Giờ đây, sức mạnh đáng sợ tích tụ suốt mấy chục năm , đang thức tỉnh trong thể thiếu nữ . Cộng thêm sức lực tích góp từ việc nông lâu năm, khiến quyền cước của vô cùng sắc bén, liên tục gạt, hóa giải từng chiêu của Chu Soái.
Trong cơn hỗn loạn, đá trúng ba , đ.ấ.m trúng năm . Cú đ.ấ.m nặng nhất, trúng thẳng mặt .
Một tiếng “bịch” trầm đục.
Máu mũi của lập tức trào , nóng ấm và dính nhớp.
định bổ thêm mấy đòn nữa, để cơn đau và nỗi sợ khắc sâu xương cốt , cũng như để những kẻ xung quanh mang lòng ác ý từ đó học cách sợ hãi.
“Dừng tay!”
Lớp trưởng xông , tiếng quát của như sấm nổ vang ngay cửa lớp.
Cậu lao tới, hình cao lớn mạnh mẽ chen thẳng giữa chúng , một tay kéo phăng Chu Soái .
Thiên vị?
Nhận thức khiến lòng chợt nhẹ , thuận thế thu đòn .
Chu Soái đ.á.n.h đến bốc hỏa, mà còn tay với lớp trưởng.
lớp trưởng cao hơn hẳn một cái đầu, chỉ cần ánh mắt u ám liếc sang, Chu Soái như bóp cổ, xìu hẳn xuống.
Lớp trưởng bắt đầu nghiêm khắc quở trách Chu Soái, những chuyện nhằm từ khi nhập học đến nay, từng việc từng việc đều lôi rõ ràng.
, lòng càng lúc càng lạnh, mà cũng càng lúc càng sáng tỏ.
Hóa , chẳng gì cả.
Hóa , sự căm hận của Chu Soái, từ đầu đến cuối đều đến một cách vô cớ, ăn sâu bén rễ.
“Không cần quản!” Chu Soái đột ngột đẩy lớp trưởng , như một con dã thú thương, lao thẳng khỏi lớp học.
chẳng kịp nghĩ ngợi, đuổi theo.
“Phó Tri Nhã!” Lớp trưởng nắm lấy cánh tay : “Cậu còn gì nữa? Cho dù vài chiêu, vẫn là con gái!”
đầu giải thích: “Tớ định đ.á.n.h . Tớ chỉ hỏi cho rõ.”
“Cậu hận tớ, thì một nguyên do. Hôm nay nếu hỏi cho ngọn ngành…”
khựng , chằm chằm lớp trưởng, nghiến răng : “Tớ sợ một ngày nào đó nhịn , sẽ thật sự đ.á.n.h c.h.ế.t .”
Sự tàn nhẫn trong lời của khiến lớp trưởng sững sờ, lực tay nới lỏng .
lập tức thoát khỏi, chạy ngoài đuổi theo.
Rất nhanh, sân thể thao trống trải, tìm thấy Chu Soái đang gào lên trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-lai-cuoc-doi-o-tuoi-muoi-sau/chuong-12.html.]
13.
Thấy chịu buông tha mà còn đuổi theo, Chu Soái như một con thú dồn đến đường cùng.
Cậu trừng mắt chằm chằm, trong ánh mắt cuộn trào lửa giận: “Sao? Không mời vị đại phật lớp trưởng đó tới chống lưng cho ?” Cậu mỉa mai: “Hay nghĩ rằng, chỉ dựa thôi, thật sự bản lĩnh đ.á.n.h c.h.ế.t ?”
đối diện với ánh mắt của , giọng điềm tĩnh như đóng băng: “Cậu thể thử.”
“ đó…” tiến lên một bước, chằm chằm : “Cậu cho , tại hận .”
Cậu khẩy một tiếng, như thể thấy trò lớn nhất trần đời: “Lý do ư? Cậu cũng xứng ?”
“Cậu chẳng qua chỉ là một…”
“Hai lựa chọn.” cắt ngang những lời tục tĩu sắp tuôn từ miệng , giọng lớn, nhưng lạnh lùng dứt khoát. giơ con d.a.o rọc giấy vẫn luôn nắm c.h.ặ.t trong tay . Lưỡi d.a.o sáng loáng ánh nắng chiều, phản chiếu sắc lạnh ch.ói mắt. Đó là thứ lén lấy từ túi dụng cụ mỹ thuật của bạn cùng bàn khi rời khỏi chỗ .
“Lựa chọn thứ nhất.” Cổ tay nhẹ nhàng xoay, đồng t.ử lập tức co rút : “Cậu gì cả, sẽ biến thành thái giám, đ.á.n.h c.h.ế.t .” cố ý chậm rãi, như đang thảo luận về một bài tập: “Nghe , một khi chỗ đó tổn thương từ gốc, thì dù đầu t.h.a.i chuyển kiếp cũng thể phát triển bình thường. Từ nay về , đời đời kiếp kiếp, giọng của sẽ như thái giám, nam nam nữ nữ, khéo xứng với cái miệng bẩn chỉ phun phân của .”
Cơ mặt Chu Soái giật mạnh một cái.
“Lựa chọn thứ hai.” hạ mũi d.a.o xuống, nhẹ nhàng lắc vài cái: “Cậu rõ ràng nguyên do tại hận . Nếu… sự thật quả thực thể thông cảm , hôm nay sẽ tha cho .”
“Từ nay một ngã, kết thúc ân oán.”
Nói xong, thúc giục, chỉ lặng lẽ , nhưng tay vẫn liên tục xoay chuôi d.a.o.
Chu Soái điên cuồng đảo mắt. Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, ánh qua giữa và con d.a.o.
đột ngột đ.â.m d.a.o về phía một nhát hư.
Cậu sợ đến hét lớn: “ !”
Sau đó, cúi gập , chộp lấy một nắm sỏi, như trút giận mà ném loạn về phía xa. Đá sỏi lách tách nện xuống nền đất bùn. Chà những viên đá trong tay, vai sụp xuống, đầu cúi thấp.
Rất lâu , gần như lí nhí : “… Xin .”
sững .
Xin ?
Trong lúc căng như dây đàn thế ?
Cậu đang diễn tuồng gì ? Chưa chẩn đoán bệnh tâm thần ?
Ngay khi đang cảm thấy hoang đường, Chu Soái ngẩng đầu lên, khó xử : “ theo họ , cha họ Lý, tên là Lý Quảng Văn.”
Trong đầu “ong” một tiếng.
Lý Quảng Văn… chú Lý “trả hàng” đó ?
Chu Soái nở một nụ còn khó coi hơn cả : “Không sai, chính là chú Lý mà đang nghĩ tới.” Cậu ngừng một lúc: “Trong câu chuyện của , cha gặp yêu .”