Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 91: Chỉ có thể hiểu ngầm

Cập nhật lúc: 2026-02-05 14:42:57
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Triệu Noãn , ngươi thật là……”

 

Loại ân tình , Thẩm Vân Y mà cảm thấy rã rời cả . Không chỉ cứu nhà họ Chu, Triệu Noãn còn liên lạc với mà bà lo lắng nhất — chính là con gái .

 

Tính tình con gái , nương như bà là rõ nhất, cương liệt và chịu khuất phục. Lúc hầu phủ mới xảy chuyện, bà phái mấy đến tướng quốc phủ truyền tin, dặn dò Chu Thanh Từ dù hầu phủ cũng báo thù, sống cho thật . vài , của bà đều gặp mặt Chu Thanh Từ.

 

Trên đường lưu đày, bà nhiều thời gian để nhớ con. từ khi lên tới đỉnh núi , hễ cứ tỉnh giấc là bà nỗi nhớ nhung dày vò.

 

Chu Văn Duệ hổ là từng lăn lộn chốn quan trường, nhanh ch.óng hiểu ý đồ của Triệu Noãn.

 

“Theo kế hoạch của các ngươi, nếu nhà chúng nộp than Cúc Hoa thì sẽ bớt việc nhiều.”

 

“Phải.” Nếu hợp tác, Triệu Noãn cũng giấu giếm, “Nộp từng đó than khó khăn thế nào, đại công t.ử chắc cũng . Thanh Từ nhốt ở Tôn gia, mà than thể trở thành lưỡi d.a.o giúp cô phá vỡ vòng vây, là chỗ dựa để cô sống yên tại kinh thành.”

 

Chu Văn Duệ hưng phấn vỗ tay một cái: “Việc mà thành, nhà họ Chu còn chịu khổ đốt than hằng ngày, Thanh Từ và ngươi thể kiếm bộn tiền, đúng là một mũi tên trúng ba đích.”

 

Tiếp đó, thêm: “Tùy Châu là nơi khổ hạnh, vị trí thành chủ vẫn luôn bỏ trống. Lưu Thần chút sâu xa với Chu gia . Biểu Minh Thanh ở Tùy Châu nhiều năm, đừng kết bạn với đám ăn mày mà lầm, thực tế đám ăn mày khắp nơi chính là những kẻ thạo tin nhất. Còn Vân Châu nữa, nơi cách Vân Châu tính là quá xa…… ít nhiều vẫn nể tình nghĩa của hầu phủ lúc .”

 

Triệu Noãn thực lòng bội phục. Chu Văn Duệ còn chính thức đặt chân thành Tùy Châu, nhưng sự nhạy bén đối với quyền lực và mạng lưới nhân mạch của dường như là bẩm sinh.

 

Cuối cùng, Triệu Noãn với ánh mắt sáng rực: “Chuyện ăn , !”

 

“Ta cũng ý đó.” Triệu Noãn rõ ngọn ngành, “Việc rủi ro, tiền kiếm nhiều ắt sẽ kẻ dòm ngó. Cho nên…… mới chọn vùng núi sâu cách xa thành thị .”

 

“Ngươi là đúng.” Chu Văn Duệ trong phòng, “Dãy núi Che Minh thì vẻ thuộc bản đồ Đại Hoành, nhưng thực tế triều đình chỉ kiểm soát thành Tùy Châu mà thôi. Núi non trùng điệp vô kể, sâu trong đó cái gì, thậm chí quốc gia nào khác cũng chẳng ai .”

 

Chu Văn Hiên cũng hiểu , hùng hổ : “Nếu nhà Uất Trì đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, chúng cứ rút sâu trong núi. Rừng sâu núi thẳm, chắc dám đuổi theo. Thế nên thám hiểm sâu hơn, mở rộng địa bàn càng lớn càng .”

 

“Khụ khụ ~”

 

Lâm Tĩnh Xu nãy giờ vẫn im lặng liền lên tiếng hắng giọng.

 

Mọi đều ăn ý dừng chủ đề . Có những chuyện chỉ cần hiểu ngầm với , cần trắng .

 

Đối với Triệu Noãn, nàng tuy định dùng mấy để tạo phản, nhưng thấy nhà họ Chu hiện tại giác ngộ sẵn sàng xé rách mặt với hoàng quyền như cũng là điều .

 

“Vậy việc bàn chuyện ăn thể nhờ cậy ngươi ? Hay là ngươi lộ mặt vì sợ thiên t.ử nghi kỵ?”

 

Sắc mặt Chu Văn Duệ tối sầm , hồi lâu mới thở dài một tiếng.

 

“Ta và Võ An Hầu phủ vốn trung thành tận tụy với gia quốc thiên hạ, nhưng…… nhà Uất Trì, nhà Tôn phụ bạc Chu gia . Lúc phản kháng là để giữ trọn cái tâm trung quân. Sau , Chu Văn Duệ chỉ vì nhà mà mưu tính!”

 

Lâm Tĩnh Xu thấy nỗi đau trong mắt chồng, lòng nàng thắt : “Văn Duệ……”

 

Chu Văn Duệ nàng: “Lúc mỡ heo che mắt, còn định ngửa cổ chờ c.h.é.m. Mấy ngày nay mỗi khi nghĩ , đều kinh hồn bạt vía, hối hận thôi.”

 

“Xin mẫu , thê nhi và em trai hãy tha thứ cho .”

 

Chu Văn Duệ chắp tay ngang mày, giữa căn phòng quỳ sụp xuống hướng về phía và vợ, hành đại lễ một cách trịnh trọng.

 

“Con hiểu , hiểu !” Thẩm Vân Y già lệ đầm đìa. Con trai bà , thể nghĩ thông suốt nhanh như , còn cố chấp đến c.h.ế.t nữa.

 

Đồng thời bà cũng đau lòng cho Chu Văn Duệ. Đứa trẻ từ nhỏ ông nội và cha dạy dỗ theo hướng trung quân ái quốc. Lần duy nhất lời là lén lút đính ước với Lâm Tĩnh Xu. Để sự giác ngộ như hiện tại, bà con trai chịu áp lực lớn đến nhường nào.

 

Triệu Noãn khẽ lui ngoài, để gian cho nhà họ Chu ôn tình .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ky-su-ba-vu-hau-phu-ve-que-lam-ruong/chuong-91-chi-co-the-hieu-ngam.html.]

 

Khi Triệu Noãn bước ngoài, gian yên tĩnh trở . Dưới mái hiên tranh hai bóng đang bên lò sưởi, tay chân bận rộn việc gì đó.

 

“Tiểu Tứ, Tiểu Ngũ, các ngươi đang ?”

 

“Triệu tỷ tỷ ~” Tiểu Ngũ thè lưỡi tinh nghịch.

 

Tiểu Tứ trả lời bằng giọng trong trẻo: “Mấy thứ nội tạng đem ủ phân thì phí quá, dù cũng rảnh nên gọi Tiểu Ngũ cùng xử lý.”

 

Triệu Noãn qua, thấy một chậu lớn đầy nội tạng cá lẫn m.á.u loãng bắt đầu kết vảy đá, tay hai đứa trẻ cũng lạnh đến đỏ ửng. Dù thấy đáng công nhưng nàng cũng dập tắt tình cảm em gắn bó của chúng.

 

Nàng đưa tay véo nhẹ chỏm tóc đầu Tiểu Ngũ: “Tứ ca đối xử với quá nhỉ ~”

 

Mắt Tiểu Ngũ híp thành hình trăng khuyết: “Dạ lắm!”

 

“Thứ xử lý khéo sẽ tanh. Các ngươi sạch để đông lạnh , chờ về sẽ nấu cho các ngươi ăn.” Triệu Noãn thấy chúng chăm chỉ như cũng nuông chiều một chút. Trẻ con ăn, tự tay thì nàng bớt chút thời gian xào nấu cũng chẳng đáng là bao.

 

“Đa tạ Triệu tỷ tỷ!” Tiểu Ngũ nhảy cẫng lên, suýt nữa thì đụng cằm Triệu Noãn.

 

“Không gì, lúc nấu các ngươi nhớ quan sát, tự học lấy mà , đừng để cầu cạnh ai.”

 

“Dạ!”

 

“Vậy về nghỉ ngơi đây.”

 

“Thẩm đại ca đưa Nghiên Nhi, Ninh An và Ninh Dục về phòng tỷ chơi .”

 

“Các ngươi xong việc cũng ngủ sớm , buổi tối nhớ thêm củi lửa kẻo lạnh.”

 

“Dạ rõ.”

 

Triệu Noãn lững thững về sân nhà , cổng sân khép hờ, trong phòng vọng tiếng trẻ con nô đùa ầm ĩ. Nàng đẩy cửa phòng , ló đầu tinh nghịch: “Ta về đây!”

 

“Nương!” “Nhị nương ~~” “Nhưỡng nhưỡng nhưỡng!”

 

Nghiên Nhi nhảy lên reo hò, Chu Ninh An mỉm rạng rỡ, giọng trong trẻo. Triệu Ninh Dục cũng định nhảy theo nhưng vững, cắm đầu xuống giường. Thẩm Minh Thanh vốn kinh nghiệm trông trẻ, chút hoang mang vươn tay xách cổ áo Triệu Ninh Dục lên đặt giường. Cái thằng bé dường như phát hiện trò gì lắm, còn hăm hở nhảy tiếp.

 

Thẩm Minh Thanh thấy Triệu Noãn về thì mừng rỡ, mấy "tiểu ma đầu" cho đau hết cả đầu. Vốn định chuồn thẳng nhưng thấy Triệu Noãn ở cửa, sợ Triệu Ninh Dục lăn xuống đất, dứt khoát xách áo nhóc con nhét lòng Triệu Noãn.

 

“Ngươi cuối cùng cũng về, đây.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Hắn vội vã cửa, mấy bước dặn: “Mùa đông dám đường tối, sáng mai đừng vội vàng quá, chờ trời sáng hẳn hẵng khởi hành.”

 

Chẳng đợi Triệu Noãn kịp đáp lời, đóng sầm cửa , bước chân thoăn thoắt chạy về phòng .

 

“Ơ?”

 

Triệu Ninh Dục ở trong lòng Triệu Noãn, trừng mắt cánh cửa đóng kín. Một tay nó chỉ cửa, một tay đẩy mặt Triệu Noãn bắt theo: “Chạy ~”

 

Nghiên Nhi và Chu Ninh An giường lăn bò. Triệu Noãn lườm hai đứa một cái: “Các con gì thế? Làm Thẩm thúc thúc sợ như gặp ma ……”

 

Nghiên Nhi gì, chỉ mải mê . Chu Ninh An lăn lộn như Nghiên Nhi, liền đáp: “Cũng gì ạ, chỉ là cứ đòi bay bay, con và Nghiên Nhi Thẩm thúc thúc chơi trò chơi cùng thôi, bắt nạt thúc ạ.”

 

Hèn chi……

 

 

Loading...