[Kinh Dị] Khởi Đầu Với Thiên Phú Cấp C, Tôi Phá Đảo Quái Đàm Cấp S - Chương 27: Tứ Bề Chịu Thương
Cập nhật lúc: 2025-12-25 16:20:43
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tim !!”
“Tim của tao!!”
“Nhanh! Mau đưa cho tao! Tao sắp chịu nổi !!”
Tiếng hét thê t.h.ả.m vọng từ phòng, ngay đó một bóng dáng khổng lồ xông khỏi phòng.
Quái vật hình dạng khác nhiều so với chú Lý đó, chỉ khác là phủ một lớp lông xanh, từng giọt nước thối bốc mùi rỉ xuống từ lớp lông xanh ...
Vừa xuất hiện, nó hướng ánh mắt về phía cửa, nơi Giang Minh, nhưng lúc Giang Minh khom khom, đầy một mét bốn, lông vàng phủ kín .
Có thể , trừ cái đầu thì chỗ nào còn giống ; đối với một kẻ như , đương nhiên chú Lý còn hứng thú.
Lúc Giang Minh nhấc cằm, hiệu cho chú Lý sang bên:
“Này, chú Lý, tim chú ở kìa.”
Chú Lý theo hướng tay Giang Minh, thấy một bóng oai phong đang đấu kịch liệt với một con quái vật khác rõ hình dạng.
Bóng đó tứ chi uyển chuyển, da trắng, mặc dù vuốt và lông dài, nhưng còn nghi ngờ gì—so với Giang Minh hiện giờ, Đại Hoàng (con ch.ó ) gần giống hơn nhiều.
Chú Lý phổng mũi, ánh mắt lập tức sáng rỡ.
Quả đúng, chỉ trông giống , mùi nó còn đậm đặc, chắc chắn là thật!
Vì chú Lý— đói ăn mấy ngày—mắt đỏ bừng, lao xông tới, c.ắ.n xé lên con ch.ó.
“Á!!”
“Đồ đục nước béo cò! Mấy kẻ đục nước!!”
Con ch.ó bất ngờ tổn thất nặng, còn giữ lực, bắt đầu tấn công điên cuồng hai kẻ !
……
Hừ—
Tựa tấm cửa, Giang Minh thở phào một , hiện giờ đang ở trong nhà chú Lý.
Trước đó an ngoài là vì con ch.ó còn e dè, che chở cho .
giờ cả hai Lý chú cùng xông , con ch.ó tâm lực chiến đấu, nếu vẫn còn ngoài, e rằng ít phút nữa sẽ sóng chiến đấu cuốn trôi mà c.h.ế.t.
“Bùm! Bùm!”
Nghe tiếng chiến đấu ngoài dữ dội, Giang Minh tự nhẩm:
“Đánh , đ.á.n.h , nhất là đều c.h.ế.t hết….”
Đầu óc Giang Minh lờ mờ, chỉ vì lý trí suy giảm, mà còn vì mất nhiều m.á.u.
chuyện trong dự liệu của Giang Minh; bản tính là nghĩ tới thắng, lo thất bại, luôn nghĩ thứ theo hướng nhất.
Trong kế hoạch ban đầu, kết quả nhất là mất một cánh tay!
May mắn là chỉ mất một tay trái.
Ừm…
Cũng hẳn …
Mất một bàn tay tổn thất lớn hơn Giang Minh tưởng, trong những hệ quả dây chuyền, cơn đau tột cùng là thiệt hại nhỏ nhất.
Như những ảo giác giờ càng lúc càng thật hơn.
Ví dụ bây giờ, cạnh Giang Minh một ăn mặc như tú tài đang hứng chí chuyện với :
“Quý , nhiều sách, khắp thiên hạ, học thức cao rộng.”
“Nhìn mới thấy, thuật phòng trung trong Hoàng Đế nội kinh mới là lời đại thánh thuyết đáng để bọn học.”
“Ta thấy mệt mỏi, sắc mặt trắng bệch, hẳn là chứng thận hư...”
Nhất Tiếu Hồng Trần
Giang Minh tất nhiên để ý, giả vờ thấy.
Nếu trả lời, y sẽ như đám trong phòng khách, biến thành thật!
Giang Minh xổm sàn, tê liệt...
Hắn dần còn cảm thấy đau tay trái nữa, thậm chí chút buồn ngủ...
Đây tuyệt đối !
Để giữ tỉnh táo, Giang Minh liên tục kích thích bản , tát má, véo thịt, dùng móng tay cào da...
những động tác hiệu quả ít; vết thương ở tay trái bắt đầu cầm m.á.u, mặt Giang Minh phức tạp, trực tiếp lấy móng tay bên đ.â.m !
Năm ngón tay xoáy vết thương tay trái, cào xát lên xuống cho đến khi thịt và m.á.u bóp nát!
Cơn đau quen thuộc một nữa ập đến, nhưng Giang Minh hiện vẻ vui mừng.
“Cũng , cách tác dụng.”
Vậy là, tự hành xác, tiếng đấu tranh ngoài ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-di-khoi-dau-voi-thien-phu-cap-c-toi-pha-dao-quai-dam-cap-s/chuong-27-tu-be-chiu-thuong.html.]
Thời gian từng phút trôi qua, thể là lâu, cũng thể chỉ vài phút...
Từ trạng thái cứng còng, Giang Minh kinh ngạc phát hiện đang cao lên?
Không !
Là thể đang dần phục hồi!
Giang Minh suýt vì mừng—điều đó nghĩa con ch.ó ngoài chắc chắn thương, và thương hề nhẹ!
Quả thật, sức lực của con ch.ó tuy hơn một chú Lý, nhưng vẫn mạnh tới mức áp đảo .
Giờ hai chú Lý cùng lao , nó quả thực chống đỡ nổi!
Con ch.ó thương, mức độ dị hóa của sẽ giảm —điều phát hiện đầu khi nó giao chiến với chú Lý.
Theo thời gian trôi qua, tiếng đ.á.n.h càng lúc càng tàn khốc, chỉ cần qua cửa cũng sự tàn khốc.
Trong lúc dài ngắn đó, trận đấu cuối cùng cũng đến hồi kết.
“Bùm!”
Bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng lớn, im lặng kéo dài...
Giang Minh thể phục hồi nửa phần, thầm gật đầu, cảm thấy an ủi.
Dù vẫn yếu, tay mất phục hồi, nhưng trở —đây là tín hiệu !
Điều nghĩa là con ch.ó chắc trọng thương!
Bằng , với bản tính nó, nhất định nó bỏ dễ dàng.
Suy nghĩ khiến Giang Minh mở cửa bước . Hành lang vẫn chìm trong sương mù, bóng đèn trần chập chờn, trông chẳng khác mấy so với .
Bỏ qua những đầu nổi lơ lửng trong khí, Giang Minh : hai xác khổng lồ ở hai bên hành lang, lông một đỏ, một xanh.
Rõ ràng, đó chính là hai chú Lý.
Bây giờ thể chúng đầy vết thương, vết móng vuốt, dấu c.ắ.n...
Ở chỗ vết thương, từng mảng thịt đen lòi , làn khói quái dị phả , hòa sương mù hành lang...
Ngực hai chú Lý giờ chỉ phập phồng nhẹ, trông yếu ớt, còn mối đe dọa.
Còn bên , con ch.ó nhuộm m.á.u, đầy vết sẹo, mà kích thước trở về bình thường.
Giống chú Lý, nó cũng thở yếu ớt.
Đôi mắt ch.ó Giang Minh đầy oán hận, như cơn thịnh nộ vô tận trút .
So với chú Lý, vết thương nó thậm chí còn ít!
Thậm chí ở n.g.ự.c nó một cái lỗ to, như vuốt sắc rạch toạc !
Giang Minh theo vết thương, còn thấy quả tim đang nhấp nhô yếu ớt!
Nhìn cảnh tượng đau lòng của con ch.ó, Giang Minh nhún vai thờ ơ, giơ tay trái lên hiệu:
“Đừng tao bằng ánh mắt đó, tao cũng trả giá rẻ .”
Con ch.ó nghiến răng, gì đó, nhưng giờ dậy cũng khó.
Vật vã một chút, nó đổ mạnh xuống.
Thấy , Giang Minh lắc đầu, lấy chìa khóa trong túi mở cửa.
Đang chuẩn bước thì con ch.ó, suy nghĩ hồi lâu, thở dài bất lực.
Giang Minh , dùng tay còn kéo ch.ó theo.
Khi trở về hình dạng , con ch.ó lớn, nhưng với Giang Minh lúc , cũng là một thử thách nhỏ.
Hắn gắng sức kéo nó về phía , và khi nào, con quái đỏ nửa dậy phía họ.
Nó tham lam thể con ch.ó, gắng gom chút lực xuống tay , chụp con ch.ó thật nặng!
Đôi mắt con ch.ó mở tròn kinh hoảng, cố phản kháng nhưng chẳng gì .
Giang Minh ở mặt dường như , chỉ im lặng bước về phía .
Chẳng mấy chốc—
BÙM!!
Một tiếng nổ vang khắp hành lang, một chiếc máy bán hàng tự động khổng lồ đổ chính xác lên đầu con quái đỏ!
Chú Lý thể chống đỡ nữa, kéo tàn tạ ngã xuống!
Con ch.ó há miệng, sửng sốt; phía vang lên giọng mệt mỏi và đầy bất lực của Giang Minh:
“Nếu trong nhà cần một con ch.ó, tao thật sự để mày c.h.ế.t luôn cho ...”
Cạch—
Cánh cửa căn phòng đóng , thứ trở về yên tĩnh...