Kinh Doanh Siêu Thị, Nhưng Lại Là Nhà Cung Cấp Vạn Giới - Chương 87: Vị diện vô hạn - Người chơi số 31

Cập nhật lúc: 2025-12-29 00:03:47
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cách đó lâu, những còn đang hoài nghi An Dật Kiêu theo lời Hàn Tích , giờ đây lập trường dần nghiêng về phía Công hội Lam Kiêu.

 

Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng nhân phẩm của An Dật Kiêu là bảo chứng cho danh tiếng của Lam Kiêu , cô chắc chắn sẽ loại chuyện đó. Ngược , danh tiếng của Hiệp hội Tiêu Dao vốn chẳng , nếu ai Hàn Tích mới là kẻ giở trò thì họ cũng tin ngay.

 

Hàn Tích thấy tình thế bất lợi, chỉ đành ngậm miệng .

 

“Giờ đây?” An Phượng Toàn nhỏ giọng hỏi An Dật Kiêu.

 

Thực việc dễ giải quyết, An Dật Kiêu chỉ cần lấy đạo cụ “Con mắt quỷ dị” là xong. Thế nhưng, đạo cụ vốn là át chủ bài của chơi, nếu để lộ hết thì chẳng khác nào tự tước v.ũ k.h.í của chính . Việc An Dật Kiêu sở hữu “Con mắt quỷ dị” vẫn còn là một bí mật.

 

đoán rằng Hiệp hội Tiêu Dao chắc hẳn đ.á.n.h việc cô nhận đạo cụ cấp S khi thông quan “Thôn Lê Minh” và “Trường học Minh Đức”, nên mới mượn cơ hội tạo khốn cảnh, ép cô sử dụng đạo cụ mới đó.

 

Sau khi tìm hiểu từ An Phượng Toàn về cảnh tượng từ trong siêu thị ngoài, An Dật Kiêu đưa phán đoán: “Đây chắc hẳn là loại đạo cụ gây lệch vị trí gian kết hợp với đ.á.n.h lừa thị giác.”

 

Đạo cụ thể cách ly siêu thị sang một gian khác, giữ nguyên vẹn môi trường bên ngoài đổi . Vậy nên việc giống như một màn ảo thuật, siêu thị thì vẻ chuyển sang gian khác, nhưng thực tế nó vẫn ở đây. Chỉ là khi tới, đạo cụ dẫn dắt họ rẽ sang một lối khác mà thôi.

 

vì sai lệch thị giác, hề nhận điều đó. Tương tự, vì ai thực sự bước phạm vi , nên từ bên trong siêu thị sẽ thấy bóng dáng qua , chỉ thấy những kiến trúc bất biến.

 

Muốn phá giải thì chỉ cần dùng cách phá giải ảo thuật là .

 

“Lâm Hoán, cho Phượng Toàn mượn cái đạo cụ đó .” An Dật Kiêu gọi một tiếng.

 

Trần Lâm Hoán hiểu ý ngay: “Được thôi.”

 

Sau khi đưa đạo cụ cho An Phượng Toàn, cô bèn giải tán đám đông đang vây xem xung quanh.

 

An Phượng Toàn chút ngơ ngác: “Sao đưa cho ?” Chẳng lẽ Trần Lâm Hoán dùng ?

 

An Dật Kiêu giải thích: “Bởi vì chỉ em là nhân viên chính thức.”

 

Đạo cụ thuộc loại tấn công diện rộng, nếu để Trần Lâm Hoán sử dụng, dễ hệ thống siêu thị phán định là hành vi tấn công và đưa cô danh sách đen. An Phượng Toàn là nhân viên chính thức, hành động của cô đều thể hiểu là đang bảo vệ siêu thị. Đây là kinh nghiệm mà An Dật Kiêu đúc kết những ngày việc tại đây.

 

An Phượng Toàn mà nửa hiểu nửa , nhưng vẫn cầm lấy đạo cụ theo. Khi kích hoạt, cô cảm thấy tràn trề sức mạnh. Giờ phút , dù mặt là một ngọn núi, cô cũng tự tin đủ sức để ném bay nó .

 

“Aaa ——!” An Phượng Toàn hét lớn một tiếng, lấy đà nhảy vọt lên, nhắm tịt mắt , tung một cú đ.ấ.m ngàn cân xuống đất trống mặt.

 

Một tiếng “Oanh” nổ vang, mặt đất rung chuyển dữ dội. Lấy An Phượng Toàn tâm, bán kính hai ba mươi mét xung quanh đều ảnh hưởng.

 

Thế nhưng, chính nhờ cú đ.ấ.m nhắm mắt đó mà siêu thị vốn biến mất một nữa hiện mắt . Biện pháp phá giải ảo thuật trực quan và tiện lợi nhất chính là phá hủy luôn đạo cụ phép.

 

Trần Lâm Hoán lớp màng bao phủ quanh siêu thị tan biến, lên tiếng: “Đây chính là đạo cụ cấp A ‘Bọt biển ảo thuật’.”

 

Thấy sắc mặt Hàn Tích vô cùng khó coi, An Dật Kiêu nhếch môi: “Ai là kẻ giở trò quỷ thì cần cũng nhé.”

 

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hàn Tích. Nếu họ nhớ lầm, biệt danh của Hàn Tích chính là “Ảo thuật gia”.

 

Hàn Tích vẫn cố chấp: “Các là Bọt biển ảo thuật thì nó là Bọt biển ảo thuật chắc?”

 

“Cãi chày cãi cối cũng vô ích thôi.” Trần Lâm Hoán lạnh lùng đáp.

 

An Dật Kiêu bình thản tuyên bố: “Phó hội trưởng Hiệp hội Tiêu Dao là Hàn Tích đến địa bàn của Công hội Lam Kiêu gây hấn, hành động coi là lời tuyên chiến chính thức. Công hội Lam Kiêu quyết định ứng chiến. Kể từ hôm nay, cấm thành viên của Hiệp hội Tiêu Dao bước chân địa bàn của Lam Kiêu...”

 

Cuộc chiến giữa các hiệp hội chuyện đùa. Cấm lai vãng địa bàn chỉ là chuyện nhỏ, việc phong tỏa trong các phó bản mới là đòn chí mạng. Trước đây, Hiệp hội Tiêu Dao thường xuyên dùng chiêu bài “chiến tranh hiệp hội” để cướp đoạt tài nguyên của các nhóm nhỏ, ép thành viên của họ rời , cuối cùng thâu tóm bộ đạo cụ về kho của .

 

Giờ đây, Công hội Lam Kiêu đang đồng lòng nhất trí, hai chơi cấp S trấn giữ, liệu Hiệp hội Tiêu Dao còn giữ vẻ kiêu ngạo như xưa thì thật khó .

 

*

 

Chu Lê tán gẫu với hệ thống về vị diện mới xong, đang định nấu cơm trưa — dù thì chắc cũng chẳng khách nào tới ngay . Ai ngờ kịp lên lầu, cô thấy tiếng hệ thống cảnh báo: “Siêu thị nhân viên An Phượng Toàn tấn công, khởi động hệ thống phòng hộ...”

 

Chu Lê ngẩn : Cái gì? Nhân viên mới còn chính thức mà nghỉ việc ?

 

Ngay đó, cô thấy một cái “bong bóng” khổng lồ vỡ tan. Bên ngoài, đám đông rộn ràng náo nhiệt vô cùng. Thấy An Phượng Toàn đang chạy về phía siêu thị, Chu Lê mới hiểu : “Không tấn công, cô đang giải quyết rắc rối bên ngoài cho siêu thị thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-doanh-sieu-thi-nhung-lai-la-nha-cung-cap-van-gioi/chuong-87-vi-dien-vo-han-nguoi-choi-so-31.html.]

Cảnh báo tắt ngóm, hệ thống phòng hộ ghi nhận tình huống .

 

“Tiểu chủ quán!” An Phượng Toàn đẩy cửa bước .

 

Chu Lê hỏi: “Có chuyện gì thế?”

 

An Phượng Toàn tóm tắt sự việc. Lúc , lời tuyên bố của An Dật Kiêu cũng vọng tai họ.

 

An Phượng Toàn trợn tròn mắt, lẩm bẩm: “Chẳng chị luôn chọn cách an ? Sao tự dưng khơi mào chiến tranh hiệp hội thế ?”

 

Chu Lê thản nhiên đáp: “Đối phương đ.á.n.h tới tận cửa , nếu đ.á.n.h trả thì chẳng sẽ coi thường ?”

 

Công hội Lam Kiêu nay kín tiếng nhưng nghĩa là họ yếu. Nếu đối mặt với sự khiêu khích của Hiệp hội Tiêu Dao mà vẫn nhẫn nhịn thì đó là rộng lượng, mà là nhu nhược.

 

Chu Lê dặn tiếp: “Cô dán một cái thông báo , là cửa hàng bán bất kỳ món đồ nào cho thành viên của Hiệp hội Tiêu Dao cả.”

 

Hành động của Hiệp hội Tiêu Dao cản trở việc kinh doanh, ảnh hưởng đến doanh thu và chậm trễ kế hoạch của cô, nên cô cũng cần bày tỏ thái độ.

 

Hệ thống thắc mắc: “Chậm trễ kế hoạch gì của cô cơ?”

 

Chu Lê một cách đầy lý lẽ: “Siêu thị nghỉ bán nửa ngày thì hàng hóa sẽ hết chậm hơn nửa ngày, ảnh hưởng đến việc về vị diện gốc nhập hàng, cũng ảnh hưởng đến việc vị diện khác luôn.”

 

Hệ thống: “...” Cạn lời.

 

An Phượng Toàn hớn hở đem thông cáo treo. Hàn Tích sa sầm mặt mũi, hừ lạnh: “Cái siêu thị bé tẹo , thèm cũng chẳng .”

 

Để gỡ gạc thể diện, cũng lệnh cấm thành viên Hiệp hội Tiêu Dao lai vãng đến siêu thị nhỏ.

 

Tin tức truyền đến tai các thành viên Hiệp hội Tiêu Dao, ai nấy đều c.h.ử.i thề. Trước đây đối phó với mấy hội nhỏ thì , vì họ yếu nên đành chịu. là đối đầu với Công hội Lam Kiêu! An Dật Kiêu hạng ba, giờ thêm Đoạn Tịnh, chẳng khác nào Tiêu Dao đấu với hai thế lực lớn cùng lúc.

 

Dựa cái gì mà mấy lão đại gây họa bắt cả hiệp hội chịu chung?

 

Mỗi phó bản, họ nộp một món đạo cụ và một phần tiền game . Dù thực lực họ mạnh, nhiều phó bản cao cấp nhờ Lâm Ngạo dẫn dắt mới qua , nên việc “nộp tô” cũng coi như hợp lý. mối quan hệ mang tính giao dịch nhiều hơn là gắn bó, xong phó bản là xong chuyện, họ vốn chẳng coi một nhà với Hiệp hội Tiêu Dao.

 

Vì thế, đừng mong họ sẽ gánh hậu quả cho đám lãnh đạo khi chẳng lợi lộc gì. Kết quả là rời khỏi Hiệp hội Tiêu Dao tăng vọt.

 

Hiệp hội Tiêu Dao vốn bành trướng một cách mù quáng, ai đến cũng nhận để trở thành hội lớn nhất. Dù thực lực tổng thể hạng nhất, nhưng họ luôn tự xưng là “Hiệp hội lớn nhất”. “Hạng nhất” và “Lớn nhất” chỉ khác một chữ nhưng ý nghĩa thì khác xa. Vì trò chơi bảng xếp hạng chính thức nên danh hiệu cũng chỉ là tự phong.

 

Công hội Lam Kiêu bao giờ tranh giành mấy cái danh hão đó, còn Hiệp hội Tiêu Dao thì cứ mải mê lôi kéo chơi. Giờ đây, dù rời chỉ chiếm 1% thì con đó vẫn lớn.

 

Tâm lý đám đông bắt đầu phát huy tác dụng. Ngày đầu tiên 100 rời , những còn bắt đầu d.a.o động. Ngày thứ hai thêm 100 nữa, niềm tin của họ lung lay dữ dội. Ngày thứ ba, ngày thứ tư... Họ quan tâm còn bao nhiêu , mà chỉ lo lắng rằng: Nhiều thế , liệu nơi còn đáng để ?

 

Việc mua đồ ở siêu thị giờ còn là yếu tố quyết định nữa .

 

*

 

Siêu thị nhỏ mở cửa ở sảnh công cộng ba ngày. Vì đến lúc vị diện khác, Chu Lê treo thông báo tạm dừng kinh doanh trong vài ngày tới, nhắc nhở chơi tích trữ hàng thì tranh thủ.

 

Có An Phượng Toàn gác ở cửa, của Hiệp hội Tiêu Dao tài nào trộn , đều tóm gọn và chặn bên ngoài. Trong khi đó, thành viên của Công hội Lam Kiêu và các hiệp hội đại lý trướng An Dật Kiêu, Đoạn Tịnh thì gần như vét sạch hàng trong siêu thị.

 

Nhìn doanh thu thu về, Chu Lê thầm nghĩ công tác cuối cùng cũng lỗ vốn. Cô cần về vị diện gốc để nhập thêm hàng nên cho An Phượng Toàn nghỉ ngơi cưỡng chế.

 

Có lẽ do đặc thù của vị diện vô hạn, khi Chu Lê nhập xong hàng thì ở đây mới chỉ trôi qua nửa ngày. Tuy nhiên, siêu thị đầy ắp hàng hóa vẫn mở cửa kinh doanh ngay.

 

Chu Lê sắc trời, với An Phượng Toàn: “Rạng sáng chúng sẽ rời , cô chào tạm biệt ai ?”

 

An Phượng Toàn ngẩn , lắc đầu: “Không cần , chào tạm biệt .”

 

Thực còn mong sớm một chút, nếu , ở đây càng lâu cô sẽ càng thấy luyến tiếc. An Dật Kiêu vất vả mới giành cơ hội cho cô , và cô cũng khó khăn mới hạ quyết tâm...

 

“Vậy thì thôi.” Chu Lê với hệ thống, “Đến vị diện cổ đại.”

 

--------------------

 

 

Loading...