mong đợi, dùng sự phục tùng của để chứng minh giá trị của chính , Dư Cẩn Niên, thật hèn hạ.”
Anh chôn chân tại chỗ.
cuối, rời .
“Đừng bao giờ lấy tiêu chuẩn của để đ.á.n.h giá nữa.”
siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức kêu răng rắc.
“Nếu , sẽ cho thế nào mới gọi là thật sự nương tay.”
Trong mắt Dư Cẩn Niên hiện lên nỗi sợ hãi.
tin rằng những lời sẽ ngừng thiêu đốt trong đầu .
Cứ cháy .
Tốt nhất là thiêu rụi lớp vỏ tự lừa dối đó, để rõ rốt cuộc trong đó chứa đựng thứ gì.
Còn cũng thấm thía một chân tướng mà bác sĩ của từng .
Bác sĩ của : “Chúng bao giờ thể thật sự hiểu một con , những gì chúng hiểu , đều là hình ảnh mà chúng thấy từ góc độ của , là điều mà chúng kỳ vọng.”