[Kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 33: Xuyên Thời Gian?

Cập nhật lúc: 2025-12-27 13:54:39
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vừa đúng, sai.”

Nghe thấy câu trả lời mơ hồ chẳng đầu chẳng đuôi của con ch.ó, bình thường chắc chắn sẽ chẳng hiểu gì.

với Giang Minh thì khác — sớm linh cảm về đáp án, chỉ còn thiếu một mảnh nhỏ để ghép trọn bức tranh.

Vì thế, khi , ánh mắt chợt sáng lên, trong đầu như một tia chớp lóe qua — chân tướng gần như rõ ràng!

Con ch.ó cảnh giác liếc Giang Minh, song vẫn tiếp tục :

“Trong trò quái đàm theo quy tắc , tồn tại hai loại thời gian — ‘thời gian thực’ và ‘thời gian cá nhân’.”

“Thời gian thực chính là 24 giờ, còn một ‘ngày’ trong thời gian cá nhân 24 tiếng, mà là... ngủ!”

Nghe tới đây, Giang Minh như ngộ đạo lý lớn, sương mù trong đầu tức khắc tan biến.

Trong một gian khép kín, mặt trời mặt trăng, phân biệt sáng tối — trong thế giới quy tắc , để một ngày trôi qua?

Dựa đồng hồ ư?

Không!

Mà dựa hành động quen thuộc của mỗi trong một ngày — ngủ!

Chỉ cần Giang Minh còn tỉnh, đó là ban ngày. Khi ngủ, chính là ban đêm. Mở mắt — ngày mới bắt đầu; nhắm mắt — một ngày kết thúc.

Đó chính là thời gian cá nhân của Giang Minh.

Nói cách khác, trong trò chơi , chỉ một dòng thời gian. Mỗi khi thêm một hoặc một thực thể quái dị xuất hiện, thêm một “dòng thời gian” mới. Mỗi , mỗi quái đều sống trong một tiến trình riêng biệt.

Điều đó giải thích vì “ngày thứ hai” của , Giang Minh về đến nhà thì chú Lý ăn tim đến gõ cửa đòi nợ — bởi với lão, lúc đó là ngày thứ ba!

Giang Minh từng suy đoán kỹ: Hai chú Lý tuy hai cơ thể khác , nhưng giữa chúng ắt hẳn một sợi dây liên kết — chính là giấc ngủ.

Khi một chú Lý ngủ, thì kẻ còn nhất định đang tỉnh. Bởi thế, một kẻ luôn xuất hiện buổi sáng, còn kẻ thì buổi chiều.

Trừ phi tác động từ bên ngoài — ví như ngày thứ năm, khi Giang Minh can thiệp — cả hai mới thể cùng xuất hiện, song chẳng hề nhận , mỗi kẻ đ.á.n.h con ch.ó của Giang Minh riêng rẽ.

Còn việc , khi ngoài cửa đồng thời vang lên hai giọng của chú Lý — hẳn là bởi luật lệ của trò quái đàm đang sắp kết thúc, khiến chúng biến dị đến mức cần tuân theo quy tắc nữa.

Quay câu chuyện — buổi sáng mười giờ “ngày thứ hai”, Giang Minh từng đến nhà chú Lý ăn tim .

Theo quy luật xuất hiện của hai chú Lý đó, đáng lẽ lúc lão đang ngủ, còn chú Lý ăn thịt ch.ó mới là kẻ đang tỉnh.

vì Giang Minh đến ồn, chú Lý ăn tim đ.á.n.h thức — lão bước sang “ngày mới”, còn chú Lý ăn thịt ch.ó thì rơi giấc ngủ.

Nếu chỉ như thì , chỉ tỉnh sớm vài tiếng.

Song đó, để trốn khỏi “”, Giang Minh chạy nhà chú Lý ăn thịt ch.ó, khiến lão cũng đ.á.n.h thức.

Đồng thời, chú Lý ăn tim ngủ. Chỉ một tỉnh — ngủ như thế, đối với lão, một ngày kết thúc, dù chỉ tỉnh vài giờ ngắn ngủi.

Về , khi Giang Minh ở nhà chú Lý ăn thịt ch.ó, lão còn : “Tao mày thức giấc, giờ ngủ đây.”

Thế là, chú Lý ăn thịt ch.ó ngủ, chú Lý ăn tim tỉnh — một vòng tuần mới bắt đầu.

Đó chính là lý do khiến về đến nhà, Giang Minh chú Lý ăn tim đến đòi “nợ tim”.

Thì , món quà mà “chị gái” đưa cho Giang Minh, chỉ đơn giản là để đ.á.n.h một quyền, mà là khiến ngủ, để nhận điều bất thường , hòng thấu bản chất của quy tắc.

Đáng tiếc là đến giờ mới hiểu .

Nghĩ đến đây, ánh mắt Giang Minh trở nên sâu thẳm, con ch.ó :

“Mày mỗi ngày đều ngủ lúc 5 giờ chiều, dậy lúc 11 giờ đêm, còn tao thì 11 giờ mới bắt đầu ngủ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-di-khoi-dau-voi-thien-phu-cap-c-toi-pha-dao-quai-dam-cap-s/chuong-33-xuyen-thoi-gian.html.]

“Hơn nữa, chị khiến tao ngủ, mày cũng ngủ theo. Điều đó nghĩa thời gian của mày luôn đồng bộ với tao — nhưng luôn sớm hơn nửa ngày.”

Con ch.ó trầm mặc một lát, gật đầu thừa nhận:

, đó là quy tắc tao buộc tuân theo — và rõ ràng, nó lợi cho tao.”

“Bởi vì tao luôn sớm hơn mày nửa ngày. Khi mày ngủ ‘ngày thứ sáu’, thì với tao, đó là sáng ‘ngày thứ bảy’. Lúc đó, ‘’ sẽ trở về.”

“Kế hoạch của tao vốn là trong ngày thứ ba hoặc thứ tư bắt mày, nhưng khiến mày hóa thành ch.ó — bởi tao cần sức mạnh đó để phòng bất trắc.”

“Chỉ cần tới sáng ngày thứ bảy, khi gõ cửa, tao biến thành thứ sẽ kết thúc. đáng tiếc…”

Nói đến đây, nó thở dài. Kế hoạch vốn mỹ, cơ hội thành công cực cao.

, chênh lệch sức mạnh giữa và quái là cực lớn, thời gian về phía nó.

thức tỉnh từ sáng ngày thứ ba — chỉ cần bắt Giang Minh ngày thứ bảy, thắng lợi chắc chắn trong tay.

Nhất Tiếu Hồng Trần

Thế nhưng, khi nó đang chiếm ưu thế tuyệt đối, Giang Minh cứng rắn mở một con đường sống, khiến nó thương t.h.ả.m hại.

Giang Minh ngắt lời nó, ánh mắt sáng rực:

“Nếu , với tao, bây giờ là ban ngày của ngày thứ sáu. Theo tình hình hiện tại, tao thể ngủ thêm một giấc nữa để sang ngày thứ bảy.”

mày thì khác — mày ngủ lúc 5 giờ chiều, dậy lúc 7 giờ tối. Với mày, bây giờ là sáng ngày thứ bảy.”

“Mẹ sẽ trở về lúc 7 giờ sáng ngày thứ bảy.”

“Vậy… theo mày, bây giờ là mấy giờ?”

Con ch.ó đồng hồ, ánh mắt như xuyên qua bóng tối, đáp khẽ:

“Một giờ bảy phút… sáng.”

Rõ ràng còn cách 7 giờ khá xa, trong khi cánh cửa phòng ngủ đầy vết nứt khó mà trụ nổi đến lúc đó.

Giang Minh hề hoảng sợ — như sẵn kế hoạch.

Hắn sờ lên chiếc đèn LED đang cắm nửa chừng trong bụng , ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị, với con ch.ó:

“Chúng đối đầu nhiều — mày hiểu tao, tao cũng hiểu mày.”

“Mày đáng thể cho tao chuyện từ sớm, khi bọn ngoài còn cướp mất ‘ngôi nhà’. Khi đó, tình hình chẳng đến nông nỗi .”

“Hơn nữa, mỗi ngày mày ngủ đủ 6 tiếng — dù tao chị đ.á.n.h cho ngủ, mày cũng ngủ theo để giữ đồng bộ. Đủ thấy đây là một quy tắc bắt buộc với mày. Mày từng bỏ qua cơ hội vàng để hóa tao thành ch.ó, chỉ vì dám phá luật đó.”

“Thế nhưng hôm nay, mày chỉ ngủ 2 tiếng, từ 5 giờ đến 7 giờ, tỉnh dậy. Chuyện gì khiến mày bất chấp quy tắc mà tỉnh sớm như ?”

Ánh mắt Giang Minh tối , chỉ về phía cánh cửa gỗ đầy vết nứt:

“Tao dám khẳng định — tình thế là mày cố ý tạo !”

“Nếu mày chịu cho tao rằng đừng ngoài, rằng đám sẽ cướp mất nhà, rằng đám quái sẽ tràn , tao thể phòng . mày gì cả — chỉ lặng lẽ để chuyện diễn , đưa cả hai chúng đến bờ vực sinh t.ử.”

với tao — hiểu rõ mày như — tao , mày sẽ bao giờ liều c.h.ế.t cùng tao.”

“Vậy thì , mục đích của mày là gì?”

“Đừng dùng những lời dối trá cũ nữa — tao sẽ tin .”

Con ch.ó hề bối rối, trái bật lớn.

“Ha ha… mày mà, điều tao theo đuổi chỉ một — trở thành .”

“Và để đạt điều đó, tao cũng chỉ một cách duy nhất.”

“Phá cục hiện giờ, chỉ một phương pháp — mày bước thời gian của tao, tiến hành một ‘xuyên thời gian’ — để đến ngày thứ bảy.”

Loading...