Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 99: Gặp lại nhà họ Hồ bán rau

Cập nhật lúc: 2026-02-06 01:57:11
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Thần dẫn bọn họ về phía đông thành, đường phố càng càng rộng, cũng càng lúc càng sạch sẽ.

 

“Ủa?” Khi sắp khỏi đầu phố, Triệu Noãn bỗng phát hiện sạp rau của nhà họ Hồ đóng cửa.

 

Vòng qua cổng lớn, bọn họ mới phát hiện cửa hông sạp rau nhà họ Hồ phá nát, đổ rạp mặt đất.

 

Lưu Thần thấy Triệu Noãn tò mò liền hỏi: “Các quen ?”

 

Triệu Noãn ngó trong sân, những cái sọt rách ném đầy đất, chẳng còn chút .

 

Nàng lùi : “Hồi mới đến Tùy Châu ghé mua hạt giống rau. Không nhà ông chuyên giao rau cho giàu , tự dưng dọn ?”

 

Lưu Thần lắc đầu: “Nào dọn , là bức đấy.”

 

Thấy Triệu Noãn tò mò, liền kể như một câu chuyện phiếm.

 

Hóa ông lão Hồ cùng hai con trai đắc tội với Kiều gia ở phía đông nhất. Kiều gia ở bên ngoài thì tính là gì, nhưng ở cái đất Tùy Châu , tiền chính là vương đạo.

 

Đàn ông nhà họ Hồ hôm giao rau, thấy một nương t.ử lạ mặt liền hỏi thăm vài câu, thêm vài .

 

Không ngờ nương t.ử chẳng là quản sự nương t.ử gì, mà là cháu dâu dòng chính của Kiều gia, theo chồng sắp thừa kế vị trí gia chủ đến Tùy Châu tuần tra việc ăn.

 

Kiều phu nhân khó chịu, lúc liền sai gia đinh Kiều gia đ.á.n.h cha con nhà họ Hồ đến mức hộc cả m.á.u.

 

Trễ nải việc giao rau cho các nhà khác, tới cửa đập phá.

 

Chưa hai ngày, đất trồng rau của nhà họ Hồ cũng thu hồi.

 

Đến nước cả nhà sống nổi ở Tùy Châu nữa, Lập Đông, ba phụ nữ kéo xe đẩy, xe là ba đàn ông đang c.h.ử.i bới om sòm, rời khỏi Tùy Châu.

 

Triệu Noãn lắc đầu, sống thì đừng ngông nghênh, cứ hễ ngông cuồng là dễ xảy chuyện.

 

Đồng thời nàng cũng nắm một thông tin, thương nhân đến Tùy Châu ăn sẽ bao che cho , bọn họ bện c.h.ặ.t thành một sợi thừng.

 

Kể xong chuyện nhà họ Hồ, Lưu Thần vỗ tay : “Nói đến thì hôm nay chúng lừa… , ăn chính là Kiều gia .”

 

Thẩm Minh Thanh cau mày: “Tại là nhà ?”

 

Lưu Thần ha hả: “Lúc chẳng cha con nhà họ Hồ lời lẽ trêu ghẹo vị chủ mẫu tương lai của Kiều gia . Kiều lão bản ở Tùy Châu tuy xử lý nhà họ Hồ, nhưng vẫn ngày đêm bất an.”

 

Triệu Noãn khẽ gật đầu.

 

Tông tộc lấy huyết thống ràng buộc, tụ tập theo gia tộc mà sống, trong những điều kiện nhất định thì luật pháp quốc gia cũng nhường bước cho hương quy tộc ước.

 

Câu “Hoàng quyền xuống đến hương thôn” chính là ý .

 

“Kiều gia ở phủ Trường Châu cũng coi là đại thương hộ m.á.u mặt, Kiều gia ở Tùy Châu tính ngược lên ba đời cũng là dòng chính, nhưng đại gia tộc vĩnh viễn thiếu , đến bây giờ Kiều gia ở Tùy Châu gạt bên lề .”

 

“Mấy hôm Kiều lão bản đang vơ vét khắp thành tìm những món đồ chơi độc lạ, vì vụ nhà họ Hồ quấy rối đại nha hồi môn của chủ mẫu tương lai Kiều gia đời kế tiếp, mượn cơ hội để hàn gắn quan hệ đấy.”

 

“Chuyện gì với gì trời.” Tiểu Nhất xong một tràng dài mà đau cả đầu.

 

Tiểu Nhị thậm chí còn đang bẻ ngón tay tính toán.

 

Thẩm Minh Thanh từng sống trong đại gia tộc như , thở dài lắc đầu: “Vẫn là Lưu đại nhân quá sảng khoái , những đại gia tộc như Kiều gia bề ngoài thì hào nhoáng, thực tế bên trong đều thối rữa đến chảy mủ, hôi thối ngửi nổi.”

 

Triệu Noãn bật : “Gà rừng tên gọi là sơn phượng hoàng, dùng để tặng cho tân nương t.ử lễ vật là nhất. Bởi vì là phượng hoàng giả, nên cũng sẽ bay mất.”

 

Lưu Thần cũng theo nàng: “Ấy, chính là ý đó đấy, ha ha ha…”

 

Đến gần cổng chính Kiều gia, nhóm Triệu Noãn qua một con phố hai bên là những tòa nhà lớn.

 

Chưa đến bên trong phú quý thế nào, chỉ cần bước khu vực , trong những con ngõ nhỏ, nhiệt độ cao hơn bên ngoài ít.

 

nơi im phăng phắc, lấy một tên ăn mày nào dám đến dựa tường ngủ.

 

Đi tiếp, Triệu Noãn còn thấy một làn nước bay từ bức tường.

 

Nàng đang tò mò thì cổng lớn sơn đen với tay nắm cửa bằng đồng treo biển “Kiều Phủ” hiện mắt.

 

Hai con sư t.ử đá cửa sờ lạnh lẽo nhưng hề bám bụi đen.

 

Dưới ba tầng bậc thềm đá xanh, cọc buộc ngựa điêu khắc thành hình hoa sen vàng từ đất mọc lên.

 

Hai bên cửa dựng hai cây cột gỗ to một ôm xuể, đoạn giữa chạm khắc hoa văn rỗng, bên trong đặt một ngọn đèn hoa sen hình hạc trắng bằng đồng thau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ky-su-ba-vu-hau-phu-ve-que-lam-ruong/chuong-99-gap-lai-nha-ho-ho-ban-rau.html.]

 

Lưu Thần cũng chẳng thèm vẻ quan cách, tiến lên đập cửa trực tiếp.

 

“Ai đó?” Trong cửa truyền một tiếng hữu khí vô lực, đang ngủ gật: “Không quy củ, cửa Kiều phủ mà ai cũng thể đập ?”

 

Lưu Thần “hì hì”, hai tay l.ồ.ng rúc trong tay áo.

 

“Ngươi hé cửa xem là ai ?”

 

Quan ở Tùy Châu đúng là thực quyền gì, nhưng ít nhiều cũng là quan.

 

Đặc biệt là mấy vị quan nhỏ ở Tùy Châu cũng giống như phú thương, ai nấy đều ôm sưởi ấm.

 

Sang năm mua về bao nhiêu than, cũng xem nhóm Thôi Lợi nhả bao nhiêu lượng.

 

Mọi đều theo nguyên tắc thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, mỗi nể mặt một chút.

 

Tên gác cổng , quả thật liền hé một khe nhỏ.

 

Tiếp đó lập tức kéo toang cửa lớn: “Lưu đại nhân, ngọn gió nào thổi ngài đến đây .”

 

Tên gác cổng nịnh nọt, lúc bước qua ngạch cửa suýt nữa thì vấp ngã sấp mặt.

 

miệng vẫn liến thoắng: “Trời tuyết lạnh thế , ngài việc gì cứ sai đến báo một tiếng, lão gia nhà chắc chắn sẽ ngay.”

 

Ánh mắt Tiểu Nhị đảo qua đảo giữa tên gác cổng lật mặt như lật sách và Lưu Thần đang vẻ đắc ý.

 

Trong lòng thầm nghĩ: “Ồ, hóa lời còn thể như .”

 

Lưu Thần cũng vòng vo, thẳng: “Ta đến để hiến kế cho lão gia nhà ngươi.”

 

Nói , đầu thoáng qua con la mà mấy Triệu Noãn đang dắt.

 

Vì tiền, Triệu Noãn phối hợp.

 

Nàng còn giữ vẻ cao ngạo của con cháu đại gia tộc nữa, mà ân cần, vén tấm mành cỏ tranh sọt lên một chút.

 

“Một đôi phượng hoàng rừng còn sống, thích hợp nhất để quà biếu.”

 

Tên gác cổng ghé mắt , chỉ thấy bên trong gà rừng đang , giữa lớp rơm dày còn vương vãi những hạt gạo tấm.

 

Gà rừng lông lá sặc sỡ, mắt sáng quắc, thỉnh thoảng còn mổ gạo nữa chứ.

 

Tên gác cổng vội vàng đẩy cổng phủ , miệng liên thanh : “Mau mau mau, mau dắt la trong, cẩn thận kẻo lạnh.”

 

Dường như nhận sai, tên gác cổng vỗ đầu : “Mấy vị khách quý cũng mau trong cho ấm.”

 

“Người , ! Còn mau bẩm báo lão gia! Có khách quý đến!”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tên gác cổng sốt ruột chịu , miệng ngừng.

 

Nếu giải quyết nỗi lo của lão gia, e là cũng thể kiếm cái chức quản sự mà .

 

Bước sân Kiều gia, Triệu Noãn dù thấy nhiều cảnh phú quý cũng sững sờ.

 

Trong sân nhiễm một hạt bụi, thấy tuyết đen, cũng chẳng thấy tro than.

 

Xa xa trong cửa nhị môn, hòn non bộ, nước bốc lên, còn lờ mờ thấy màu xanh của cây cỏ.

 

Kiều lão bản là một gã đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, da trắng trẻo cần .

 

Hắn béo , mặc áo lông thú, đường mà mỡ rung bần bật.

 

Lúc bước chân nhanh thoăn thoắt, từ cửa nhị môn chuyển : “Lưu đại nhân, ngài đại giá quang lâm, thật cho hàn xá vẻ vang quá.”

 

Lưu Thần híp mắt, vẫn chắp tay lưng: “Làm phiền , Kiều lão bản.”

 

Tiểu Nhất nắm c.h.ặ.t dây cương trong tay, chút tự nhiên.

 

Tiểu Nhị thì huých : “Ca ~”

 

Cậu bé nhướng mày về phía Kiều lão bản: “Nhìn ông giống con gấu con mà chúng đ.á.n.h c.h.ế.t ?”

 

“Đừng bậy!” Tiểu Nhất kéo ống tay áo Tiểu Nhị, lỡ thấy thì phiền phức to.

 

 

Loading...