Kinh Doanh Siêu Thị, Nhưng Lại Là Nhà Cung Cấp Vạn Giới - Chương 60: Vị diện vô hạn - Người chơi số 7
Cập nhật lúc: 2025-12-28 06:48:22
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đoàng ——”
Tiếng nổ vang dội phá tan bầu khí tĩnh mịch của thôn trang.
Là duy nhất nghỉ ngơi khi phó bản tắt đèn, Chu Lê dù ở cách xa vẫn thấy động tĩnh . Tuy nhiên, bộ ngôi làng sương mù dày đặc bao phủ, khiến cô thể rõ bên ngoài đang xảy chuyện gì.
Chu Lê lẩm bẩm với hệ thống: “Rõ ràng hai ngày vẫn bình thường, phó bản mở là thời tiết thành cái dạng quỷ quái . Không lẽ 《Trò Chơi》 dùng sương mù để che chắn siêu thị nhỏ đấy chứ?”
Cô lý do để hoài nghi rằng 《Trò Chơi》 sợ thấy những chuyện xảy trong phó bản truyền ngoài. Thấy thể ngoài tìm hiểu ngọn ngành, Chu Lê đành gác tâm tư hóng hớt.
Tiếng động kéo dài hồi lâu, mãi đến khi Chu Lê buồn ngủ tới mức ngáp ngắn ngáp dài thì nó mới chịu dừng .
*
Trời dần sáng rõ.
An Dật Kiêu và Lư Thùy đang ẩn nấp trong một nhà màng trồng rau rách nát, gió lùa tứ phía. Nhìn màn đêm trút bỏ lớp áo đen kịt âm u để nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên, tâm trạng họ hề nhẹ nhõm mà trái càng thêm nặng nề.
Trong tay An Dật Kiêu siết c.h.ặ.t một tờ giấy khác, đó ba quy tắc:
1. Nguy cơ thường ẩn giấu trong rạng đông.
2. Dân làng đều hẹp hòi.
3. Không vắng mặt trong các hoạt động của Ủy ban thôn.
Nếu những quy tắc là thật, điều đó chứng tỏ mức độ nguy hiểm của ngôi làng ban ngày hề kém cạnh ban đêm.
Hơn nữa, điều khiến họ cảm thấy kỳ quái là cái nhà màng vốn hoang phế từ lâu, gió lùa thông thốc, mà đám dị chủng đuổi g.i.ế.c họ đến đây đột ngột dừng . Nếu là do trời sáng nên chúng mới dừng, thì quy tắc một sẽ còn đúng nữa.
An Dật Kiêu nghĩ mãi , nhưng cô cũng dám lơ là cảnh giác. Một lúc lâu , cô mới lên tiếng: “Chúng rời khỏi đây .”
Lư Thùy gật đầu thật mạnh: “Được, nơi cứ thấy bất an .”
Cả hai đều thương, nhưng với tư cách là chơi cấp S và là hội trưởng của một hiệp hội lớn, An Dật Kiêu sở hữu ít đạo cụ thể chữa trị cho cả hai.
“Hôm nay hình như Ủy ban thôn họp.” An Dật Kiêu . Cô nhớ bảng thông báo thấy tối qua. Dù lúc đó cô chủ yếu chú ý đến tờ thông báo bình chọn “Thôn trang năm ”, nhưng cũng bỏ lỡ các tin tức khác.
Lư Thùy hỏi: “Nếu quy tắc thứ ba là thật, chúng bắt buộc tham gia ? chúng dân làng ở đây.”
“Dễ thôi, cứ trực tiếp đến Ủy ban thôn hỏi xem ngoài làng cần tham gia là .”
Lư Thùy: “...” là phong cách của chơi cấp S, thực lực mạnh mẽ nên tự tin đến mức liều lĩnh.
An Dật Kiêu tiếp: “Ở Ủy ban thôn chắc chắn sẽ quy tắc.”
Để thể hiện tính công bằng, 《Trò Chơi》 thường tạo sự cân bằng giả tạo về thông tin giữa chơi và dị chủng bằng cách thiết lập một NPC vẻ trung lập. Chỉ cần vi phạm quy tắc của NPC đó, chơi thể tìm kiếm sự trợ giúp khi cần thiết. Trong phó bản 【Thôn Trang Lê Minh】 , nơi nào phù hợp với vai trò đó hơn Ủy ban thôn.
Nếu vì lúc họ mới phó bản là lúc chạng vạng, khi Ủy ban thôn tan , thì An Dật Kiêu và Lư Thùy đến đó tìm manh mối từ hôm qua .
Khi cả hai cùng tiến về phía Ủy ban thôn, đột nhiên An Dật Kiêu dừng bước.
Lư Thùy lập tức đề phòng: “Hội trưởng, chị phát hiện gì ?”
Anh theo ánh mắt của An Dật Kiêu về phía cuối con đường — nơi cổng làng Lê Minh, nhưng chẳng thấy gì cả.
An Dật Kiêu day day giữa lông mày, : “Ở đó cái gì đó.”
Nghe , Lư Thùy ngay thiên phú cấp S của hội trưởng đang phát huy tác dụng. Anh hỏi: “Thứ gì thế? Có nguy hiểm ?”
“Không cảm thấy nguy hiểm, nhưng giống như thứ gì đó cố tình che chắn.” An Dật Kiêu trầm ngâm một lát quyết định: “Chúng cứ đến Ủy ban thôn .” Lúc , việc nắm bắt quy tắc vẫn là quan trọng nhất.
Lư Thùy phản đối, theo cô trong. An Dật Kiêu nhận luồng ác ý mà cô cảm nhận từ Ủy ban thôn tối qua biến mất. Khi bảng thông báo ở cổng, cô thấy tờ thông báo họp biến mất, đó là một bảng danh sách đen đỏ.
Vừa bước trong, những cụ già đang ghế đồng loạt đầu họ. Cảnh tượng quỷ dị đến mức nếu cả hai đều là những dày dạn kinh nghiệm vượt phó bản thì chắc rùng .
“Sao nhiều già thế ?” Lư Thùy nhỏ giọng hỏi.
“Vào sáng sớm, những ngôi làng ‘rỗng hóa’ thường chỉ còn già và trẻ nhỏ.”
Cái gọi là “rỗng hóa” dùng để chỉ những ngôi làng lực lượng lao động trẻ tuổi rời hết để thuê ở nơi khác, chỉ còn già ở chăm sóc trẻ nhỏ. Vào giờ , trẻ con học hết, nên trong làng chủ yếu là già cũng là chuyện thường tình.
Một tia linh cảm chợt lóe lên trong đầu An Dật Kiêu, nhưng tiếc là cô kịp nắm bắt lấy.
Lão già ở bàn tiếp tân ngẩng đầu hỏi: “Hai việc gì ?”
An Dật Kiêu quanh một lượt, thấy của nhân vật đang đóng vai , bèn nhanh trí đáp: “Cháu đến họp cháu ạ.”
“Cậu cháu là ai?”
“Là Trương Nhuận.”
“À, hóa là cháu gái của Trương Nhuận.” Lão già gật đầu, “Cứ đợi một lát , đến giờ họp .”
An Dật Kiêu mỉm hỏi: “Phiền ông cho cháu hỏi nhà vệ sinh ở ạ?”
Sau khi lão già chỉ hướng, cô và Lư Thùy liếc , quyết định chia hành động. Văn phòng Ủy ban thôn khá nhỏ, nhân viên cũng ít, hai né tránh họ và lục soát tất cả những nơi thể. Cuối cùng, An Dật Kiêu tìm thấy tờ giấy ghi quy tắc thứ ba ở cạnh máy in:
1. Cấm xảy tranh chấp với dân làng.
2. Nếu tranh chấp, hãy kịp thời tìm Ủy ban thôn để điều giải.
3. Nghiêm cấm dùng xe đạp điện chở .
4. Vị thành niên cấm hút t.h.u.ố.c, nếu phát hiện hãy kịp thời ngăn chặn.
5. Nếu đ.á.n.h rơi đồ vật, hãy liên hệ với Ủy ban thôn.
“Ba tờ giấy tổng cộng 12 quy tắc, chẳng thấy chúng liên quan gì đến thế nhỉ?” Lư Thùy lẩm bẩm. Quy tắc càng rời rạc thì manh mối để thông quan càng ít. Dù tự nhận là lão làng trong các phó bản giải mã quy tắc, vẫn cảm thấy độ khó của phó bản thật nhức đầu.
An Dật Kiêu rũ mắt suy tư, đột nhiên cô bước thẳng tới chỗ lão già lúc nãy: “Thôn trưởng, đêm qua xảy chuyện gì thế ạ? Trong làng động tĩnh lớn quá, cháu chẳng ngủ ngon !”
Đôi mắt lão già sâu hoắm: “Đêm qua chẳng chuyện gì xảy cả. Làng chúng luôn yên bình, cháu mơ nhầm lẫn giữa mơ và thực ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-doanh-sieu-thi-nhung-lai-la-nha-cung-cap-van-gioi/chuong-60-vi-dien-vo-han-nguoi-choi-so-7.html.]
An Dật Kiêu đáp: “Vậy ?”
An Dật Kiêu giả vờ định rời , nhưng như sực nhớ điều gì, cô : “Thôn trưởng, cháu chợt nhớ mất một bộ văn phòng phẩm. Cháu là học sinh lớp 12, hai ngày nữa thi thử đại học , ông thể giúp cháu dán thông báo tìm đồ ?”
Sắc mặt lão già trở nên nghiêm túc: “Thi đại học chuyện nhỏ, ông sẽ tìm cho cháu, cứ yên tâm.” Nói đoạn, lão một dòng chữ lên giấy.
“Cháu cảm ơn thôn trưởng.”
Có câu trả lời mong , An Dật Kiêu liền rời khỏi Ủy ban thôn. Lư Thùy hỏi: “Chúng họp nữa ?”
An Dật Kiêu đáp: “Quy tắc đó là giả.” Cô chỉ tay lên trời: “Cậu xem.”
Lư Thùy kinh ngạc nhận lúc trời chuyển sang chạng vạng. “Tốc độ thời gian ở Ủy ban thôn khác với bên ngoài ?”
“Không khác biệt, mà là nó tê liệt nhận thức của chúng về thời gian. Khi bước đó, cảm giác của chúng đ.á.n.h lừa. Thôn trưởng đến giờ họp, chúng liền mặc định rằng mới vài phút. Sau đó chúng mải mê tìm quy tắc mà quên mất thời gian. Đến lúc ngoài, thấy đám già vẫn đó, chúng tưởng vẫn đến giờ họp... ai bảo đám già đó đến để họp chứ?”
Lư Thùy bừng tỉnh đại ngộ. Anh hỏi: “Vậy chị phát hiện điểm bất thường?”
“ với thôn trưởng là mất đồ, ông nhật ký trực ban.” Những kinh nghiệm việc đều , khi việc cần xử lý ghi để bàn giao cho ca . Thôn trưởng nhận lời giúp An Dật Kiêu thì tất nhiên ghi , và nhật ký công tác thường sẽ ghi rõ thời gian. Nhờ mà cô phát hiện sự sai lệch.
Lư Thùy cũng thấy sợ hãi: “Nếu chúng phát hiện mà cứ đợi đến giờ giới nghiêm thì...”
“Thì sẽ vi phạm quy tắc ‘ về nhà khi trời tối’.”
Lư Thùy cảm thán: “May mà chị cảnh giác.”
An Dật Kiêu : “Phó bản vốn là cấp A, nhưng vì kích hoạt nhiệm vụ ẩn nên mới nâng lên cấp S. đoán, hoặc là do Ủy ban thôn gì đó đặc biệt.”
Lư Thùy tiếp lời: “Chúng ở đó lâu như mà gặp nguy hiểm gì, lẽ Ủy ban thôn là bối cảnh của cấp A cũ, mấu chốt thông quan ở đó.”
An Dật Kiêu gì, cô vẫn đang suy nghĩ. Lư Thùy hỏi: “Hội trưởng, trời tối , liệu chúng đám quỷ dị đó đuổi g.i.ế.c tiếp ?”
Ban ngày và ban đêm ở thôn Lê Minh giống như hai thế giới khác biệt. Thôn trưởng đêm qua thấy động tĩnh gì, thể là vì lừa dối để đạt danh hiệu “Thôn trang năm ”, nhưng cũng một khả năng khác, đó là trong nhận thức của thôn trưởng, đêm qua thực sự yên bình.
Bỗng nhiên, họ thấy hai thiếu niên bước từ một tiệm tạp hóa. Một đứa trong đó rút một bao t.h.u.ố.c định hút.
Lư Thùy : “Vị thành niên cấm hút t.h.u.ố.c, nếu phát hiện hãy kịp thời ngăn chặn... Hội trưởng, quy tắc kìa.”
An Dật Kiêu nhắc nhở : “Dân làng đều hẹp hòi... Dù chúng là trẻ vị thành niên thì vẫn là dân làng ở đây.”
Vì quy tắc “Không vắng mặt ở Ủy ban thôn” là giả, cộng thêm việc quy tắc “Dân làng hẹp hòi” mâu thuẫn với “Dân làng hiền lành hữu hảo”, nên Lư Thùy theo bản năng cho rằng tờ giấy đó quy tắc giả, dẫn đến việc kết nối chúng với .
“Hai quy tắc chắc chắn một cái là giả.” Lư Thùy suy đoán.
“Chưa chắc, vì ‘hẹp hòi’ ‘hiền lành’ đều là cảm nhận chủ quan. Chủ thể đặt quy tắc khác thì hình ảnh dân làng trong mắt họ cũng khác .”
“Vậy giờ tính ? Không ngăn cản thì vi phạm quy tắc của Ủy ban thôn, mà ngăn cản thì đắc tội dân làng.” Lư Thùy cảm thấy thật nan giải.
An Dật Kiêu đột nhiên tiến về phía hai thiếu niên. Thấy hai họ, ban đầu chúng vẻ căng thẳng, nhưng khi nhận họ trong làng thì tỏ vẻ khinh khỉnh.
“Có việc gì?” Chúng cô với ánh mắt bất thiện, như thể chỉ cần cô dám mở miệng ngăn cản chuyện hút t.h.u.ố.c, chúng sẽ lao xử lý cô ngay.
An Dật Kiêu : “Các t.h.u.ố.c lá ? May quá, đang lo tìm t.h.u.ố.c đây!”
Hai thiếu niên ngẩn , đáp: “Thuốc của bọn , thì tự mà mua.”
An Dật Kiêu lắc đầu: “Không , dù thành niên nhưng cho hút t.h.u.ố.c, nên chỉ thể lén lút thôi. Nếu tiệm tạp hóa thì phát hiện mất, nên mua của các .”
Đứa cao hơn vặn : “ bọn cũng phát hiện chị hút t.h.u.ố.c đấy thôi.”
“ tin là các sẽ mách lẻo .” An Dật Kiêu tự tin .
Hai thiếu niên cãi , vì nếu chúng tố cáo cô thì chẳng khác nào tự lạy ông ở bụi .
“Thế chị định lấy gì để mua?” Một đứa đột nhiên hỏi với vẻ đầy ác ý.
Tim Lư Thùy thắt . Thường thì khi đám quỷ dị dị chủng đưa câu hỏi , chơi sẽ trả giá bằng xương m.á.u.
An Dật Kiêu mở chiếc “cặp sách tiểu học” , : “Đồ trong , các xem thích cái gì ?”
Sắc mặt hai thiếu niên cứng đờ, định bảo thèm mấy thứ . Đột nhiên, đứa đeo kính reo lên khi thấy một lon Coca: “ cái !”
Đứa cao hơn lườm nó một cái, nhưng nó : “Cậu nhãn hiệu xem, giống hệt cái loại hôm qua chúng uống...” Câu đó bỏ lửng.
An Dật Kiêu vẫn giữ vẻ mặt bình thản nhưng ghi nhớ câu lòng. Đứa cao hơn đó cũng lục lọi trong cặp, lấy hai chai nước ngọt và mấy gói đồ ăn vặt. Chúng đưa bao t.h.u.ố.c cho An Dật Kiêu.
An Dật Kiêu lấy một hộp kẹo ngậm : “Lúc nào thèm t.h.u.ố.c thì ngậm một viên .”
Đứa cao hơn hỏi: “Sao chị tự ăn?”
“Vì thành niên mà.” An Dật Kiêu tủm tỉm cất bao t.h.u.ố.c .
Hai thiếu niên cạn lời, nhưng cũng gì thêm. Đợi chúng khuất, Lư Thùy mới tiến gần với vẻ khâm phục: “Hội trưởng, đỉnh thật đấy, ngăn chúng chúng phật lòng.”
An Dật Kiêu theo bóng lưng chúng, trầm tư: “Hôm qua những đứa cùng Trương Phổ là chúng đúng ?”
Lúc mới phó bản, họ gặp bốn thiếu niên, trong đó một đứa là Trương Phổ, em họ của nhân vật mà cô đóng vai.
Lư Thùy xác nhận: “, là chúng.”
“Sao hôm nay thấy đứa còn nhỉ?”
Về phần Trương Phổ, vì tối qua An Dật Kiêu từ chối mở cửa nên nó nổi điên tấn công cô . Cô dùng đến đạo cụ mới thoát . Chạy thục mạng đến tận nhà màng trồng rau thì Trương Phổ mới biến mất. Cô nghi ngờ rằng tối nay khi về nhà họ Trương, sẽ đuổi g.i.ế.c tiếp.
Như nghĩ điều gì đó, An Dật Kiêu bỗng bước về phía cổng làng. Lư Thùy đuổi theo: “Hội trưởng, chị định rời làng ? Chúng kiểm tra , căn bản là ngoài mà?”
An Dật Kiêu đáp: “Có chuyện cần xác thực một chút.”
--------------------