Làm Lại Cuộc Đời Ở Tuổi Mười Sáu - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-01-09 20:01:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ví dụ như giữa .

Bác sĩ của nhắc rằng, ngay từ đầu đề nghị để Dư Cẩn Niên tiện đường đưa em gái học, nên nghiêm khắc từ chối.

Mỗi ngày Dư Cẩn Niên đủ vất vả , còn gánh thêm nhiệm vụ đưa đón em vợ? Huống chi, sinh viên đại học khác đều ở nội trú, cớ chỉ riêng Phó Tri Ân đưa đón học?

Mẹ : “Tri Ân còn nhỏ, Cẩn Niên bảo vệ, mấy thằng con trai mới dám để ý đến con bé.”

Trực giác của mách rằng , nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống, nhượng bộ .

Bác sĩ của với , bất cứ chuyện gì khiến cảm thấy thoải mái, thì ngăn ngay từ đầu. Trực giác mê tín, đó là kinh nghiệm tích lũy đang phát tiếng cảnh báo, là trí tuệ vô hình, là nguy hiểm não bộ nhận diện tức thì, tuyệt đối xem nhẹ trực giác.

Đối mặt với cảnh báo từ trực giác, cách xử lý nhất chính là dứt khoát “lật bàn”.

Kiếp vẫn luôn cơ hội thực hành.

kiếm đủ tiền, đa chuyện đều thể dùng tài lực để dàn xếp. Nếu ai chọc , chỉ cần một chuyển khoản, một cuộc điện thoại là giải quyết xong.

Giờ đây, ngoài bản , chẳng gì cả.

lúc chỉ mỗi đôi chân trần thì càng liều lĩnh hơn.

Kẻ sẽ bắt nạt những yếu thế nơi nương tựa, nhưng họ sợ hãi kẻ yếu đột nhiên chẳng còn gì để kiêng dè.

Chỉ cần dám liều , sẽ thể giành cho bản một bước ngoặt.

Một cảm giác hưng phấn mơ hồ dâng lên từ đáy lòng.

Vậy mà bắt đầu mong chờ thời khắc lật bàn đến.

12.

Rất nhanh, chỉ hai ngày.

Vào giờ nghỉ trưa, mặt thể bạn học, Tả Dật Trúc đập mạnh tay xuống bàn thét lên: “Thứ dòng giống do đ.ĩ đẻ , đúng là đ.ĩ!”

mắng đến choáng váng.

trải qua vô tính toán và ánh mắt lạnh lùng, nhưng kiểu c.h.ử.i rủa thô bỉ, trắng trợn, xối thẳng mặt thế , đây là đầu tiên.

Ánh mắt của cả lớp như kim châm đ.â.m tới.

chộp lấy quyển vở bài tập bàn, hung hăng ném thẳng mặt : “Cậu ghen tị với thì gan thẳng! Lén lút bẩn vở của , là thứ đê tiện gì !”

Trả thù?

nhặt quyển vở lên. Trên bìa, một mảng lớn vết dầu màu nâu hiện vô cùng ch.ói mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lam-lai-cuoc-doi-o-tuoi-muoi-sau/chuong-11.html.]

Buổi trưa ôm bài tập từ chỗ giáo viên Ngữ văn về, thấy sắp đến giờ ăn nên vội vàng phát xuống, quả thật kỹ. vội đến , cũng thể bỏ qua một vết bẩn lớn như .

đột ngột ngẩng đầu, về phía Chu Soái.

Lúc đó Tả Dật Trúc mặt, tự tay đưa riêng vở của cô cho Chu Soái, nhờ chuyển giúp, tránh việc giao tận tay mà phát sinh phiền phức.

Chu Soái khi đó chỉ liếc xéo một cái, thờ ơ nhận lấy. Bạn cùng bàn của tưởng đó là vở của Chu Soái, còn đặc biệt sang.

“Chu Soái.” Giọng lạnh: “ đưa vở của Tả Dật Trúc cho . Sạch sẽ, nguyên vẹn. Cậu và cả bạn cùng bàn của đều thấy.”

Bị đột ngột gọi tên, hai họ đồng loạt lắc đầu: “Không nhớ.”

Ngọn lửa “vút” một cái bốc thẳng lên đỉnh đầu .

bước lên một bước, đột ngột túm c.h.ặ.t cổ áo Chu Soái, kéo cúi xuống, ch.óp mũi gần như chạm . giơ quyển vở mắt , nghiến răng : “Chu Soái, nữa xem? Một vết dầu to như thế , mù hả? Hay trí nhớ ch.ó ăn mất ?”

Chu Soái hung hăng đẩy , trong ánh mắt tràn đầy chán ghét: “Phó Tri Nhã, ch.ó cùng rứt giậu ? Tự chuyện bẩn thỉu còn kéo xuống nước, bắt nhân chứng giả cho ?”

Cậu dừng một chút, từng chữ đầy châm chọc: “Cậu xứng ?”

“Cậu chẳng qua chỉ là một con đ.ĩ, một con đ.ĩ do đ.ĩ sinh mà thôi.”

Chính là lúc !

Toàn bộ cơn giận dồn nén từ đến nay bởi , khi từ “đ.ĩ” một nữa nện xuống, lập tức vỡ bờ.

vung nắm đ.ấ.m lao thẳng tới!

Khoảnh khắc nắm đ.ấ.m nện , thấy tiếng gào của chính nổ tung trong lớp học: “Cậu mới là đ.ĩ! Từ trong ngoài, từ xuống , là đ.ĩ! Từ quá khứ cho đến tương lai, vĩnh viễn là đ.ĩ!”

Chu Soái ngờ sẽ tay, nhưng chỉ chần chừ trong chớp mắt lập tức phản kích một cách hung hãn.

Chúng quấn lấy đ.á.n.h đá, bàn ghế va đập rầm rầm.

“Chu Soái! Cậu là con trai đó!” Có nữ sinh kinh hãi kêu lên.

Tả Dật Trúc the thé phản bác: “Phó Tri Nhã tính là con gái hả? Cậu là một con đ.ĩ!”

Đ.ĩ?

Đ.ĩ mãi hết đúng !

Động tác của càng thêm hung dữ.

Dù Chu Soái cao hơn , khỏe hơn , nhưng chiếm lợi thế.

Khoảnh khắc , vô cùng ơn bản ở kiếp . Vì tiền, bọn trẻ luôn theo dõi, dù phái bảo vệ, vẫn từng chặn đường. Tuy cuối cùng , nhưng yêu cầu chúng nhất định học võ đối kháng. Còn , luyện cùng bọn trẻ, nỗi căm hận đối với kẻ khiến rèn luyện từng chiêu thức in sâu trong cơ bắp.

Loading...