Kinh Doanh Siêu Thị, Nhưng Lại Là Nhà Cung Cấp Vạn Giới - Chương 58: Vị diện vô hạn - Người chơi số 5

Cập nhật lúc: 2025-12-28 06:48:20
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

An Dật Kiêu lệnh cho các tinh trong hiệp hội để ý một tiệm siêu thị nhỏ, nhưng dù họ vượt qua vài phó bản thì cũng chẳng thấy bóng dáng đối phương .

 

Thậm chí, cho dù bắt gặp siêu thị, thì đó cũng chỉ là một phần của phó bản.

 

"Số lượng phó bản quá nhiều, cho dù hiệu suất thông quan của chúng cao đến thì cũng khó tìm cửa hàng đó trong thời gian ngắn. Hay là chúng huy động thêm tìm ?" Tâm phúc của An Dật Kiêu đề nghị.

 

"Không , chuyện mà truyền ngoài sẽ hỏng hết." Một tinh khác phản đối.

 

Dù thành viên của công hội Lam Kiêu đều là những chơi xuất sắc, nhưng ai cũng trung thành tuyệt đối. Ai cũng tư tâm, lỡ như chịu nổi cám dỗ mà tiết lộ bí mật cho những đối thủ cạnh tranh lớn như hiệp hội Tiêu Dao thì ?

 

An Dật Kiêu trầm tư hồi lâu, cuối cùng quyết đoán lệnh: "Ít ngày nữa sẽ phó bản 《Thôn Trang Lê Minh》. Nơi đó cực kỳ hung hiểm, chuyện gì cũng thể xảy , vì cho phép công bố nhiệm vụ cho hiệp hội."

 

"Hội trưởng, cô lợi hại như , nhất định sẽ thông quan thôi." Gã tâm phúc nịnh nọt.

 

An Dật Kiêu đáp lời.

 

《Thôn Trang Lê Minh》 là loại phó bản giải mã quy tắc, độ khó của nó chỉ ở cấp độ cao của các dị chủng, mà còn ở chỗ các quy tắc thật giả lẫn lộn. Chỉ cần sơ sẩy vi phạm quy tắc, chơi sẽ sức mạnh của trò chơi nguyền rủa ngay lập tức.

 

Những lời nguyền xuất hiện ngẫu nhiên, thể khiến đạo cụ mất hiệu lực, hoặc khiến cơ thể chơi dị chủng hóa...

 

Các phó bản giải mã quy tắc từ cấp A trở xuống vẫn còn chút cân bằng giữa dị chủng và chơi. phó bản cấp S thì là thiên đường của dị chủng và địa ngục của chơi, nó phơi bày trần trụi ác ý của 《Trò Chơi》 đối với nhân loại.

 

Hay nôm na là "diễn cũng chẳng buồn diễn".

 

An Dật Kiêu cũng nắm chắc mười phần cơ hội sống sót. kẹt ở cấp S quá lâu, tìm cách kết thúc 《Trò Chơi》 , cô chỉ còn cách tiếp tục tiến về phía .

 

Cho dù thứ chờ đợi cô là cái c.h.ế.t chăng nữa.

 

*

 

Bóng tối bao trùm thôn trang, thở u ám và điềm len lỏi khắp nơi.

 

Chu Lê quấn c.h.ặ.t chiếc chăn lông nhỏ, hỏi hệ thống: "Cậu đưa đến 《Tịch 〇 Lĩnh》 đấy chứ?"

 

Hệ thống đáp: "Cùng là đầu làng cả, cô thấy giống như đang về nhà ?"

 

"Thôi , làng của nát mồng tơi thế . Làng hai trục đường lớn giao , ban ngày xe cộ nườm nượp, giống cái nơi quỷ tha ma bắt, một bóng cũng thấy thế ."

 

Vừa dứt lời, cửa kính đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt.

 

Hắn áp sát kính, ngũ quan hiện rõ mồn một: khuôn mặt tái nhợt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, đôi mắt đen kịt thấy tròng trắng .

 

"Á á á... Xấu đau đớn!" Chu Lê sợ tới mức quấn chăn c.h.ặ.t hơn.

 

Kẻ ngoài cửa: "..."

 

Hắn lùi nửa bước, đó đẩy cửa siêu thị . Giây tiếp theo, một thiếu niên bước , chằm chằm Chu Lê.

 

Chu Lê trái còn sợ hãi như . Bởi lẽ, thể siêu thị thì ít nhất cũng là dị chủng.

 

Cô hắng giọng, vẻ chuyên nghiệp: "Chào mừng quý khách đến với siêu thị Hảo Sinh Hoạt, mua gì?" Hoàn thấy chút chột nào vì mới chê .

 

Thiếu niên bất động, nhưng nhãn cầu xoay chuyển loạn xạ như một cặp nam châm gặp từ trường nhiễu loạn.

 

Chu Lê: "..."

 

Rốt cuộc đây dị chủng ? Nếu là con thì cũng quá...

 

Chu Lê gạt bỏ tạp niệm, tiếp: "Khụ khụ, chỗ thu tiền ảo của trò chơi, chỉ thể dùng vật phẩm giá trị để đổi thành điểm thành viên siêu thị mới thể mua hàng."

 

Nhãn cầu của thiếu niên đột nhiên ngoắt , đồng loạt chằm chằm cô. Một lúc , con mắt bên trái của bỗng rơi , đưa tay hứng lấy đặt lên quầy thu ngân.

 

Chu Lê nhắm tịt mắt , thầm cầu nguyện đây chỉ là ảo giác. Đồng thời, cô gào thét trong lòng với hệ thống: "Thế tính là tấn công ? Đe dọa tâm lý, tấn công tinh thần đấy!!!"

 

Hệ thống thản nhiên: "Kiểu tấn công đúng là hiếm thấy, lẽ vì ai cũng tâm hồn mong manh như cô, nên đây hệ thống đưa tấn công tinh thần phạm vi bảo hộ."

 

Chu Lê lẩm nhẩm khẩu quyết bình tĩnh mấy mới dám mở mắt . Cô mặt cảm xúc với hệ thống: "Đưa lên sàn đấu giá ."

 

Hệ thống: "..." Đây là nó chia sẻ nỗi đau t.r.a t.ấ.n tinh thần chứ gì?

 

【Mắt Quỷ Dị (Trái)】

Niên đại: Không rõ

Ngày sản xuất: Không rõ

Chủ sở hữu: Quỷ dị cấp S - Vương Huy

Giá khởi điểm: (Không khuyến khích)

Giá mua đứt: (Không khuyến khích)

Chú thích: Đạo cụ cấp S, vốn là một cặp. Mắt trái thể thấu hư ảo, đ.á.n.h thẳng linh hồn; mắt thể lờ các quy tắc ngăn trở để trộm bất cứ nơi nào.

 

Hệ thống : "Nhà đấu giá thu thứ ."

 

Chu Lê hiểu, cùng là đạo cụ, tại nhà đấu giá thu đạo cụ cấp E "Miếng dán sinh sôi" mà từ chối món cấp S ? Nghĩ kỹ , cô liền hiểu . Có lẽ vì đạo cụ mang tính tấn công tinh thần, thường thể kiểm soát nổi. Để tránh gây t.h.ả.m họa cho các vị diện bình thường, họ dứt khoát cấm đấu giá.

 

Chu Lê hỏi: "Mà , phó bản chỉ dị chủng ? Sao cả quỷ dị?"

 

Hệ thống đáp: "Quỷ dị cũng là một loại dị chủng thôi."

 

Chu Lê hỏi thêm nữa, cô với Vương Huy: "Cái thu."

 

Khuôn mặt Vương Huy đột nhiên xuất hiện vô vết thương lớn nhỏ, ngũ quan bắt đầu xô lệch biến dạng.

 

Chu Lê: "..."

 

Cô như ma xui quỷ khiến mà thốt lên: "Cậu nổi giận cũng vô ích, bảo thu là thu, tuân thủ quy tắc ở đây."

 

Gương mặt Vương Huy như hiểu lời cô, khựng một chút nhanh ch.óng trở về trạng thái cũ. Hắn lắp con mắt , Chu Lê với vẻ đầy u oán, đó bắt đầu móc họng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-doanh-sieu-thi-nhung-lai-la-nha-cung-cap-van-gioi/chuong-58-vi-dien-vo-han-nguoi-choi-so-5.html.]

 

Chu Lê nhắc nhở: "Nếu nôn đây là tự dọn sạch đấy nhé."

 

Động tác của Vương Huy khựng , móc nửa điếu t.h.u.ố.c lá từ trong cổ họng.

 

【Thật Thơm】

Niên đại: Không rõ

Ngày sản xuất: Không rõ

Chủ sở hữu: Không rõ

Giá khởi điểm: 5500 (Kiến nghị)

Giá mua đứt: 6000 (Kiến nghị)

Chú thích: Đạo cụ cấp C, nửa điếu t.h.u.ố.c hút dở, hút mãi bao giờ hết.

 

Chu Lê đăng lên sàn đấu giá thầm c.h.ử.i rủa: "Cái thứ thì ai thèm mua chứ?"

 

Ngay giây tiếp theo, nó mua đứt.

 

Chu Lê: "?" Thật sự mua luôn hả?

 

Cô hỏi hệ thống: "Vậy giờ thẻ thành viên cho ?"

 

Hệ thống: "Tại ?"

 

Chu Lê nghĩ bụng, hệ thống đúng là quy định siêu thị chỉ giao dịch với con . Đối với cô, khách hàng là dị chủng quan trọng, miễn bán hàng, thành nhiệm vụ là .

 

Cô đưa thẻ thành viên cho Vương Huy. Hắn chằm chằm chiếc thẻ một hồi lâu, lẽ ngờ thực sự thẻ. Hắn nhận lấy lấy một chai Coca.

 

Lúc đang thanh toán thì thêm ba thiếu niên nữa bước . Chu Lê nhận thấy đôi mắt của Vương Huy ngay lập tức trở bình thường như thường.

 

Ba thiếu niên thấy Vương Huy thì hớn hở: "Cậu quả nhiên ở đây!"

 

Vương Huy với họ: "Các cũng tới ?"

 

Một thấp bé : "Nghe bảo đầu làng mới mở siêu thị, đến xem cho ?"

 

Vương Huy khoe: "Tớ thẻ thành viên xong... Ở đây thẻ mới mua đồ, các dùng gì? Tớ mời."

 

Chu Lê Vương Huy lúc chẳng khác gì bình thường, biểu cảm mặt cũng sinh động. Nếu vẫn còn nhớ cú sốc tinh thần lúc nãy, cô chắc chắn sẽ nghĩ đây là một ngôi làng bình thường và họ là những thiếu niên bình thường.

 

Ba bạn : "Thế thì bọn tớ khách khí nhé, lát nữa cho mượn bài tập mà chép."

 

Mỗi lấy một gói khoai tây chiên và một chai Coca. Vương Huy trả tiền cả nhóm khoác vai rời .

 

Chu Lê nhất thời thấy khó hiểu, Vương Huy là dị chủng, ba thiếu niên thì ? Nghĩ mãi , cô quyết định gác , trong phó bản thì nhất bớt lo chuyện bao đồng.

 

...

 

Hai ngày đó, siêu thị nhỏ của Chu Lê lục tục dân làng ghé thăm. Biết thẻ mới mua hàng, do dự một chút cũng lấy đạo cụ vô chủ để đổi thẻ; thì lầm bầm c.h.ử.i rủa bỏ , về tiệm tạp hóa cũ trong làng.

 

Vì sự xuất hiện của siêu thị mà tiệm tạp hóa ế ẩm hẳn , lão chủ tiệm còn từng tìm đến tận cửa gây sự. lão chỉ dám quanh quẩn ngoài cửa một hồi, dường như thể bước nên đành hậm hực bỏ về.

 

Chu Lê bỗng cảm thán: "Ngôi làng chắc hẳn từng tồn tại thật sự nhỉ? Những ở đây sống động quá."

 

Nếu cách họ lấy đạo cụ quá mức kinh dị, cô chắc chắn sẽ nghĩ họ là dị chủng.

 

"Có cả quỷ dị cấp S thì phó bản cấp độ chắc chắn thấp." Chu Lê thầm đoán. Cô còn nhận họ dường như nhạy cảm với các quy tắc. Chẳng lẽ đây thực sự là một phó bản giải mã quy tắc?

 

Chu Lê suy ngẫm xuống lầu mở cửa bắt đầu ngày kinh doanh mới. Vừa mở cửa, cô thấy Vương Huy đang xổm lối . Hôm nay mặc đồng phục học sinh, trông như học về.

 

"Sao ban ngày cô mở cửa?" Vương Huy hỏi.

 

" bận nghỉ ngơi." Chu Lê đáp. Lúc phó bản là ban ngày thì đồng hồ sinh học của cô là ban đêm.

 

Vương Huy lầm bầm, vẻ hiểu nổi tại chủ siêu thị ngủ trương mắt ếch ban ngày. Hắn loanh quanh khu gia vị lấy một chai nước tương.

 

Chu Lê chỉ tay máy bán hàng tự động bên ngoài: "Thật bên ngoài máy bán hàng đấy, lúc siêu thị đóng cửa thể mua ở đó."

 

Vương Huy đáp: "Nó bắt quét mặt."

 

Chu Lê: "..." Hóa gã quỷ dị lo biến dạng nên máy nhận diện mặt ?

 

Cô bảo: "Quẹt thẻ cũng mà."

 

Vương Huy chằm chằm cô, nhấn mạnh từng chữ: "Nó. Bắt. Quét. Mặt."

 

Chu Lê bừng tỉnh đại ngộ. Lúc hệ thống thẻ thành viên và nhận diện diện mạo cho , chắc chắn ghi trạng thái quỷ dị. Chỉ cần máy bán hàng, tiểu Vạn sẽ đối chiếu danh tính ngay...

 

Chu Lê trêu: "Lúc đó nếu dọa thì đến nỗi ."

 

Vương Huy cứng họng, lẳng lặng trả tiền. Đột nhiên, buông chai nước tương xuống, cơ thể trở nên cứng đờ như máy móc. Hắn lảo đảo bước khỏi siêu thị như một con rối giật dây.

 

Chu Lê gọi với theo: "Này, nước tương lấy nữa ?"

 

Vương Huy thèm ngoảnh đầu, thẳng trong màn sương dày đặc. Lúc Chu Lê mới để ý, bên ngoài siêu thị bao phủ bởi một màn sương đỏ quạch như m.á.u. Thứ ánh sáng đỏ rực chính là màu của hoàng hôn.

 

Chu Lê màn sương dừng ngay sát phạm vi bảo hộ của siêu thị. Bên trong làn sương dường như bàn tay m.á.u đang cào cấu, vỗ bôm bốp bức tường phòng hộ vô hình.

 

Chu Lê hỏi hệ thống: "Phó bản chính thức bắt đầu ?"

 

Nghĩ nghĩ , cô thấy chỉ khả năng mới giải thích sự bất thường của Vương Huy và ngôi làng. Hệ thống lên tiếng xác nhận suy đoán của cô.

 

Chu Lê lặng lẽ ghế quầy thu ngân, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

 

--------------------

 

 

Loading...