LÀ RUNG ĐỘNG ĐÓ - Chương 60: Chua xót 100%

Cập nhật lúc: 2026-03-15 14:02:30
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tại phòng bệnh của trạm y tế trường

 

"Bên phía Trần Mạt cứ để đưa t.h.u.ố.c cho, em ở xem một lát . Lúc nãy ngay cả trong lúc ngủ, cũng cứ gọi tên em suốt đấy."

 

Liêu Vũ Trạch đặt túi giữ nhiệt lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường bệnh, đón lấy túi t.h.u.ố.c từ tay Tô Nam Tịch và bước cửa, nhường gian riêng tư cho hai . Trước khi , còn quên dặn dò kỹ lưỡng: "Cứ để ngủ thêm tầm hai mươi phút nữa thôi hãy gọi dậy ăn cơm. Truyền nước xong thì nhớ gọi bác sĩ nhé."

 

Tô Nam Tịch lặng lẽ xuống cạnh giường, đang ngủ say đó. Hiếm khi cô thấy Dịch Hành yên tĩnh như . Trước , ngay cả lúc ốm đau, cũng tranh thủ thời gian để tán gẫu hoặc bày trò "quậy" cô.

 

Đây là thứ hai cô thấy trầm lặng thế . Lần đầu tiên chính là đêm say khướt ngủ . Khi ngủ, Dịch Hành thu vẻ rạng rỡ và tùy hứng thường ngày, cả tỏa một sự xa cách khiến dám gần.

 

Sắc mặt tái nhợt, đôi mày khẽ nhíu , hàng mi rung nhẹ như đang ngủ yên giấc. Trong đầu cô, những thước phim cũ bắt đầu cuồng, dừng ở cảnh cô ngất xỉu và Dịch Hành đưa trạm y tế trường.

 

Trước , luôn là bên giường đợi cô tỉnh . Giờ đây, vị trí của hai hoán đổi cho . Đang lúc cô nghĩ ngợi xuất thần, mu bàn tay bỗng một bàn tay nóng rực nắm c.h.ặ.t lấy, kèm theo đó là một tiếng gọi khàn đặc: "Tô Nam Tịch..."

 

Tim Nam Tịch run lên một nhịp, cảm xúc trong mắt dâng trào. Lúc , một Tô Nam Tịch phiên bản Chibi hệ "Hắc ám" bỗng vọt từ đầu cô, nhảy xuống chăn bệnh: "Bảo bối, em mềm lòng đấy ?"

 

Một Tô Nam Tịch Chibi hệ "Ánh sáng" cũng từ n.g.ự.c cô bay : "Tịch Tịch, đang bệnh mà, thương lắm."

 

Lời dứt, phiên bản "Ánh sáng" liền phiên bản "Hắc ám" gõ nhẹ đầu, xung quanh hiện mấy đám mây mềm mại: "Không yêu đương mù quáng!"

 

"Tớ !" Bản "Ánh sáng" ấm ức, "Là tại tâm, hiểu cảm giác thích một là thế nào thôi."

 

Bản "Hắc ám" khoanh tay: "Cái thứ gọi là 'thích' đó là thứ đáng tiền nhất, thể cho tiền tiêu hết, bảo đảm tương lai vô ưu, còn cực kỳ bất định. Tớ chẳng cần cảm giác đó gì."

 

" con ai chẳng hỉ nộ ái ố, thích một nghĩa là mù quáng." Bản "Ánh sáng" phản bác, "Thích một là điều tuyệt vời, ngọt mặn, chua cay. Giây phút trái tim rung động, cả thế giới như biến thành màu hồng ."

 

Cô bé bay đến mặt Nam Tịch, dùng bàn tay nhỏ xoa nhẹ má cô: "Tịch Tịch, tớ cảm nhận , thích , thực sự thích ."

 

Bản "Hắc ám" bay tới, treo ngược mắt Nam Tịch: "Bảo bối, đau một là đủ , nếu đường , sẽ thua t.h.ả.m hại hơn đấy."

 

"Khụ."

 

Một tiếng ho khan phá tan bầu khí, hai sinh vật nhỏ bé nhanh ch.óng nhảy ngược Tô Nam Tịch. Cô khẽ lắc đầu, hướng mắt về phía giường bệnh. Người nhắm mắt lúc nãy mở mắt từ bao giờ, và cảm giác nóng rực mu bàn tay cũng biến mất.

 

"Sao em ở đây?" Giọng Dịch Hành khàn đến mức chỉ còn tiếng khí âm.

 

Tô Nam Tịch đưa ly nước ấm cho . Dịch Hành gắng sức chống hình nặng nề dậy để uống. Cô uống nước đáp: "Em đến lấy t.h.u.ố.c cho Mạt Mạt thì tình cờ gặp học trưởng Liêu. Anh việc bận nên nhờ em giúp một tay, trông một lát."

 

"Khụ, khụ khụ..." Dịch Hành mới hớp ngụm nước thì câu của cô cho sặc đến phun hết ngoài. May mà Nam Tịch né kịp, nếu lãnh đủ.

 

"Trông ?"

 

Tô Nam Tịch nghiêm túc gật đầu: "Vâng."

 

"Tô Nam Tịch, em coi là trẻ con là thú cưng đấy?"

 

"Em bao giờ thế nhé." Cô mở túi giữ nhiệt, lấy bát cháo , "Học trưởng Liêu mua cháo cho đấy, ăn lúc còn nóng ."

 

Chưa kịp đưa bát cháo cho , một mu bàn tay ấm áp dán lên trán cô. Cô tròn mắt chủ nhân của bàn tay đó. Anh đang đo nhiệt độ cho cô. Đối mặt với ánh mắt của Nam Tịch, Dịch Hành thản nhiên thu tay , xoay dựa đầu giường và mở chiếc bàn nhỏ giường bệnh .

 

Anh gì, cô cũng chẳng dám thêm, chỉ lặng lẽ đặt hộp cơm lên bàn. Một chuỗi động tác lời trông vô cùng ăn ý. Ý nghĩ lóe lên chính Nam Tịch giật .

 

Bát cháo trông chẳng mấy hấp dẫn, nhưng Dịch Hành hề kén chọn. Nam Tịch cứ thế lặng lẽ ăn hết sạch.

 

"Nhìn ăn ngon lắm ?"

 

Tô Nam Tịch thật thà lắc đầu.

 

Chậc. Dịch Hành dùng khăn giấy cồn lau tay: "Tô Nam Tịch, câu gì thì em c.h.ế.t ?"

 

C.h.ế.t thì c.h.ế.t, nhưng trái lương tâm. Cô đáp , ngẩng đầu chai nước truyền sắp cạn, dậy gọi bác sĩ .

 

"Ấy, là hai đứa ." Bác sĩ trực ban chính là họ, "Hai đứa cứ phiên phát sốt sinh bệnh thế ."

 

Tô Nam Tịch bên cạnh im lặng. Thấy cô phản bác về mối quan hệ của cả hai, khóe môi Dịch Hành khẽ nhếch lên một nụ : "Vâng, phiên bệnh cho vui ạ, phiền bác sĩ quá."

 

"Phiền gì , đây là việc của bác sĩ mà." Bác sĩ chai nước xong, dặn dò vài câu rời .

 

Sự im lặng bao trùm phòng bệnh một nữa cho đến khi chỉ còn một chút nước cuối cùng, Dịch Hành mới lên tiếng phá tan bầu khí: "Em ăn cơm ?"

 

Nam Tịch chớp mắt: "Ăn ạ."

 

"Hôm nay chỉ một tiết thôi ?"

 

"Buổi chiều còn một tiết nữa."

 

"Hai giờ bốn giờ?"

 

"Bốn giờ ạ."

 

"Được , về nghỉ ngơi ."

 

Nghe , Nam Tịch ngước . Người giường bệnh cầm ngang điện thoại, vẻ như chuẩn chơi game. Anh chơi game, cô ở đây tiếp cũng tiện lắm.

 

"Vậy em đây." Cô dậy, giọng mềm mại, "Truyền xong thì nhớ gọi bác sĩ nhé."

 

"Ừ." Dịch Hành ngước mắt lên, ánh mắt chuyên chú màn hình.

 

Sau khi khỏi trạm y tế, Nam Tịch suy nghĩ hồi lâu cũng gửi tin nhắn báo cho Liêu Vũ Trạch một tiếng. Trong phòng bệnh, nãy còn cầm ngang điện thoại giờ đây ngửa đầu tựa thành giường, vô thần lên trần nhà.

 

Bảo thật luôn. Chậc. Cái bệnh , thật đúng là mạng mà. Liêu Vũ Trạch đường đưa t.h.u.ố.c cho Trần Mạt thì tình cờ gặp Tần Ngọc Châu về trường. Chỉ qua vài câu trò chuyện, liền nhận vẻ gây rắc rối to, nhưng xem cũng chẳng hẳn là "họa".

 

Tuy bề ngoài Tần Ngọc Châu và Trần Mạt trông bình thường, nhưng bạn bè thiết đều họ cận kề bờ vực chia tay.

 

"Bị bệnh ?" Tần Ngọc Châu định đưa tay đo nhiệt độ cho Trần Mạt nhưng cô né tránh.

 

"Trần Mạt Mạt." Anh thở dài thu tay túi quần.

 

"Liêu Vũ Trạch ? Không đưa t.h.u.ố.c cho ?" Trần Mạt hỏi.

 

"A Trạch ăn cơm . Anh đưa thì khác gì ?"

 

"Ồ." Trần Mạt với tay lấy túi t.h.u.ố.c nhưng Tần Ngọc Châu lùi một bước khiến cô chụp hụt. Cô nâng mí mắt nặng trĩu lên : "Hôm nay tâm trạng chơi với ."

 

"Bị bệnh với ?" Anh kiên nhẫn hỏi.

 

"… hắt xì!"

 

Một tiếng hắt xì khiến đầu Trần Mạt nhức bưng bưng. Cô nhíu mày định ký túc xá nhưng cánh tay phía giữ c.h.ặ.t: "Anh đưa em bệnh viện xem."

 

"Không cần." Cô gạt tay , "Anh đưa t.h.u.ố.c thì thôi, cũng đừng..."

 

"Ơ, cái gì Tần Ngọc Châu!"

 

Tần Ngọc Châu chẳng buồn nhiều, trực tiếp bế bổng cô lên nhét ghế phụ.

 

"Buông ! bệnh viện, về ngủ!" Trần Mạt vùng vẫy định xuống xe.

 

Thấy , Tần Ngọc Châu đè vai cô : "Trần Mạt Mạt, em mà ngoan ngoãn một chút thì nhiều cách để khiến em lời đấy, cách tàn nhẫn hơn ngày xưa nhiều, thử ?"

 

Ký ức cũ ùa về, Trần Mạt lập tức im re. Tần Ngọc Châu thắt dây an cho cô, vỗ nhẹ lên đầu cô hai cái: "Ngoan lắm."

 

"Cút." Cô hậm hực phun một chữ.

 

Tần Ngọc Châu cúi đầu khẽ, bóp nhẹ cằm cô: "Em cứ ngoan thì bệnh viện chỉ lấy t.h.u.ố.c tiêm. Còn nếu ngoan, trói em cũng lôi tiêm. Tiêm vài ngày liên tục luôn đấy." Anh nghiến răng đe dọa.

 

Lần Trần Mạt câm nín. Cô vốn ghét bệnh viện cũng chỉ vì sợ tiêm. Tần Ngọc Châu lái xe chú ý tình trạng của cô. Đến ngã tư đèn đỏ, đưa tay đo trán cô. Trán nóng hổi, mặt đỏ bừng.

 

"Trần Mạt Mạt, đừng ngủ, sắp tới bệnh viện ." Anh lay nhẹ cô.

 

" tiêm ." Cô nhắm mắt lầm bầm.

 

Anh khẽ thở dài, cuối cùng vẫn nỡ cho cô là cô buộc tiêm. Anh lấy áo khoác đắp cho cô: "Thôi em cứ ngủ ." Ngủ thì tiêm sẽ đau nữa.

 

" tiêm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/la-rung-dong-do/chuong-60-chua-xot-100.html.]

 

Tần Ngọc Châu thèm tiếp lời.

 

"Anh ơi, em tiêm ."

 

Bây giờ mới gọi . Tần Ngọc Châu thầm đáp trong lòng: Muộn .

 

Tô Nam Tịch về đến phòng mới Trần Mạt Tần Ngọc Châu đưa . Cô lập tức gọi điện nhưng máy là Tần Ngọc Châu.

 

"Anh đưa cô đến bệnh viện , cô mới ngủ."

 

Nam Tịch mím môi: "Học trưởng Tần, phiền khi nào Mạt Mạt tỉnh thì đưa cô về an nhé."

 

Đầu dây bên , Tần Ngọc Châu bỗng khẽ: "Câu là Trần Mạt dạy em ?"

 

Bị thấu, Nam Tịch nắm c.h.ặ.t điện thoại, cứng nhắc đáp: "Dạ . Tại Mạt Mạt dạo bận thi đấu, tối nào cũng dặn em nhắc cô tập luyện xong mới ngủ, em chỉ đang đốc thúc thôi ạ." Cô cũng chẳng đang gì nữa, cứ vơ đại một lý do xằng bậy.

 

"Được , ." Tần Ngọc Châu vạch trần cô thêm, "Đợi cô tỉnh sẽ tự hỏi. Nếu tối cô về, sẽ đưa về an ."

 

"Vâng, cảm ơn học trưởng."

 

Cúp máy, Nam Tịch thở phào nhẹ nhõm.

 

Trên màn hình hiện dòng tin nhắn dài dằng dặc Trần Mạt gửi một tiếng : Tịch Tịch bảo bối, Tần Ngọc Châu ép tớ bệnh viện . Thấy tin nhắn thì gọi cho tớ nhé. Nếu tớ thì hỏi "Tối về ", còn nếu thì bảo "Đợi nó tỉnh đưa nó về hộ em", ơn ơn!

 

Lúc nãy cô để ý điện thoại, về phòng thấy bạn nhà mới mở xem.

 

"Haizz." Nam Tịch thở dài. là một đống chuyện rắc rối.

 

Tiết học buổi chiều cô xin nghỉ hộ Trần Mạt. Tiết là môn Tâm lý tự chọn, thi đề mở. Giảng viên bục say sưa slide, bên Nam Tịch tập trung bài tập biên dịch, chẳng hề trời chuyển mây từ lúc nào.

 

Tiếng chuông tan học vang lên, cô chậm rãi thu dọn sách vở. Đợi cả lớp về gần hết, cô mới dậy về. Mây đen bao phủ, tiếng sấm ầm ì cuồng trong tầng mây, những hạt mưa bắt đầu rơi xuống. Nam Tịch thẫn thờ cửa tòa nhà giảng đường 2.

 

"Tô Nam Tịch."

 

Giọng quen thuộc bất ngờ lọt tai, tim cô hẫng một nhịp, cả sững tại chỗ, đại não trống rỗng. Cô trơ mắt đó che chiếc ô đen bước qua màn mưa đến mặt .

 

"Tô Nam Tịch, em mang ô ? Anh tình cờ ngang qua, để đưa em về?"

 

Cái cớ "tình cờ" thật đấy. Thật là khéo quá .

 

Nam Tịch ngước , đồng thời rút chiếc ô từ ngăn bên hông ba lô : "Em mang ô ạ."

 

"…" Chậc, Liêu Vũ Trạch đúng là chẳng đáng tin chút nào.

 

"Ái chà, là đôi tình nhân trẻ các em ." Một giọng phá tan bầu khí gượng gạo.

 

"Giáo sư Phương."

 

"Chào Giáo sư Phương ạ." Tô Nam Tịch lễ phép chào hỏi theo Dịch Hành, định giải thích: "Thực chúng em…"

 

"Hai đứa yêu mang hai cái ô thế ? Tới đây, vặn mang ô, mượn tạm cái nhé, hai đứa chịu khó che chung ."

 

Giáo sư Phương Ngọc Lâm trực tiếp cầm lấy chiếc ô từ tay Dịch Hành bước màn mưa, cho Dịch Hành cơ hội từ chối, cũng chẳng để Nam Tịch kịp giải thích. Cả hai theo bóng giáo sư rời .

 

"Giờ thì ô ." Dịch Hành nghiêng đầu cô gái nhỏ bé chỉ cao đến tầm vai , "Có thể đưa về ký túc xá ?"

 

Yêu cầu cô vốn thể từ chối, nhưng thấy đang bệnh, giọng nghẹt mũi, cô nỡ. Chibi "Hắc ám" ló đầu định ngăn cản thì Chibi "Ánh sáng" ấn ngược trong, cả hai cùng biến mất.

 

"Bạn học Nam Tịch." Một giọng trong trẻo cắt ngang dòng suy nghĩ. Một gương mặt quen lạ hiện . Người hình như cùng lớp với cô. Lúc nãy cô xuống lầu đúng là thấy còn ở trong phòng học.

 

"Bạn học Nam Tịch, quên mang ô, bạn tiện cho nhờ một đoạn ?"

 

Nghe , sắc mặt Dịch Hành lập tức tối sầm , khàn giọng từ chối hộ: "Không tiện."

 

Tên ? Không thấy một to lớn thế đang đây ? Có đến đến hả?

 

"Vị là?" Cậu sinh viên nọ hỏi.

 

Nam Tịch mấp máy môi, mấy chữ nghẹn nơi cổ họng như một sức mạnh ngăn cản cô .

 

"Có liên quan đến ?" Giọng Dịch Hành trầm xuống đầy đe dọa.

 

Tình hình bắt đầu ngoài tầm kiểm soát. Nam Tịch hít một sâu, điều chỉnh cảm xúc : "Xin nhé, hứa đưa học trưởng về ."

 

"Hóa chỉ là học trưởng thôi . Không , , hẹn chuyện trò nhé."

 

"Được."

 

Được cái khỉ gì. Nhìn bóng thong thả bước màn mưa, Dịch Hành hừ lạnh: "Hắn là ai ?"

 

Tô Nam Tịch lắc đầu, mở ô .

 

"Lắc đầu là ý gì? Không cho là đang lấy lệ với ?"

 

Giọng đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, xen lẫn chút ghen tuông bực bội. Nam Tịch cầm ô, nhẹ nhàng giải thích: "Lắc đầu nghĩa là em là ai, cũng tên gì, chỉ là bạn cùng lớp thôi."

 

"Thế gọi em là Nam Tịch? Em với thiết gì ."

 

"Làm em chứ. Anh thể t.ử tế chuyện với em , đừng lúc nào cũng tra hỏi như thẩm vấn tội phạm thế."

 

Dịch Hành nghẹn lời, cảm xúc bùng nổ lập tức thu hồi. Sau một phút im lặng đối diện, cúi đầu, lí nhí: "Xin ."

 

"Em trách ."

 

là cô trách , cô hiểu cảm xúc của . Chỉ là cô thấy hai rõ ràng thể chuyện đàng hoàng, tại cứ gay gắt với để cả hai cùng bực bội.

 

"Đi thôi."

 

"Ừm."

 

Mưa phùn như tơ. Nhìn từ xa, một cô gái nhỏ nhắn đang cầm chiếc ô màu xanh nhạt, bên cạnh là một trai cao lớn khom để nép tán ô, dáng trông khá kỳ cục. Vai nghiêng, một bên vai nước mưa ướt sũng.

 

, khóe môi vẫn thôi mỉm . Đến ký túc xá nam, Nam Tịch mới phát hiện áo Dịch Hành ướt hơn nửa. Cô nhíu mày: "Sao một tiếng nào thế?"

 

"Không , dính chút mưa thôi mà."

 

Nam Tịch thẳng mắt : "Thế tự mưa về luôn , còn bắt em đưa về gì?"

 

"Anh…" Dịch Hành nhất thời á khẩu. Một lúc , cô, giọng mềm mỏng: "Anh chỉ là… ở bên em thêm một lát thôi."

 

Vừa dứt lời, Nam Tịch lập tức : "Em về đây."

 

"Ơ, chờ . Tô Nam Tịch."

 

Cô dừng bước nhưng đầu . Nghe tiếng bước chân gần, cô cảm nhận đang ngay lưng .

 

"Tô Nam Tịch." Anh khẽ gọi tên cô, giọng khàn khàn: "Thực xin , ngày hôm đó… nhiều lời quá đáng."

 

Ngày hôm đó, chính là ngày cô đến tìm trong kỳ nghỉ hè. Cũng là ngày hai chia tay. Những ký ức thể xóa nhòa ùa về, một cơn đau như d.a.o cứa tim cô, sống mũi cay xè, nước mắt nhanh ch.óng mờ tầm mắt.

 

Nhận thấy vai cô run lên, Dịch Hành bước vòng phía . Anh mưa, cô ô.

 

"Em đừng mà." Anh cuống cuồng, định đưa tay ôm lấy cô nhưng dám, cứ đó do dự.

 

Anh gần như bao giờ thấy cô . Lần thấy cô khi chia tay, cô đường về nhà. Lần đó trực diện, chỉ cảm nhận cô chắc chắn đau khổ.

 

, Nam Tịch rơi nước mắt ngay mặt . Tim thật sự mềm nhũn .

 

"Tô Nam Tịch, em đừng nữa, dám ôm em ."

 

Anh dám ôm cô.

 

Sợ cô bài xích, sợ cô thích, sợ cô sẽ từ chối.

 

Sợ cô vẫn còn giận , sợ cô chạm .

Loading...