Kinh Doanh Siêu Thị, Nhưng Lại Là Nhà Cung Cấp Vạn Giới - Chương 86: Vị Diện Vô Hạn - Người chơi 30
Cập nhật lúc: 2025-12-29 00:03:46
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
‘Siêu thị Hảo Sinh Hoạt’ mới từ phó bản quá độ sang đại sảnh công cộng. Đối với hệ thống mà , nó cần thành thêm nhiều đơn hàng lớn nữa mới thể thu hồi vốn, bởi nó thúc giục Chu Lê tới các vị diện khác.
Tuy nhiên, nó bắt đầu để Chu Lê cân nhắc về những vị diện mới.
“Thế giới vị diện thứ nhất tang thi.”
Chu Lê: “… Nguy hiểm ? Ở đó thứ gì giá trị ?”
Trong tiểu thuyết, thường thì thứ giá trị nhất là tinh hạch, nhưng tinh hạch gắn liền với dị năng. Cô thể tưởng tượng nổi ở nhà đấu giá, ai mua tinh hạch gì.
Hệ thống đáp: “Vàng bạc và các loại tương tự.”
Chu Lê tò mò hỏi: “Vị diện đó khắp nơi đều là vàng ?”
Hệ thống: “...”
Cho dù virus tang thi hoành hành khiến dân giảm mạnh, chỉ còn vài trăm triệu , thì vàng, loại kim loại quý , cũng thể vì dân giảm mà tăng thêm .
Chu Lê hỏi: “Vậy tình trạng ô nhiễm thế nào? Có xuất hiện việc đất đai ô nhiễm thể trồng trọt, nguồn nước nhiễm bẩn thể ăn uống và tưới tiêu ?”
“Ký chủ thể tự đến thế giới đó để tìm hiểu.”
“Được .” Chu Lê cũng ngạc nhiên khi hệ thống trả lời qua loa như , dù mấy vị diện nó cũng thế.
Hệ thống tiếp tục giới thiệu vị diện dự phòng thứ hai: “Một vị diện khác thể thông qua là thế giới nước và ma pháp. Thế giới tương tự như thời đại công nghiệp ở vị diện hiện tại, nhưng tồn tại ma pháp. Hơn nữa nó chút đặc thù...”
Chu Lê hỏi: “Đặc thù giống như Vị Diện Vô Hạn ?”
“Không, dân ở vị diện đó tôn sùng thần linh, nên thế giới chia thành hai trận doanh lớn: Trận doanh Ma pháp tôn thờ Cựu thần và trận doanh Khoa học kỹ thuật tôn thờ Tân thần. Đứng mỗi trận doanh đều các vị thần âm thầm ủng hộ.”
Chu Lê nhận xét: “Nghe chừng việc ăn ở vị diện thuận lợi cho lắm.”
Cô sợ rằng khi siêu thị nhỏ chuyển tới, những món hàng bên trong sẽ khiến của trận doanh Khoa học thấy hy vọng phát triển, họ dựng cô lên biểu tượng. Khi đó, trận doanh Ma pháp đối địch chắc chắn sẽ nhắm cô mà nã pháo rầm rầm siêu thị.
Ngày nào cũng đối phó với mấy chuyện đó thì còn buôn bán gì nữa?
“Mà , vị diện đó món gì đáng giá ?”
Hệ thống: “Đá ma pháp.”
Chu Lê: “...”
Hệ thống: “Chổi bay, gậy phép.”
Chu Lê cướp lời: “Có luôn cả Voldemort với Harry Potter ?”
Hệ thống: “Không nhé.”
Chu Lê cảm thấy mất hứng. Những thứ xác suất cao là thể sử dụng ở vị diện hiện tại, mà dù dùng , cô cũng dám dùng. Vạn nhất sở hữu đá ma pháp quá tham lam, ỷ phép thuật mà phá vỡ giới hạn, chuyện xằng bậy gây loạn trật tự thế gian thì ?
nghĩ lạc quan một chút, những vật phẩm quá nguy hiểm sẽ thể giao dịch tại nhà đấu giá, lẽ đây là lớp bảo hiểm mà hệ thống đặt để bảo vệ các vị diện.
Chu Lê hỏi tiếp: “Còn vị diện nào khác để chọn ?”
“Còn một vị diện miễn thị thực, nhưng nơi nhiều khảo sát viên liệt danh sách đối tác nguy hiểm cao.”
“Nguy hiểm thế nào?”
“Vị diện đ.á.n.h giá tương tự như nước Ấn Độ ở thế giới của cô . Các hành vi bao gồm nhưng giới hạn ở việc lật lọng, cướp đoạt thành quả. Ví dụ như khi nhân viên nghiệp vụ đến đó, họ sẽ lấy lý do thiếu thủ tục để giam giữ siêu thị, hoặc lấy cớ vấn đề thuế vụ để phạt tiền cực nặng...”
Chu Lê: “...” là hình tượng.
“Có nhân viên nào hố ?”
“Chưa, chỉ là các khảo sát viên tổng hợp tình hình đưa mô phỏng và dự đoán thôi.”
“Vậy kéo nó danh sách đen luôn cho ?”
“Bởi vì ở đó tiềm năng kinh doanh. Một nhân viên nghiệp vụ xuất sắc sẽ cách né tránh rủi ro, hy vọng cô sớm ngày trở thành như .”
Chu Lê nặn một nụ công nghiệp, nhưng trong lòng thầm sầu não. Cảm giác cả ba vị diện đều chẳng cả. Dù thì ở vị diện cô vẫn thu hồi vốn, nên cũng vội nơi mới.
“Hôm nay nhỉ? Mở cửa cả tiếng đồng hồ mà vẫn ai đến?”
Hôm nay siêu thị yên tĩnh đến lạ thường. Chu Lê thậm chí còn nghi ngờ hệ thống tự ý đưa siêu thị sang vị diện khác mà hỏi ý kiến .
An Phượng Toàn : “Tiểu chủ quán, để ngoài xem .”
Chu Lê nghĩ bụng đây vẫn là đại sảnh công cộng, gần trụ sở hội Lam Kiêu, An Phượng Toàn chắc sẽ gặp nguy hiểm gì nên đồng ý. Nào ngờ An Phượng Toàn bước ngoài bao lâu, bóng dáng cô biến mất tăm.
Chu Lê ngẩn : “Đây là dùng đạo cụ để che chắn siêu thị ?”
Giống hệt như lúc khi quỷ dị cấp S Vương Huy “giấu” siêu thị . Vì hành động đe dọa đến siêu thị và Chu Lê, nên cơ chế phòng hộ kích hoạt, hệ thống cũng hề cảnh báo.
Trong khi đó, An Phượng Toàn rời khỏi siêu thị giật khi thấy một nhóm đột ngột xuất hiện mặt.
“Đại tiểu thư!” An Phượng Toàn thấy gọi .
Nhìn sang phía đó, Trần Kiều Diễm đang lao nhanh về phía cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-doanh-sieu-thi-nhung-lai-la-nha-cung-cap-van-gioi/chuong-86-vi-dien-vo-han-nguoi-choi-30.html.]
“Ai là đại tiểu thư của các chứ!” An Phượng Toàn nhíu mày phản bác.
Trần Kiều Diễm túm c.h.ặ.t lấy cô : “Hóa cô !”
“Hả?” An Phượng Toàn ngơ ngác. “ tuy trở thành nhân viên siêu thị, nhưng siêu thị thì ?”
“Siêu thị vẫn còn ở đây ?” Trần Kiều Diễm kinh ngạc hỏi.
“Mọi gì ? Siêu thị chẳng đang ở—” An Phượng Toàn đầu , kinh hãi nhận siêu thị biến mất dấu vết!
Trần Kiều Diễm theo hướng tay cô , nhưng chẳng thấy gì ngoài . An Phượng Toàn chạy ngược trở , nhưng dù cô chạy thế nào thì nơi đó vẫn chỉ là một bãi đất trống.
“Chuyện... chuyện là ? Rõ ràng lúc nãy siêu thị vẫn còn ở đây mà.” An Phượng Toàn cuống quýt. Chẳng lẽ lúc cô bước , tiểu chủ quán mang siêu thị sang phó bản khác ?
Trần Kiều Diễm : “Tối qua, khi đóng cửa lâu thì siêu thị biến mất .”
An Phượng Toàn phủ định ngay lập tức: “Làm gì chuyện đó, tối qua ngủ ở tầng hai siêu thị, từ đó vẫn thấy tổng bộ hội Lam Kiêu mà.”
Hai bên đối chiếu thông tin thì lập tức hiểu vấn đề. Họ đồng thanh thốt lên: “Không gian của siêu thị ngăn cách !”
Lư Thùy khi ở “Thôn Lê Minh” từng thấy quỷ dị cấp S ngăn cách siêu thị với ngôi làng. Sau khi rời phó bản, đưa thông tin bản hướng dẫn, nên đa thành viên hội Lam Kiêu đều . Bởi , khi phát hiện siêu thị rời nhưng ai thấy, họ nhận ngay dùng thủ đoạn tương tự để cô lập nơi .
Tuy nhiên, ở “Thôn Lê Minh”, thủ đoạn của Vương Huy quá cao minh vì An Dật Kiêu tìm sơ hở. Còn ở đây, họ tìm thấy một chút kẽ hở nào.
“An Dật Kiêu ?” An Phượng Toàn hỏi.
Trần Kiều Diễm đáp: “Hội trưởng cũng tưởng siêu thị nên dưỡng thương.”
“Thế thôi, đừng tìm cô , để tự nghĩ cách.” An Phượng Toàn .
Vừa dứt lời, An Dật Kiêu xuất hiện. Cô em gái , giọng thản nhiên: “Lúc huấn luyện nhân viên, rốt cuộc em nghiêm túc giảng đấy?”
An Phượng Toàn: “?”
An Dật Kiêu tiếp tục: “Người khác thể tìm thấy vị trí siêu thị, nhưng em là nhân viên chính thức, đời nào tìm .”
An Phượng Toàn xù lông: “ vốn dĩ là chị ép bia đỡ đạn, mơ mơ màng màng mà thôi!”
An Dật Kiêu tính em gái nên khó cô nữa. Cô đất trống như đang quan sát điều gì đó. Các thành viên hội Lam Kiêu tin siêu thị hề rời mà ai đó che giấu thì kéo đến vây quanh, bàn tán xôn xao: “Là ai ?”
“Còn ai đây nữa? Chắc chắn là hiệp hội Tiêu Dao. Họ tiểu chủ quán nên hủy hoại cô chứ gì.”
“Này, bằng chứng thì đừng bừa. Đạo cụ của hiệp hội Tiêu Dao đều đăng ký nộp lên, loại đạo cụ đều rõ. Chúng hề đạo cụ gian nào cả.” Hàn Tích dẫn theo tới.
An Dật Kiêu liếc Hàn Tích, nụ chút ẩn ý: “Hàn phó hội trưởng thật kiến thức sâu rộng, thế mà cũng đây là hiệu ứng của đạo cụ gian.”
Hàn Tích khựng một chút : “Chuyện đó là hiển nhiên mà. Nếu chỉ là hiệu ứng thị giác thì khi tới chắc chắn sẽ va vật thể. Hơn nữa cũng thể là đạo cụ che chắn, vì nếu chỉ che chắn thì ở bên trong vẫn thấy bên ngoài chứ.”
An Phượng Toàn nhỏ với An Dật Kiêu: “ ở bên trong ngoài, nhưng thấy nào cả.”
Về điểm , thực chất nó giống một loại đ.á.n.h lừa thị giác hơn.
Người chơi từ hiệp hội khác hỏi: “Lý do họ là gì?”
Hàn Tích bồi thêm: “ thấy đối phương chỉ ngăn cản siêu thị liên lạc với bên ngoài, từ đó độc chiếm bí mật của siêu thị.”
Lời ám chỉ quá rõ ràng. Hiện tại tiếp xúc nhiều nhất với siêu thị là hội Lam Kiêu, nên thể chính Lam Kiêu giấu siêu thị giả vờ ngây ngô như cũng là nạn nhân.
“Vậy là hội Lam Kiêu ăn cướp la làng ?” Có lẩm bẩm.
Trần Kiều Diễm giận dữ quát: “Đứa nào ngậm m.á.u phun đấy hả?!”
Ánh mắt Hàn Tích An Dật Kiêu lúc lạnh lùng hẳn , : “Chi bằng cứ thành thật khai báo , An hội trưởng.”
An Dật Kiêu nhếch môi: “Mưu kế đấy, một mũi tên trúng hai đích... , lẽ là bốn đích?”
“Bốn đích nào cơ?” An Phượng Toàn hỏi.
“Một là gắp lửa bỏ tay , khiến tưởng Lam Kiêu độc chiếm siêu thị; hai là cảnh cáo tiểu chủ quán; ba là xem hoặc cô quân bài tẩy nào ; và bốn, lẽ là để ly gián.”
Từ khi phó bản “Trường học Minh Đức” thông quan, tin đồn “siêu thị thể ngăn cách ô nhiễm, phớt lờ quy tắc trò chơi và bảo vệ chơi” lan truyền khắp đại sảnh công cộng. Chính vì điểm , siêu thị nhỏ trở thành báu vật mà ai nấy đều thèm khát. Nếu coi nó như một đạo cụ cấp siêu S, tự nhiên sẽ dẫn đến tranh đoạt.
Vì tiểu chủ quán tỏ thiết với An Dật Kiêu và đặt siêu thị ở địa bàn hội Lam Kiêu, điều chắc chắn khiến các đối thủ ghen tị. Họ ly gián tiểu chủ quán và hội Lam Kiêu để cô chọn định cư ở hiệp hội khác. Đồng thời, họ tạo mâu thuẫn giữa Lam Kiêu và các chơi khác, biến Lam Kiêu thành kẻ thù chung, đả kích đối thủ đ.á.n.h lạc hướng dư luận.
An Dật Kiêu khẳng định: “Chỉ dựa việc hiểu tính cách của tiểu chủ quán, chắc chắn cô sẽ bao giờ để yên cho chuyện .”
Đoạn Tịnh cũng rẽ đám đông tới. Cô : “Các ? Tiểu chủ quán thường, cô thể phớt lờ quy tắc để xuyên qua các phó bản. Cho nên, các dùng đạo cụ ngăn cách gian cũng chẳng thể cản cô rời . Đến lúc cần xuất hiện ở phó bản, cô vẫn sẽ xuất hiện thôi.”
Sự thật khiến xôn xao bàn tán.
Hàn Tích vẫn cố chấp: “Vậy nên các mới động cơ thế, cốt để ép bà chủ rời , cho chúng mua đồ ở siêu thị nữa.”
Đoạn Tịnh mắng thẳng mặt: “Dùng cái não lợn của mà nghĩ , ai là nhiều hội viên siêu thị nhất? Siêu thị thì chúng lợi lộc gì?”
Mọi sững .
“ thế, những bỏ đạo cụ đổi lấy điểm tích lũy hội viên nhiều nhất chính là thành viên hội Lam Kiêu. Trong thẻ của họ vẫn còn đống điểm tiêu hết kìa!”
--------------------