Kinh Doanh Siêu Thị, Nhưng Lại Là Nhà Cung Cấp Vạn Giới - Chương 56: Vị diện vô hạn - Người chơi 3

Cập nhật lúc: 2025-12-28 05:41:01
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

An Phượng Toàn dùng đạo cụ “Miếng dán sinh sôi” đổi lấy 20 vạn tích phân tại siêu thị.

 

Sau đó, cô mua mấy cái bánh bao ăn uống thỏa thích. Khi no bụng, cô mua thêm vài món công cụ tiện tay. Những công cụ bình thường tuy thể gây sát thương cho dị chủng, nhưng thể giúp ích cho cô trong một vài trường hợp đặc biệt.

 

Ví dụ như để tạo khí kinh dị, đèn trong phó bản thường xuyên nhấp nháy liên hồi. Cô bèn mua một chiếc đèn pin siêu sáng, hiệu quả chẳng khác gì đèn pha, thế là khỏi lo dị chủng đột nhiên xuất hiện hù dọa nữa. Dù hỏng cô cũng chẳng thấy xót, vì dù đây cũng đồ mua bằng tiền game.

 

Điều duy nhất khiến cô tiếc nuối là một khi rời khỏi phó bản , lẽ cô sẽ thể đây mua đồ nữa.

 

Chu Lê tâm sự của An Phượng Toàn, cô chỉ đang lo khách hàng tìm thấy thì sẽ tiêu hết tiền trong thẻ hội viên . Cô bèn giải thích : “ , quên mất . Vì đặc thù của phó bản nên vị trí siêu thị nhỏ của sẽ cập nhật ngẫu nhiên, tới lẽ còn ở phó bản nữa . Tích phân trong thẻ hội viên vốn dĩ dùng hết thì thể tiền, nhưng đạo cụ của cô thể cắt nhỏ để trừ dần , nên cô chỉ thể lấy lượng hàng hóa giá trị tương đương thôi.”

 

An Phượng Toàn ngạc nhiên: “Vị trí sẽ cập nhật ngẫu nhiên ?”

 

, nó sẽ xuất hiện ở thì thể dự đoán , nên cô cũng đừng hỏi địa chỉ tiếp theo của gì.”

 

An Phượng Toàn liền : “Thế thì tích trữ thêm ít đồ mới !”

 

Chu Lê suy nghĩ một chút, tạm thời thiết lập giới hạn mua sắm. Chủ yếu là vì thế giới quá đặc thù, cả ngày cô chẳng gặp mấy mống khách, nếu còn hạn chế mua bán thì hàng hóa bên trong chắc ế ẩm đến mốc meo mất.

 

Chu Lê bảo: “Bên ngoài máy bán hàng tự động, cô thể trực tiếp nhận hàng từ đó. Mà , cô đạo cụ lưu trữ ?”

 

An Phượng Toàn đáp: “Có chứ.”

 

lấy một đạo cụ cấp B — “Cặp sách tiểu học”. Đây là một đạo cụ lưu trữ, thì nhỏ nhưng chứa nhiều thứ.

 

Chu Lê: “...”

 

Cái tên đạo cụ đang mỉa mai vấn đề cặp sách tiểu học quá tải đấy chứ?

 

Cô buột miệng hỏi: “Sao đạo cụ nào tên là ‘Túi quần nam’ nhỉ?”

 

Trong ngành thời trang, túi quần nam luôn cực kỳ rộng rãi, là chứa cả vũ trụ cũng chẳng ngoa. Ngược , đồ nữ chỉ size nhỏ mà túi quần đến cái điện thoại còn nhét .

 

An Phượng Toàn đáp: “Có đạo cụ tương tự đấy, tên là ‘Túi quần thẳng nam’, là đạo cụ cấp A đang trong tay hội trưởng hội thứ nhất.”

 

Chu Lê “hả” một tiếng, cảm thấy cái trò “Game” đúng là đầy rẫy sự châm chọc.

 

Cô hỏi hệ thống: “Mấy đạo cụ đó cũng bằng công nghệ gấp gian ?”

 

Hệ thống trả lời: “Loại đạo cụ giống với pháp thuật ‘Tay áo càn khôn’ trong Đạo giáo ở vị diện của cô hơn.”

 

“Chẳng lẽ tận cùng của khoa học thực sự là huyền học ?”

 

“Cô đừng ý định dùng đạo cụ để thế công nghệ gấp gian nhé, khuyên cô nên từ bỏ ý định đó . Chưa đến việc đạo cụ nào dung lượng lớn như , mà nếu thì giá trị của nó cũng vượt xa cấp S. Loại hàng hiếm như chẳng chơi nào khùng đến mức đem bán cho cô .”

 

Chu Lê nhướn mày: “Cũng đúng.”

 

sang hỏi An Phượng Toàn: “Còn loại đạo cụ lưu trữ nào tương tự ? Nhỏ một chút cũng .”

 

“Cô mua ?” An Phượng Toàn lắc đầu, “Đạo cụ đều là thứ duyên mới gặp , lượng ít mà cũng hiếm khi xuất hiện thứ hai. nếu cô cần, thể để ý giúp xem chơi nào rao bán đạo cụ gian .”

 

“Cảm ơn nhé.”

 

...

 

Chu Lê dựa lượng và thể tích vật phẩm An Phượng Toàn nhét cặp sách để phỏng đoán gian bên trong ước chừng 1 mét khối. So với loại gian rộng bằng sân bóng đá nhắc đến trong tiểu thuyết thì dung lượng đúng là chẳng thấm . Tuy nhiên, nếu chỉ để đựng đạo cụ và nhu yếu phẩm hàng ngày thì thế là đủ .

 

Sau khi nhét đầy đồ đạo cụ, An Phượng Toàn liền rời . Siêu thị nhỏ trở nên yên tĩnh.

 

Ở nơi , Chu Lê dường như cảm nhận thời gian trôi qua. Hiếm khi rảnh rỗi như , cô bèn vùi đầu đống đề thi. Đói thì ăn, mệt thì ngủ. Chẳng từ lúc nào, bên ngoài siêu thị trời tối sầm .

 

Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng động cực lớn khiến Chu Lê giật tỉnh giấc. Cô cửa thì thấy ba lạ mặt đang vội vã chạy siêu thị. Trên ai nấy đều đầy vết thương, nghiêm trọng nhất là một thậm chí còn mất một cánh tay.

 

Phía họ là một sinh vật ngoài hành tinh cái đầu nhọn nhỏ, khuôn mặt vặn vẹo cùng đôi tay cực dài chảy dài xuống đất. Nó đang đuổi theo ba .

 

Tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh dị ngay mắt, Chu Lê cũng sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, trong lòng cuồng niệm “24 chữ chân ngôn” để trấn tĩnh.

 

Ngay khi sinh vật đó sắp bước phạm vi phòng hộ của siêu thị, cánh tay dài của nó chạm cửa như điện giật mà nhanh ch.óng rụt . Nó khựng bên ngoài, gầm rít về phía siêu thị.

 

Chu Lê thấy bèn vội vàng thu hồi ánh mắt con dị chủng cho kinh hãi.

 

Ba chơi chạy siêu thị nhỏ mới phát hiện bên trong . Sở dĩ họ chạy về phía là vì thấy ánh sáng. Trong tình trạng tinh thần căng thẳng tột độ, họ sẽ theo bản năng lao về phía quang minh, bất chấp việc nơi đó là một cái bẫy khác một con dị chủng khác đang chờ đợi .

 

Khi thấy Chu Lê, họ nghĩ ngợi nhiều mà mặc định cô là đồng loại. Đến lúc họ mới nhận hành động theo bản năng của thể sẽ liên lụy đến vô tội .

 

“Trong , chúng xông ngoài thôi.”

 

“Khoan , kìa, tên ‘Giám đốc’ dừng .”

 

“Nó !”

 

Họ ngạc nhiên, mừng rỡ khôn xiết. Chỉ một là lo lắng — ngay cả dị chủng còn kiêng dè dám , thì “” ở trong đáng sợ đến mức nào? Anh về phía gương mặt lạ duy nhất ngoài nhóm .

 

Chu Lê cũng đang đ.á.n.h giá họ. Ba chơi gồm hai nữ một nam. Hai nữ trông vẻ lớn tuổi, còn nam khá trẻ, tầm 17-18 tuổi. Anh thương nặng nhất, cánh tay đứt lìa cũng là của . Máu nhỏ ròng ròng xuống sàn nhà.

 

Chu Lê lấy hộp y tế hỏi: “Vết thương của ... là xử lý một chút hãy ngẩn ?”

 

Ba chơi bừng tỉnh. Thấy cô tạm thời lộ bộ mặt thật, trai trẻ vội vàng lấy đạo cụ cầm m.á.u.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-doanh-sieu-thi-nhung-lai-la-nha-cung-cap-van-gioi/chuong-56-vi-dien-vo-han-nguoi-choi-3.html.]

Chu Lê lẳng lặng cất hộp y tế . Quả nhiên ở thế giới , hộp y tế gia đình bình thường chẳng đất dụng võ. Hầu hết chơi đều thủ đoạn bảo mạng riêng.

 

Chu Lê tiếp: “Sàn nhà cũng cần lau dọn sạch sẽ... Cây lau nhà với thùng nước ở trong nhà vệ sinh , nhất là thêm ít nước tẩy rửa , đừng để mùi m.á.u.”

 

Ba chơi thì da đầu tê rần. Quả nhiên đây cũng là một con dị chủng, nếu giao nhiệm vụ y hệt như chứ? Họ dám chậm trễ, tranh chạy nhà vệ sinh tìm cây lau nhà.

 

Chu Lê thấy thì hài lòng, ba việc tích cực đấy chứ.

 

Trong nhà vệ sinh, ba chơi đang thì thầm bàn bạc: “Giờ tính ? Muốn dọn dẹp sạch sẽ thì tìm sự kiện tương ứng để hóa giải nguy cơ. chúng siêu thị sự kiện gì.”

 

thế, nhiệm vụ quái đản thật, chẳng gợi ý gì cả.”

 

“Đợi , các thấy đây là một cái siêu thị ?”

 

“Thấy chứ, thì ?”

 

“Vấn đề lớn đấy! Phó bản tên là gì?”

 

“Bách hóa Tân Quốc Tế.”

 

Dứt lời, cả ba đồng loạt im lặng. Trong trung tâm bách hóa mở một cái siêu thị dân sinh, đúng là vô lý hết sức. Phó bản chập mạch ?

 

“Chẳng lẽ là nhiệm vụ ẩn!?”

 

“Nếu là nhiệm vụ ẩn thì thể nào chút thông báo nào .”

 

Một chơi nữ càu nhàu: “ bảo cái cô hạng 242 nhiệt tình chạy sang tầng khác thế, hóa là vì tầng một con Boss đại bàng.”

 

Người chơi nữ còn bảo: “Mặc kệ , cứ ngoài .”

 

Chàng trai trẻ lên tiếng: “Nói nhé, chúng tạm thời hợp tác, qua ải thì ai nấy tự dựa bản lĩnh mà thông quan.”

 

Người chơi nữ càu nhàu hừ lạnh một tiếng.

 

Họ chia cầm giẻ, cầm nước tẩy, bột giặt, xách thùng nước, phối hợp lau sạch vết m.á.u đường. Nhìn sàn nhà bóng loáng như mới, cả ba đều lặng .

 

Lau dọn dễ dàng thế ? Nhiệm vụ từ bao giờ trở nên đơn giản như ?

 

Chàng trai trẻ thử “trả” nhiệm vụ với Chu Lê: “Chúng dọn xong .”

 

, các chị đổ nước , giặt sạch cây lau nhà với giẻ dính m.á.u...” Chu Lê khựng . Dù đây cũng là m.á.u, vạn nhất giặt sạch mà để cảnh sát nghi ngờ thì phiền phức lắm. “Thôi, vứt luôn cây lau nhà với giẻ thùng rác bên ngoài , nhưng nhớ cọ sạch cái thùng đựng, dùng baking soda với giấm mà rửa.”

 

Ba chơi rơi thế tiến thoái lưỡng nan. Họ đưa mắt hiệu cho :

 

“Quả nhiên phần khó nhất ở phía , con dị chủng vẫn đang canh ở ngoài, vứt rác ?”

 

“Với , cái thùng nước khi mới là nhiệm vụ thực sự đấy.”

 

“Liệu phía còn cái bẫy nào đang chờ chúng ?”

 

Chàng trai trẻ nhanh nhảu: “Thế , chúng phân công: một dụ con dị chủng chỗ khác, một vứt rác, còn cọ thùng. Tay đứt, hành động tiện, nhận việc vứt rác.”

 

Người chơi nữ càu nhàu cũng vội tiếp lời: “Bạch Bi, cô nhanh nhẹn nhất, phản ứng cũng , cô lo dụ dị chủng . sẽ cọ thùng.”

 

Người chơi nữ còn họ một lượt bảo: “Rút thăm .”

 

Hai tuy cam lòng nhưng cũng giờ lúc nội chiến, đành rút thăm. Kết quả, tên Bạch Bi trúng thăm ở cọ thùng, trai vứt rác, còn chơi nữ càu nhàu dụ dị chủng.

 

tức giận chỉ tay trai: “Anh gian lận!”

 

“Cô đừng bừa!” Chàng trai lạnh mặt đáp.

 

“Rõ ràng dụ dị chủng là mới đúng.”

 

“Cô khẳng định thế, chẳng lẽ là vì cô dùng đạo cụ để giở trò?”

 

Hai lập tức trở mặt với . Bạch Bi chẳng thèm quan tâm, việc của .

 

Chu Lê chứng kiến bộ sự việc. Nghĩ đến con dị chủng đau đớn bên ngoài, cô cũng phần nào hiểu tâm lý ngoài của họ. Thế là cô gợi ý: “Các chị đạo cụ gian ? Cứ nhét đó, đợi lúc nào rời phó bản vứt cũng mà.”

 

Ba chơi: ?

 

Gợi ý thì hợp lý, nhưng cứ thấy sai sai thế nào . Họ nhanh ch.óng suy diễn: “Chẳng lẽ đây là vật nguyền rủa? Chỉ cần mang khỏi phó bản là sẽ ô nhiễm thế giới thực của ...”

 

“Không , tuyệt đối mang mấy thứ ngoài!” Họ hạ quyết tâm.

 

Người chơi nữ quyết định nhanh ch.óng: “Được , sẽ dụ dị chủng, lo mà vứt .”

 

thà đối mặt với dị chủng còn hơn là mang cái thứ nguyền rủa đó . Chàng trai trẻ chút hối hận, nhưng chuyện đến nước , cũng chẳng còn cách nào khác.

 

Người chơi nữ một đôi giày mới, cô thủ thế chuẩn lao . Ngay khoảnh khắc xuất phát, cô phóng vọt như một mũi tên.

 

Chu Lê chớp mắt, chỉ kịp thấy một vệt tàn ảnh.

 

Đạo cụ xịn xò như , cô cũng một cái quá mất.

 

--------------------

 

 

Loading...