[Kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 42: Đứa Nhỏ Tên Gì?
Cập nhật lúc: 2025-12-28 17:16:55
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hồng vận tề thiên?”
“ , sai. Năng lực thiên phú của nó giống hệt cái tên — vận may của nó cực kỳ , đến mức khó tin.”
“Kể từ khi tới doanh trại, trong các phó bản quái đàm mà nó chọn trúng, cấp cao nhất cũng chỉ là — cấp B.”
“Những khác là độ khó C, mà nào cũng trở , hề gặp chút nguy hiểm nào.”
“Có một , một chơi sở hữu thiên phú cấp A thăm dò một quái đàm cấp S, liền tìm tới đứa nhỏ. Đứa nhỏ đồng ý, hai cùng bước phó bản S đó.”
“Kết quả cuối cùng là, chơi thiên phú cấp A khi khỏi quái đàm thì gần như mất nửa cái mạng, còn nó thì vẫn bình an vô sự, trầy xước chút nào.”
Giang Minh cắt ngang lời , hỏi:
“Nhìn đứa nhỏ chắc mới tầm hai tuổi, nó thật sự hiểu yêu cầu của chơi thiên phú cấp A ?”
Mã Lương khoát tay:
“Không cần hiểu. Vận may của nó sẽ tự giúp nó đưa phán đoán.”
“Giống như lúc nãy . cũng nó hiểu , nhưng chỉ cần hỏi, vận may của nó tự khắc sẽ đưa lựa chọn.”
“Hơn nữa, thông thường khi sử dụng thiên phú, dùng đều trả giá — dù là thiên phú cấp S cũng .”
“ thiên phú của nó là động, thể luôn luôn mở, cần trả bất kỳ cái giá nào.”
Nghe tới đây, Giang Minh khỏi tặc lưỡi. Năng lực … đúng là nghịch thiên thật.
Một thiên phú kiểu chẳng cần bỏ gì mà vẫn thể thắng, đúng là khiến một “đứa đen đủi” như ghen tị đỏ mắt.
Đột nhiên, Giang Minh lóe lên một ý nghĩ:
“Nếu thì cứ bám sát bên cạnh đứa nhỏ là chứ? Cần gì tìm manh mối quy tắc gì nữa?”
Mã Lương nở một nụ nhàn nhạt:
“Không thể . Vận may của nó chỉ tác dụng lên bản nó, khác thể dính chút nào.”
“Ví dụ như khi nhà sập đột ngột, dù cạnh nó, xà nhà thể đập c.h.ế.t ngay tại chỗ, còn nó thì chẳng hề hấn gì.”
“Hoặc khi hai rơi khu vực nguy hiểm, thể sẽ một con quái dị phát điên, vả c.h.ế.t tươi, còn luồng gió từ cú vả đó thổi nó khỏi vùng nguy hiểm.”
“Nếu ý định hại nó, vận may của nó cũng sẽ phản phệ .”
“Tất nhiên, cũng khả năng cứ theo nó suốt, chẳng xảy chuyện gì, thuận lợi thông quan.”
“ dám cược ?”
Giang Minh xìu xuống. Hắn dám.
Với đứa nhỏ, ván cược vĩnh viễn là thắng 100%, nhưng với bản thì .
Hắn vẫn quen nắm vận mệnh trong tay hơn.
Rất nhanh đó, Giang Minh hỏi một câu khác:
“Nếu theo lời , đứa nhỏ tồn tại trong doanh trại từ lâu , tại lúc nãy ông già và Chu Môn trông như quen nó ?”
Mã Lương chỉ về phía , nơi hai đang ăn hoa quả, :
“Kìa, hai đó — một thì già cả, một thì hoang tưởng. Cậu nghĩ họ sẽ để tâm đến những trong doanh trại ?”
“Ờ… cũng đúng. sở hữu thiên phú cấp S hẳn là hiếm, chẳng lẽ họ từng qua chút nào ?”
Dù thì “đứa nhỏ” cộng với “thiên phú cấp S”, hai thứ gộp rõ ràng là tin tức bùng nổ.
Cho dù ông già và Chu Môn quan tâm, thì ít nhiều cũng thấy khác bàn tán mới đúng.
biểu hiện của họ, giống như từng tới.
Mã Lương trầm ngâm một lát :
“Vận may của đứa nhỏ sẽ vô hình trung giúp nó lọc bỏ nhiều phiền phức. Hai bất kỳ ấn tượng nào về nó, lẽ là vì nếu họ , sẽ gây chút rắc rối cho đứa nhỏ.”
“Vậy thì ?” Giang Minh chút tò mò.
Nếu theo lý thuyết đó, thì ông già và Chu Môn đáng lẽ cả đời cũng nên tới sự tồn tại của đứa nhỏ mới đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-di-khoi-dau-voi-thien-phu-cap-c-toi-pha-dao-quai-dam-cap-s/chuong-42-dua-nho-ten-gi.html.]
Thế nhưng , chỉ , mà còn trở thành đồng đội.
Mã Lương do dự một lúc, dừng bước, sang Giang Minh:
“ nghĩ… là vì .”
“Vì ?” Giang Minh ngơ ngác.
Mã Lương gật đầu: “ , vì .”
“Ngoại trừ mấy mời, những quái đàm mà đứa nhỏ chọn tham gia hầu như là cấp C, từng ngoại lệ.”
“ là cấp B.”
“Trong bốn chúng , ông già và Chu Môn là những mà đứa nhỏ luôn gặp, còn thì gặp nó từ .”
“Chỉ — là một ngoại lệ.”
“Kết luận như võ đoán ?”
Mã Lương lắc đầu: “Nếu là khác thì đúng là vội vàng và chủ quan.”
“ riêng thì… đủ đặc biệt.”
“Điểm xuyên qua của doanh trại, mà là trực tiếp ở trong quái đàm;”
“Quái đàm đầu tiên của là cấp S, thậm chí trong tình trạng thiếu thốn tình báo mà vẫn thông quan quái đàm cấp S, trong khi thiên phú của chỉ là cấp C.”
“Tất cả những điều đó đều đủ để chứng minh sự đặc biệt của .”
“Lần đứa nhỏ khác thường xuất hiện trong quái đàm cấp B, thể thật sự là vì .”
“Có lẽ vận may của nó cảm nhận rằng, việc tới gặp sẽ mang lợi ích hoặc ảnh hưởng gì đó cho nó.”
Giang Minh trầm mặc giây lát: “Có lẽ .”
“Ê, hai gì mà đó thế? Sao tiếp?”
Phía truyền tới giọng bất mãn của ông già. Lúc mấy xuống tới tầng một, nhà ăn đang ở ngay phía .
Do chuyện, Giang Minh và Mã Lương tụt phía khá xa.
“Tới liền, tới liền.”
Giang Minh đáp một tiếng, hai bước tiếp. Lúc , Mã Lương ghé sát bên , thấp giọng bên tai:
“ nhắc một điều: thiên phú của là bác văn cường thức, cơ bản là năng lực của hầu hết trong doanh trại.”
“ thiên phú của Lỗ Nguyên và Chu Môn, vẫn luôn tin tức chính xác.”
“Hai đó tuy bây giờ trông vẻ điên điên khùng khùng, vô tư vô lo, nhưng hy vọng đừng xem nhẹ.”
Giang Minh liếc hai phía , nhớ bộ dạng ngây ngốc của họ, chút chắc chắn :
“Có khi nào là thiên phú của họ quá yếu, cảm giác tồn tại, nên mới ấn tượng ?”
Mã Lương lắc đầu, thản nhiên:
“Hai họ trải qua lượng quái đàm còn nhiều hơn cả , trong đó thiếu quái đàm cấp A, nhưng nào họ cũng sống sót.”
“Hơn nữa, trong doanh trại cũng ít từng cùng họ trải qua quái đàm, nhưng suốt một thời gian dài như , vẫn ai thể xác định chính xác thiên phú của họ rốt cuộc là gì.”
“Hàm ý trong đó, chắc hiểu chứ?”
Nhất Tiếu Hồng Trần
Trong lòng Giang Minh lạnh , gật đầu.
Mã Lương xong những gì cần , cũng thêm nữa, chỉ quan sát xung quanh, về phía nhà ăn.
Khi tới cửa nhà ăn, Giang Minh đột nhiên nhớ một vấn đề, liền vỗ vỗ Mã Lương, hỏi:
“Nãy giờ cứ gọi là ‘đứa nhỏ’, chẳng lẽ nó tên ?”
Mã Lương Giang Minh một cái, :
“Nói thì, hai cũng khá duyên đấy.”
“Cậu tên là Giang Minh.”
“Còn nó… tên là Tiểu Giang.”