Tưởng Thiên Tụng về chế độ đãi ngộ, xem cô chấp nhận .
Niệm Sơ lúc hiểu Thiên Bắc là nơi nhiều cơ hội chứ nhiều kẻ ngốc.
Dù nhiều giàu thì những vị trí trả một mấy nghìn cũng đều đáng tin.
Lương hai trăm một ngày đối với cô là một điều kiện hấp dẫn .
"Được, thể , thể phỏng vấn bất cứ lúc nào."
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Tưởng Thiên Tụng: "Vậy tối nay cô chuẩn một chút, ngày mai đưa cô , thử một ngày xem ."
Nghe thấy chỉ giới thiệu cơ hội thêm mà còn đích đưa cô , ánh mắt Niệm Sơ Tưởng Thiên Tụng sáng thêm nhiều phần.
Đôi má đỏ bừng lên, bỗng dưng lấy hết dũng khí, cúi đầu thật sâu với , lớn:
"Nhị Ca, thật , khi công thành danh toại, nhất định sẽ báo đáp !"
Chiếc áo phông rẻ tiền cô, cổ áo vốn dĩ vì giặt quá nhiều nên còn ôm sát nữa.
Khi cô thì , đột nhiên cúi như thế, làn da cổ áo trực tiếp lọt mắt đàn ông.
Đồng t.ử Tưởng Thiên Tụng đột ngột co rút, mạnh mẽ ngoảnh mặt chỗ khác, tránh ánh mắt .
Niệm Sơ thẳng dậy, thấy ngoảnh đầu, đôi mày nhíu, vẻ mặt lạnh lùng.
Cô cũng nghĩ nhiều, vẫn mang theo nụ :
"Thực sự cảm ơn , Nhị Ca, một cái cúi đầu thể bày tỏ hết sự kính trọng của , giúp quá nhiều ."
Tưởng Thiên Tụng im lặng một hồi lâu mới chậm rãi đầu , chỉ là ánh mắt về phía cô.
"Cứ , còn sớm nữa, cô nghỉ ngơi ."
Nói xong tiên phong xoay rời , bước chân dài, tốc độ cũng đổi vẻ thong dong thường ngày, nhanh đến ngờ.
Niệm Sơ theo bóng lưng , gần như chỉ một lát biến mất khỏi tầm mắt cô.
Cô nghĩ nhiều, nhanh ch.óng đóng cửa về phòng , thầm hạ quyết tâm, cơ hội việc như chắc chắn là Nhị Ca chiếu cố cô mới đến lượt cô, cho nên khi cô nhất định thật , phụ lòng của Nhị Ca!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-da-tam-dong/chuong-41.html.]
...
Hôm là ngày nghỉ, Tưởng Thiên Tụng hiếm khi ở nhà, cùng ông cụ ăn sáng.
Sự vui vẻ của Tưởng Khai Sơn hiện rõ mặt, lời cũng nhiều hơn một chút, chủ đề của ông đa là việc đại sự quốc gia, Niệm Sơ chen lời , Tưởng Thiên Tụng vô cùng hiểu , cùng ông cụ trò chuyện vui vẻ.
Sau bữa ăn, Tưởng Khai Sơn : "Đã tìm phương pháp học tập phù hợp với Tiểu Kỳ , cứ để nó dùng cách đó tự học là , Chiêu Chiêu, cháu cần cùng nó lãng phí thời gian nữa, trong nhà phòng chiếu phim, còn phòng gym, phòng game, cháu xem thích chơi cái gì thì cứ tùy ý mà chơi."
Niệm Sơ vốn dĩ cũng dự tính tương đương, đưa cách trồng cây chuối , khi giao ghi chép thì phía Tưởng Thiên Kỳ cô sẽ quản nữa.
"Vâng, cháu ạ."
Tưởng Khai Sơn từ trong túi lấy một chiếc thẻ mua sắm siêu thị:
"Tiểu Lục cháu vất vả , cái cháu cầm lấy, coi như là phần thưởng ông tặng cháu."
Niệm Sơ ngẩn , theo bản năng định từ chối, cô từ khi đến Thiên Bắc, nhận lợi lộc ở nhà họ Tưởng quá đủ , nhiều đến mức cô thấy trả nổi:
"Ông nội, cho cháu nhiều lắm , cháu..."
Tưởng Khai Sơn ngắt lời cô: "Cầm lấy!
Trong thẻ cũng bao nhiêu tiền, cũng chỉ đủ cho mấy Đứa Trẻ như các cháu mua đồ ăn vặt thôi, Chiêu Chiêu nhận là khách sáo với ông ."
Ở bên cạnh suốt cả buổi sáng hề chuyện với Niệm Sơ, cũng về phía cô, Tưởng Thiên Tụng cuối cùng cũng lên tiếng:
"Trưởng bối ban cho, từ chối, ông nội cũng là lòng , nhận lấy ."
Cả hai đều , Niệm Sơ mới đành đưa tay nhận lấy.
Tưởng Khai Sơn thấy cô nhận liền hài lòng gật đầu, gọi dìu ông vườn tản bộ.
Ông , Niệm Sơ lập tức trả chiếc thẻ về phía Tưởng Thiên Tụng.
"Nhị Ca, ông nội lòng , nhưng thực sự thể lấy, ông nội thu nhận , coi như cháu gái mà chăm sóc, giới thiệu công việc cho để cơ hội tự lực cánh sinh, những điều đối với đủ để cảm kích khôn cùng , thực sự thể hưởng thụ mà gì nữa."