Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 140: Ta đã bảo là tỷ ấy biết nhiều lắm mà
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:01:47
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quặng sắt và đá vôi nung cùng , đá vôi sẽ nhiệt phân giải thành vôi sống.
Vôi sống kết hợp với các tạp chất như silic oxit trong quặng sắt, biến thành xỉ than nhiệt độ nóng chảy thấp, mật độ nhỏ, nổi lên bề mặt nước thép.
Triệu Noãn cúi tìm kiếm, quả nhiên phát hiện một lỗ hổng ở một bên bếp lò. Bên cạnh lỗ hổng còn một đống cát.
Dùng cát khuôn đúc, khi quặng sắt nóng chảy thành nước thép, dùng muôi sắt hớt bỏ xỉ than nổi bên .
Chọc thủng lỗ hổng phía , đổ nước thép chảy khuôn cát ướt, khi nguội sẽ thành hình dạng ban đầu của con d.a.o găm mà Thẩm Minh Thanh mua.
Sau đó mài giũa cho sắc bén, tuy sắc bén bằng d.a.o găm thợ rèn luyện ngàn , nhưng thực dụng.
Tuy nhiên Triệu Noãn hiện tại một thắc mắc, rốt cuộc Bạch lão đại học thứ ở .
Bởi vì sắt khối mà tiệm rèn lấy là do quan phủ luyện , loại sắt dùng gỗ để nung quặng sắt, khiến quặng sắt khử thành sắt xốp.
Tức là chất xốp nhiều lỗ hỗn hợp giữa sắt ở trạng thái rắn và quặng khử, bột tro...
Sau đó trải qua nung nóng, đập, rèn nhiều để loại bỏ tạp chất bên trong.
Cho nên phương pháp luyện sắt thêm đá vôi của Bạch lão đại ngược còn tiên tiến hơn cả quan phủ.
"Mặc kệ, chúng cứ mang mấy thứ về ." Triệu Noãn xưa nay nghĩ thông thì sẽ nghĩ nữa.
Đôi khi vắt óc suy nghĩ bằng một khoảnh khắc lóe sáng.
Bốn năm chục con d.a.o găm, cái sọt gỗ trầm xuống kêu răng rắc.
Triệu Noãn trêu chọc: "Việc ăn của bọn chúng cũng chẳng nhỉ, hàng tồn kho nhiều thế ."
Chu Văn Hiên leo lên , kéo sọt tre ở bên .
Nghe Triệu Noãn , hỏi : "Nhỡ là mới gần đây thì ạ?"
Triệu Noãn lắc đầu: "Sắt bọn chúng luyện thêm đá vôi tuy cũng sẽ gỉ, nhưng đến mức đổi màu nhanh như trong mấy ngày ."
"Triệu tỷ tỷ tỷ nhiều thật đấy, còn nhiều hơn cả ca ca ." Chu Văn Hiên thực sự khâm phục Triệu Noãn.
Đại ca mang tiếng học rộng tài cao, nhưng theo thấy là mấy thứ chi, hồ, giả, dã vô dụng, chẳng giúp thường sống hơn chút nào.
Còn Triệu tỷ tỷ thì khác, mỗi ý tưởng của tỷ đều thể cuộc sống của lên.
"Ta và ca ca giống ." Triệu Noãn đáp Chu Văn Hiên ở phía , "Ca ca hiểu về trị quốc an bang, là lý tưởng; còn hiểu về những chuyện lông gà vỏ tỏi, là cuộc sống. Có quốc mới gia, vạn gia đình mới tạo nên đất nước, bổ trợ cho , phân cao thấp."
"Thấy thấy ," Chu Văn Hiên nhe mấy cái răng trắng bóng, "Tỷ đến cái cũng , bảo tỷ nhiều lắm mà."
Hai sọt quặng sắt, một sọt d.a.o găm rèn xong, ngoài chẳng còn gì dùng nữa.
Đá vôi dễ tìm, Triệu Noãn cảm thấy giữ cái hang động là một mầm họa, nên bảo Thẩm Minh Thanh nghĩ cách xóa sạch dấu vết bên trong.
"Chuyện đó đơn giản." Thẩm Minh Thanh dẫn hai xuống nữa.
Đập nát bếp lò, dùng sọt đựng bùn đất. Cầm đuốc sâu trong động.
Đi bốn năm trượng, địa thế phía bắt đầu thấp xuống, dùng đuốc soi một chút, bên lấp loáng nước.
"Đổ xuống đó , đợi mùa xuân tuyết tan nước dâng lên sẽ cuốn trôi hết."
Thế là họ ném tất cả đồ đạc trong hang động xuống đó, nền đất cũng dùng nước trong chum dội sạch một lượt, cuối cùng ném cả cái chum sâu trong hang động.
Thẩm Minh Thanh khỏi hang động, bẻ gãy những cây xung quanh vết c.h.é.m rõ ràng.
Trông như động vật hoặc đá đè gãy, tóm là giống do c.h.ặ.t.
Khi nhóm Triệu Noãn đến một sườn núi thấp gần núi Triệu Gia, một con sóc giật , chạy vụt qua nền tuyết.
"A, nó rơi kìa." Tiểu Lục chạy tới, nhặt lên một quả hạch con sóc đ.á.n.h rơi tuyết.
Những thiếu niên sống c.h.ế.t lặng lẽ nay tái sinh ở núi Triệu Gia, bắt đầu bộc lộ tâm tính trẻ con.
Tiểu Tứ sán gần, giật lấy quả hạch trong tay Tiểu Lục: "Này, trả cho đấy."
"Đồ ngốc." Triệu Noãn đang gọi với theo con sóc cây, lắc đầu.
Chu Văn Hiên thì tò mò: "Tứ ca, đây là quả gì thế, trông như quả táo bổ đôi ."
Tiểu Tứ thu tay về : "Hạt trẩu đấy. Cây lúc nở hoa lắm, quả kết hình tròn, khi chín..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ky-su-ba-vu-hau-phu-ve-que-lam-ruong/chuong-140-ta-da-bao-la-ty-ay-biet-nhieu-lam-ma.html.]
Triệu Noãn cướp lời: "Khi chín rơi xuống đất vỡ , hạt bên trong chính là hình trăng non thế , như quả táo bổ đôi."
"Triệu tỷ tỷ cũng cây ạ."
Triệu Noãn kích động thôi: "Đi mòn gót giày tìm thấy, đến khi thấy chẳng tốn chút công phu nào! Thứ là nguyên liệu dầu trẩu đấy."
Chỉ trong chốc lát, Triệu Noãn nghĩ vô công dụng của dầu trẩu.
Làm sơn đen, chống mục cho đồ gỗ, chống sâu mọt.
Quét lên giấy bìa, vải bông là thành giấy dầu, vải dầu chống thấm nước.
Trộn dầu trẩu, vôi và sợi gai vụn với , dùng để trát khe hở thuyền gỗ, thùng gỗ là thể chống rò rỉ nước.
Còn thể dùng để thắp sáng, chữa bệnh nấm da.
Quan trọng hơn là dầu trẩu trong chiến tranh thể dùng hỏa tiễn, hỏa vại...
Cho nên triều Đại Hoành kiểm soát dầu trẩu nghiêm ngặt, phương pháp ép dầu giấu kín như bưng, tất cả các ngành nghề sử dụng dầu trẩu đều chịu sự kiểm soát của quan phủ, mua dầu trẩu do xưởng quan phủ bán với giá cao.
Mấy thiếu niên Triệu Noãn hiểu rộng, nhưng ngờ nàng nhiều đến thế.
Lúc luyện sắt đủ kinh ngạc , giờ ý tứ là nàng còn cả cách ép dầu trẩu nữa.
Không , , về tập luyện chăm chỉ hơn nữa, nếu bảo vệ Triệu tỷ tỷ.
Thẩm Minh Thanh cũng hỏi nàng, cái cũng là do cô sách ở Hầu phủ mà ?
Cuối cùng Thẩm Minh Thanh vẫn hỏi, chỉ thở dài.
Rận nhiều ngứa, luyện sắt còn , ép dầu trẩu cũng chẳng gì lạ.
Chu Văn Hiên dù cũng là con quan, tầm quan trọng của việc nên sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
đầy hai nhịp thở, nghĩ thông suốt.
Đã lưu đày thì còn sợ gì nữa.
Cùng lắm thì thôi!
Mọi đều cách tự trấn an bản , cho nên lát còn vẻ ảm đạm vì tai vạ sắp đến, chỉ còn niềm vui sướng khi tìm bảo bối.
"Vậy chúng nhặt một ít về thử xem?"
"Cái của nợ đông lạnh , còn dùng ?"
"Ở đây cũng chỉ một hai cây. Ta từ núi Triệu Gia sâu thêm mười mấy dặm nữa, ngọn núi chân là cây trẩu."
Triệu Noãn ngay bây giờ nên định tìm quanh đây xem .
Quả trẩu tuy chứa nhiều dầu và protein nhưng dễ gây dị ứng.
Cho nên các loài động vật nhỏ trong núi trừ khi sắp c.h.ế.t đói, nếu sẽ ăn loại quả nguy hiểm .
Tuyết dày c.h.ặ.t, cả nhóm tốn sức chín trâu hai hổ mới bới một mảng nhỏ gốc cây.
Cũng tệ, lớp lá mục mềm nhũn nhiều hạt trẩu tách vỏ, chẳng cần tốn công loại bỏ lớp vỏ như quả óc ch.ó bên ngoài.
"A~" Triệu Noãn vốc một nắm hạt trẩu, mệt lả vật đống tuyết.
Thẩm Minh Thanh cũng đầy đầu mồ hôi, bốc trắng xóa giữa trời tuyết.
Chu Văn Hiên ném mấy hạt trẩu qua: "Triệu tỷ tỷ chẳng mua xà beng chữ thập , mai chúng đến nhé."
"Cũng , về ." Triệu Noãn nắm lấy vạt áo Chu Văn Hiên dậy.
Chu Văn Hiên loạng choạng mấy cái, suýt nữa thì ngã ngửa tuyết.
Trên đường về, Triệu Noãn cảm thán trong lòng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Làm việc tuyết, chuyện gì cũng như chậm.
là mệt kém hiệu quả.
đợi nàng cảm thán xong, nhóm Thẩm Minh Thanh còn vác một khúc gỗ về.
Ngay cả Tiểu Nhất cũng nằng nặc đòi kéo một cành cây to bằng cánh tay về củi. Bảo là thể tay về nhà.