"Nghỉ ngơi?
Cô mới bao lâu nghỉ ngơi?
Hai chúng đều nghỉ, cô còn nghỉ, thấy trong tiệm luôn khách ?"
Nhân viên còn thiếu kiên nhẫn liếc Niệm Sơ:
"Được , cô đừng chấp nhặt với loại , loại thêm tạm thời hy vọng họ tinh thần lao động gì chứ?"
Lại với Niệm Sơ: "Cô đợi , đợi hai chúng ăn cơm xong thì cô thể ngoài ăn."
Trong thời gian đó cửa hàng thêm vài tới, trong đó một cô gái mập, trang điểm mặt đậm, uốn tóc đại quyện chín chắn, mặc một bộ đồ thể thao, logo lớn.
Hai nhân viên vốn dĩ thấy khách hàng liền ân cần tiếp đón, giờ đây trong mắt đồng loạt lóe lên vẻ khinh bỉ.
Ngành may mặc nhạy cảm nhất với các loại kiểu dáng thương hiệu, cái béo , quần áo là hàng A, còn giả hơn cả cái đứa lau sàn .
Loại thể sức mua gì chứ?
Hai thèm tiếp đón.
"Cái cô họ Lương gì đó, cô , cũng đừng lúc nào cũng việc nhẹ nhàng, khách hàng cô theo ."
Niệm Sơ bèn đặt giẻ lau xuống, lấy khăn giấy ướt lau tay, đến mặt cô gái mới .
Cô tuy cả buổi sáng đều lau sàn, nhưng cũng quan sát các nhân viên khác đối đãi với khách hàng như thế nào, tới cũng gò bó.
"Xin chào, hoan nghênh quý khách, cho hỏi quý khách chọn mẫu nào?"
Cô gái mập kiêu ngạo liếc cô một cái: "Mẫu chủ đạo và mẫu liên danh với ngôi của mùa là mẫu nào?"
Niệm Sơ nhanh ch.óng chỉ hai bộ quần áo cho cô .
Cô gái hài lòng với sự lanh lẹ của cô: "Tìm một bộ theo kích cỡ của , thử lên xem ."
Niệm Sơ tìm, lúc một nhân viên đến bên cạnh cô, nhỏ:
"Đừng tìm nữa, vải vóc quần áo tiệm chúng chịu bẩn, cô thử xong chắc chắn mua, nếp nhăn khó xử lý."
Niệm Sơ ngẩn , cô nhớ buổi sáng cũng nhiều đòi thử quần áo.
bất kể họ mua , hai nhân viên đều hề ngăn cản họ thử đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-da-tam-dong/chuong-44.html.]
"Như ?"
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
"Cô chỉ là đứa thêm, lời chúng là , lắm lời thế?"
Niệm Sơ còn cách nào, chỉ đành , về phía cô gái .
Theo như những gì nhân viên dạy cô, nhỏ giọng :
"Thật xin , ở đây chúng mua là cho thử ạ."
Kim Bảo Thư ngẩn , khuôn mặt mập, đôi mắt tròn trịa trợn to:
"Cái tiệm rách của các quy định gì , thử xem thì mua thế nào?"
Niệm Sơ khó xử, đầu hai nhân viên, hai đang túm tụm trò chuyện, chẳng ai thèm ngó ngàng tới cô.
Kim Bảo Thư lúc cũng từ thái độ của họ mà điều gì đó, lạnh một tiếng, từ trong túi rút một chiếc thẻ.
"Sao hả?
Cảm thấy Bản Tiểu Thư tiền, nghi ngờ mua nổi đúng ?
Bán cái áo mà cũng bán cảm giác ưu việt cơ đấy, giỏi thì qua đây xác minh tài sản cho Bản Tiểu Thư xem nào!"
Chiếc thẻ đó khác với thẻ tín dụng thông thường, bên ngoài một lớp viền vàng, tượng trưng cho chủ sở hữu là khách hàng cao cấp ưu tú tiền gửi ngân hàng đạt đến mức nhất định.
Hai nhân viên bán hàng thấy thẻ, mắt lập tức sáng rực, cả hai cùng lao tới trái một một gạt Niệm Sơ .
"Quý khách bớt giận ạ, con bé là mới đến, nó hiểu chuyện, quý khách gì, chúng giúp quý khách lấy."
" , nó chỉ là đứa thêm, thể tính là của cửa hàng chúng , quý khách vạn đừng vì sự kém cỏi của một nó mà nghi ngờ tố chất phục vụ của cả thương hiệu chúng ."
Niệm Sơ kinh ngạc tốc độ lật mặt nhanh ch.óng của hai , sững sờ một bên.
Kim Bảo Thư ngẩng cằm, sắc mặt vẫn vui: "Nghe cửa hàng các quy định mua thì cho thử?"
"Làm gì ạ!
Con bé bậy đấy, quý khách vạn đừng tin nó, nó chỉ là tìm đồ cho quý khách, lười biếng thôi."
Hai nhân viên một lấy quần áo, một bưng bánh ngọt và hồng , vây quanh Kim Bảo Thư, phục vụ vô cùng chu đáo.