Ký Sự Bà Vú Hầu Phủ Về Quê Làm Ruộng - Chương 114: Mọi người đều đứng dậy luyện tập đi

Cập nhật lúc: 2026-02-06 04:00:40
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nghiên Nhi?"

 

Bên phía Tiểu Nhất vẫn đang dọn dẹp, Triệu Noãn nhẹ nhàng đẩy cửa phòng.

 

"Mẹ."

 

"Ừ, về đây. Mẹ vẫn ."

 

Triệu Noãn mò mẫm đến bên giường, kéo tay Nghiên Nhi áp lên mặt .

 

"Con sẽ bỏ con mà." Nghiên Nhi cảm nhận vết thương bàn tay Triệu Noãn, nhưng cô bé hề hoảng loạn.

 

Cô bé về sẽ đến thăm đầu tiên, nên giục: "Đệ ngủ say lắm, sờ em một cái ."

 

"Đều là con ngoan của ."

 

"Vậy yên tâm nhé. Mẹ mau ăn chút gì, rửa mặt mũi ạ."

 

"Được." Triệu Noãn mỉm trong bóng tối, Nghiên Nhi đúng là báu vật trời ban cho nàng.

 

Đợi Triệu Noãn , Nghiên Nhi thở dài thườn thượt như bà cụ non.

 

"Ninh An, tớ tỉnh , mau ngủ ."

 

"Tay tớ chắc là thương , nên mới sờ ."

 

"Tớ ." Ninh An xích gần Nghiên Nhi, "Chúng trông chừng cho , ngoài gây thêm phiền phức chính là giúp đỡ nhất ."

 

Hai cô bé thì thầm thêm vài câu, đó cùng ngáp một cái, từ từ chìm giấc mộng .

 

Bên ngoài, đang quanh đống lửa mái che.

 

"Ui da..."

 

Triệu Noãn đau đến mức hít hà.

 

Lâm Tĩnh Xu còn vẻ bình tĩnh lúc xử lý vết thương cho Tiểu Nhất nữa, Triệu Noãn cứ hít một là nàng run lên một cái.

 

"Sao nông nỗi , hức..." Lâm Tĩnh Xu mang theo giọng nức nở, dùng khăn lau vết thương cho Triệu Noãn sụt sịt.

 

Triệu Noãn cường điệu hóa vấn đề: "Có thế mà cô cũng . Đối phương c.h.ế.t năm tên, bên Tiểu Nhất trọng thương tính, và Thẩm Minh Thanh chỉ thương nhẹ thôi."

 

Cuối cùng, nàng còn đắc ý sang tranh công với Thẩm Vân Y: "Mẹ nuôi, xem đúng ạ?"

 

Thẩm Vân Y mỉm gật đầu: "Lấy ít thắng nhiều, là đại thắng."

 

Tiểu Nhị kể sự việc một cách sinh động như thật, đến những đoạn nguy hiểm, bé còn khua tay múa chân mô tả, mà gay cấn vô cùng.

 

Lũ trẻ dọa cho mắt trợn tròn, ngay cả Chu Văn Duệ đến đoạn quan trọng cũng nín thở.

 

Bàn tay Triệu Noãn là vết thương ngoài da, băng vụn cứa rách, ngâm nước lạnh nên da thịt toác trắng bệch.

 

Nhìn thì đáng sợ, nhưng thực tế so với những vết thương nàng chịu thì nhẹ hơn nhiều.

 

Thẩm Minh Thanh thì tổn thương gân cốt ở chân.

 

Lúc đó Triệu Noãn rơi xuống, thấy bụng nàng hòn đá nhô lên nên mới đưa chân lót.

 

Triệu Noãn nghĩ thầm cân nặng của ít nhất cũng hơn trăm cân, đập xuống như thế thì nhẹ .

 

"Đoạn thúc, chân cần tĩnh dưỡng ?"

 

Đoạn Chính đang đắp thảo d.ư.ợ.c cho Thẩm Minh Thanh, nàng liền : "Cô cũng đừng để trong lòng, cho nó nghỉ ngơi vài ngày việc, coi như là trả nợ ân tình."

 

"Đoạn thúc!" Thẩm Minh Thanh vui, thế chứ?

 

Tiểu Nhị thương nhẹ nhất, chỉ đá vai nên đau.

 

Tiểu Tứ xoa cho chút dầu gấu, thứ cho xương cốt.

 

Trong khi các thiếu niên khác còn đang mải chuyện, Tiểu Tam đột nhiên , đối diện với những lớn.

 

"Triệu tỷ tỷ, tỷ xem mấy hôm nay tình cờ gặp các tỷ ?"

 

Vẻ đoan trang của Hầu phu nhân Thẩm Vân Y gần như trút bỏ, bà lúc với tâm thế như thời thiếu nữ.

 

Nghe Tiểu Tam hỏi , bà theo bản năng đứa trẻ nhạy bén thêm vài .

 

Trong đầu bà chợt lóe lên điều gì đó nhưng kịp nắm bắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ky-su-ba-vu-hau-phu-ve-que-lam-ruong/chuong-114-moi-nguoi-deu-dung-day-luyen-tap-di.html.]

Nghe Tiểu Tam hỏi, theo bản năng đều dồn ánh mắt về phía Triệu Noãn.

 

Triệu Noãn cũng nhíu mày, chút chắc chắn: "Ta nghĩ chắc là trùng hợp thôi. Luyện sắt là tội c.h.é.m đầu, bọn chúng thể nào thường xuyên núi ."

 

"Suy đoán của Triệu Noãn sai." Thẩm Minh Thanh gật đầu, "Ta mua d.a.o găm nhiều , ngẫm thì thấy quy luật. Dao găm mua đầu năm thường rẻ hơn chút, chất lượng cũng mới hơn..."

 

Nói đến đây, đột nhiên hỏi Thập Nhị: "Năm lúc đưa d.a.o găm cho , còn vì d.a.o cũ mà giận dỗi với ?"

 

Thập Nhị gãi đầu, ngại ngùng: "Thẩm đại ca, mùa xuân năm đó đưa cho Thập Nhất ca d.a.o găm rõ ràng là đồ mới, đến lượt là đồ dùng ."

 

Triệu Noãn hỏi: "Cho nên đoán tên mỗi năm mới luyện sắt một ?"

 

Gang vì trải qua luyện kỹ càng nên quả thực dễ gỉ sét và ăn mòn hơn. Dù sử dụng, để một thời gian màu sắc cũng sẽ cũ , bề mặt lốm đốm.

 

Thực suy đoán của Thẩm Minh Thanh lý, tên chọn núi lúc Tết nhất, tuyết phủ trắng xóa thế quả thực an hơn nhiều.

 

Thẩm Vân Y thì nghĩ xa hơn, giọng bà chút trầm trọng: "Dao găm thể dùng nhiều năm, đoán chắc chắn chỉ bán ở Tùy Châu. Hơn nữa các con Kiêu Nhung, cho dù gián điệp, cũng sợ sẽ tiếp xúc với nước Kiêu Nhung ở Vân Châu."

 

Nghe nỗi lo của Thẩm Vân Y, đám thiếu niên nãy còn náo nhiệt giờ đều im bặt.

 

Nếu đúng là như , đám Kiêu Nhung lâu ngày thấy mấy tên xa , chắc chắn sẽ sinh nghi.

 

Triệu Noãn chịu cảnh ủ rũ, nàng vỗ đùi một cái: "Cũng cần lo xa thế . Cho dù bọn chúng thì , chúng thể dễ dàng đến núi Già Minh ? Nếu đến thì nước Kiêu Nhung e là đ.á.n.h xuyên qua Đại Hoành từ lâu ."

 

Bất kể là quặng sắt phương pháp luyện khí cụ sắt, nước Kiêu Nhung đều vô cùng thiếu thốn.

 

Cho nên dù bọn chúng dũng mãnh, hung hãn đến vẫn Đại Hoành chặn bên ngoài cửa ải thành Vân Châu.

 

Thẩm Vân Y dậy, thở dài: "Ôi chao, Noãn tỷ tỷ của các con đúng đấy. Chúng chỉ là những đốt than trong núi thôi, chuyện khác nên quản, mà cũng chẳng quản ."

 

Đoạn Chính cũng dậy: "Giải tán, giải tán thôi. Mệt mỏi cả ngày , nghỉ ngơi cả ."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Hai miệng thì quản , nhưng giây tiếp theo phân phó: "Ngày mai vẫn tập thể d.ụ.c buổi sáng đấy nhé, lâu , nên tăng thêm thời lượng."

 

Thẩm Vân Y nắm tay Lâm Tĩnh Xu: "Chân của Ninh An chắc cũng đỡ nhiều . Đỡ thì đừng mãi, ngày mai con... Nha đầu Noãn, tay con đau ảnh hưởng đến việc tấn nhỉ."

 

Triệu Noãn còn kịp phản ứng, theo bản năng đáp lời: "Không ảnh hưởng ạ, nuôi."

 

"Ừ, thì . Ngày mai mấy đứa các con cùng tấn, ngày đầu tiên cứ một nén nhang ."

 

"Hả..."

 

Triệu Noãn trợn mắt há hốc mồm, Lâm Tĩnh Xu bất lực nháy mắt với nàng.

 

Vì lũ trẻ đều ngủ nên Triệu Noãn dựng chúng dậy nữa.

 

Đợi bên ngoài trở yên tĩnh, Thẩm Vân Y dựa đầu giường, lặng lẽ ngắm khuôn mặt đáng yêu của ba đứa trẻ.

 

Tiếng gọi "cô cô" của Thẩm Minh Thanh, tiếng gọi "" của Chu Thanh Từ vẫn còn văng vẳng bên tai bà.

 

Lần , dù thế nào bà cũng bảo vệ các con.

 

Nếu , uổng công lớn.

 

Khi Lâm Tĩnh Xu từ phòng Thẩm Vân Y , Chu Văn Duệ vẫn còn đang tranh cãi với Chu Văn Hiên.

 

"Đây vốn là phòng của , cho nên trông coi Tiểu Nhất là chuyện hiển nhiên."

 

"Thôi ." Chu Văn Hiên nhếch mép, "Vết thương n.g.ự.c Tiểu Nhất còn đáng sợ hơn cả chậu nước m.á.u bưng lúc tẩu t.ử sinh con nhiều, chắc chắn là dọa chứ?"

 

Mặt Chu Văn Duệ đỏ bừng, uy quyền của cả dường như mất hiệu lực.

 

Lâm Tĩnh Xu nhướng mày, lúc nàng mới khi sinh Ninh An, mỗi Chu Văn Duệ nàng biểu cảm như đau lòng, như sợ hãi.

 

Chu Văn Duệ vẫn cố cãi: "Đệ đừng bậy, lúc đó ... đúng là dọa, nhưng phần lớn là đau lòng cho Tĩnh Xu."

 

Chu Văn Hiên thấy Lâm Tĩnh Xu, xa tranh cãi nữa, đầu chui phòng .

 

Chu Văn Duệ hậu tri hậu giác đầu , thấy Lâm Tĩnh Xu thì mặt mày tái mét.

 

"Tĩnh Xu, ..."

 

"Chàng ngủ , để trông Tiểu Nhất cho."

 

"À." Chu Văn Duệ lưu luyến bước từng bước một, khi phòng, cuối cùng cũng lấy hết can đảm : "Ta ở bên nàng."

 

Lâm Tĩnh Xu mỉm : "Được."

 

Giống như Triệu tỷ tỷ , khi hỏi rõ lòng , tiếp tục tỏ gượng gạo cũng chẳng ích gì.

 

 

Loading...