Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 184: Chuyện cũ của Tôn đại nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-07 07:44:05
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn và Chu Văn Duệ quen từ nhỏ, là tri kỷ cũng quá.
Ngay ngày lấy hết can đảm thú nhận với Chu Văn Duệ rằng và Chu Thanh Từ tình ý với , thì triều đình đột ngột nổi lên sóng gió.
Cha thế mà dâng sớ tham hặc Chu Hầu gia một quyển, ông tư thông với nước Kiêu Nhung, tâm bán nước.
Mà chứng cứ... là những bức thư từ qua giữa và Chu Thanh Từ, trong đó Chu Thanh Từ kể rằng nước Kiêu Nhung thiện chiến, thuật cưỡi ngựa thực sự tuyệt hảo.
Lúc việc do tìm chứng cứ xác thực nên bác bỏ.
Tôn gia cũng là hiểu lầm, đến Chu gia thỉnh tội.
Chu Văn Duệ còn giao hảo với nữa, mỗi khi thấy đều đầu bỏ .
Thanh Từ cũng ân đoạn nghĩa tuyệt với , còn qua .
Nhiều năm gặp nhà họ Chu, bàn tay gầy guộc như cành khô của Tôn đại nhân tay áo che khuất, ai thấy đang nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế, móng tay bấu đến bật m.á.u.
Triệu Noãn cảm thấy vị Tôn đại nhân dường như đang run rẩy, hơn nữa sắp ngất .
Nàng lập tức bước lên : "Tôn đại nhân, hôm nay đến để hộ tịch cho con trai."
Người còn tính là dễ chuyện, đưa tiền là việc. Lỡ như ông c.h.ế.t, ai kẻ tiếp theo đến nhậm chức là yêu ma quỷ quái phương nào? Cho nên, nhanh lên.
"Ờ, ." Tôn đại nhân gật đầu, yếu ớt xua tay, "Tự ."
Triệu Noãn quen cửa quen nẻo đến bên giá sách, cúi đầu , kê góc bàn là sổ hộ tịch nữa.
Nàng ngẩng đầu lướt , cuốn sổ đang mở , đặt ở cùng.
Triệu Noãn cầm lên xem, vẫn mở ở trang của Nghiên Nhi, độ dày của lớp bụi thì chắc là từng gấp .
Mài mực, nhuận b.út, Triệu Noãn mang cuốn sổ đến mặt Tôn đại nhân.
"Tên."
"Triệu Ninh Dục."
"Ừ. Nghe gọi là Triệu gia sơn?"
Triệu Noãn gật đầu: "Vâng, đúng ạ."
Tôn đại nhân xong tên Triệu Ninh Dục, lật đến hai trang của Triệu Noãn và Nghiên Nhi, ghi thêm địa chỉ hộ tịch chi tiết hơn một chút.
"Vốn là mười lượng một ngọn núi, hai thu của ngươi bốn mươi lượng, coi như phân chia luôn mấy ngọn núi xung quanh cho ngươi ."
Triệu Noãn ngờ niềm vui bất ngờ đến nhanh như thế: "Việc ... hợp quy củ ạ?"
"Quy củ? Ha ha ha." Tôn đại nhân khàn, "Cái thành Tùy Châu a, sống sót chính là quy củ."
Triệu Noãn cũng lằng nhằng, thế, cũng thể từ chối . Nàng nhanh nhẹn móc hai mươi lượng bạc, cung kính dâng lên.
Tôn lão nhân lấy một thoi, Lưu Thần cũng hớn hở lấy một thoi.
Tiền chia xong, Triệu Ninh Dục chính thức nhập hộ khẩu danh nghĩa Triệu Noãn, nơi đăng ký hộ tịch là Triệu gia sơn.
Đợi mực sổ khô, Triệu Noãn đặt cuốn sổ về chỗ cũ.
"Tôn đại nhân, lát nữa đến nhà Thôi đại nhân chút đồ ăn mang qua cho ngài. Ngài cũng đừng phiền bà lão nấu cơm tối nữa."
"Ừ."
Tôn lão nhân nhắm mắt, thở nhẹ đến mức như ngừng .
Lưu Thần xua tay với nhóm Chu Văn Duệ, chắp tay thi lễ, coi như mặt Tôn lão nhân tạ .
Chu Văn Duệ lắc đầu, quan nha rách nát , thở dài một tiếng.
Tham quan mà sống khổ sở thế , đúng là đầu tiên gặp.
Nghiên Nhi hạ giọng: "Nương, thật sự là của con ạ?"
"Chẳng lẽ bấy lâu nay con giả vờ coi nó là ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Cũng hẳn ạ." Nghiên Nhi lén Chu Ninh An một cái, "Con sợ Ninh An buồn."
Lâm Tĩnh Xu cuộc đối thoại của Nghiên Nhi và Triệu Noãn, cũng lặng lẽ ghé đầu qua: "Vậy Nghiên Nhi sợ Nhị nương buồn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ky-su-ba-vu-hau-phu-ve-que-lam-ruong/chuong-184-chuyen-cu-cua-ton-dai-nhan.html.]
"Nhị nương buồn và Ninh An buồn giống ."
"Không giống chỗ nào?"
"Người là ruột của , thế nào cho , chắc chắn sẽ như thế."
Lâm Tĩnh Xu nhéo b.í.m tóc nhỏ của Nghiên Nhi: "Nghiên Nhi mà ngoan thế, cái gì cũng hiểu."
Triệu Noãn hỏi Nghiên Nhi: "Vậy còn Ninh An thì ?"
"Ưm..." Nghiên Nhi nghiêng đầu suy nghĩ, "Nếu Ninh An một ngày trở kinh thành, mang theo con thỏ con con nuôi . Con kinh thành phồn hoa, cho thỏ con hơn, nhưng con vẫn sẽ buồn."
Lâm Tĩnh Xu bế Ninh An lên, hỏi cô bé: "Có ý ?"
Ninh An gật đầu: "Gần như thế ạ."
Triệu Noãn an ủi hai cô bé: "Yên tâm , Nghiên Nhi, Ninh An, Ninh Dục sẽ tách rời , các con tỷ cả đời đấy."
Chu Ninh An đầu . Lâm Tĩnh Xu cũng gật đầu: "Chúng đều xa ."
Hai cô bé vui vẻ trở , bất kể là con của ai, các nàng đều sẽ mãi mãi ở bên .
Còn tới nhà Thôi Lợi, Mã Đản (Mã Trứng) từ xa thấy Lưu Thần đầu to dẫn theo một đám tới.
"Lão gia, lão gia."
"Làm gì!" Lưu Thần đang xổm ở góc tường chọc hang chuột. Lạc mua ăn tết còn chẳng nỡ ăn, hôm nay trời nắng mang phơi, ngờ chuột trộm sạch sành sanh. Không , hôm nay gì thì cũng bắt con chuột quy án.
Hắn xắn tay áo, sai bảo Mã Đản: "Đi, lấy cái cuốc đây cho lão gia."
"Ôi chao lão gia ơi, ngài còn so đo với chuột gì a! Lưu đại nhân dẫn đến kìa."
"Lưu Thần?" Thôi Lợi nhíu mày, "Hắn đến gì."
Vốn dĩ Lưu, Thôi, Tôn ba giao lưu cũng nhiều, đều là việc công xử theo phép công mà thôi. Hiện tại vì Triệu Noãn, nhà họ Chu, ba thường xuyên tụ tập một chỗ. Đương nhiên, đều là Lưu, Thôi hai đến tìm lão Tôn, hai họ , lão Tôn .
Lúc rảnh rỗi Lưu Thần thích sang tìm Thôi Lợi, ăn chực ít bữa cơm. Từ hai tháng trở , còn thường xuyên thêm cái họ Nhiếp nữa. Vốn dĩ một tháng mua gạo một , giờ một tháng mua ba .
Tuy nhiên Thôi Lợi vẫn rũ tay áo cửa, lỡ trở thành đồng liêu, công phu mặt mũi hiện tại vẫn .
"Hả?"
"Thằng nhóc ngốc! Sao rõ ràng?"
Thôi Lợi cho Mã Đản cơ hội giải thích, bước nhanh lên đường: "Lưu đại nhân, Chu đại công t.ử, lâu gặp, lâu gặp."
"Còn Noãn nha đầu, Thẩm tiểu t.ử ha ha ha ha. Vị là..."
Chu Văn Duệ bước lên một bước, chắp tay thi lễ: "Nội nhân Lâm thị."
Lâm Tĩnh Xu khẽ khuỵu gối hành lễ: "Gặp qua Thôi đại nhân, tội phụ Lâm Tĩnh Xu."
"À, đúng đúng đúng. Thê t.ử của là trưởng nữ của Lâm đại nho, tên Tĩnh Xu." Mặt Chu Văn Duệ đỏ, cứ tưởng đang ở kinh thành giới thiệu kiểu văn vẻ.
Triệu Noãn , lắc đầu. Thói quen nam tôn nữ ti (đàn ông là hết) thật khó sửa ngay .
Mọi lượt chào hỏi xong, Thôi Lợi Triệu Noãn mang món lạ đến, lập tức sai Mã Đản mua thức ăn.
Mã Đản hỏi: "Mua rau gì ạ?"
Thôi Lợi về phía Triệu Noãn.
"Rau lá gì cũng , nếu thịt thì mua hai cân."
Lâm Tĩnh Xu phía một chút, nàng lập tức móc bạc đưa: "Ngoài những thứ tỷ tỷ , phiền tiểu ca mua thêm cho phu nhân hai phong điểm tâm nhé. Hôm nay chúng đến bái phỏng, tay thật thất lễ."
Mã Đản thụ sủng nhược kinh, khom lưng cúi đầu dùng hai tay nhận bạc Lâm Tĩnh Xu đưa: "Phu nhân khách sáo , phiền ạ, phiền ạ."
Tuy nhà họ Chu lưu đày, nhưng đó cũng là nhà họ Chu a. Là những mà đây ngửa đầu cũng thấy.
"Ây da, thế thì để phu nhân tốn kém ." Thôi Lợi khách sáo, nhưng Mã Đản chạy biến nhanh như chớp.
Lâm Tĩnh Xu mỉm gật đầu: "Thôi đại nhân mới là khách sáo, hôm nay thật sự là phiền ."
Thôi Lợi Lâm Tĩnh Xu gọi Triệu Noãn là tỷ tỷ, ngạc nhiên, cứ như vốn dĩ thế . Tuy nhiên đó lập tức phản ứng , sang Lưu Thần. Lưu Thần gật đầu với , cũng nhận , Triệu Noãn dường như chỉ đơn giản là v.ú nuôi.
Hai đều là cáo già, nghĩ đến lúc Triệu Noãn mới tới bất động thanh sắc dọa bọn họ một trận, hai thoải mái . Nếu Triệu Noãn thực sự lợi hại như , nhà họ Chu chịu lời nàng, chứng tỏ nhà họ Chu cũng tồi, là những nhân vật co duỗi.