Kinh Dạ Tâm Động - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-05 02:51:59
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Lương Chiêu Đệ...

 

đổi thành Lương Niệm Sơ ?

 

Làm ngay!

 

Làm ngay lập tức!"

 

Thái dương đó rịn mồ hôi mỏng, hệ thống liên tục nhấp chuột, đầy năm phút in trang hộ tịch mới, khi hai tay bưng tới, đầu ngón tay vẫn còn run rẩy.

 

Tưởng Thiên Tụng đón lấy trang hộ tịch liếc một cái, đạm mạc : "Đi thôi."

 

Chiêu Đệ nắm trang hộ tịch mới tinh, ba chữ "Lương Niệm Sơ" đó mực vẫn khô.

 

Cô lén bóng lưng Tưởng Thiên Tụng, phát hiện ngay cả bước chân cũng vì khúc nhạc dậm chân nửa phần, giống như màn khiến nhân viên im như phích từng xảy .

 

Cho đến khi trong xe, cô mới hậu tri hậu giác nhận , đàn ông chỉ bằng sự hời hợt mà giúp cô đổi cái tên khiến cô tự ti suốt 18 năm.

 

Khi xe chạy thị trấn nhỏ, Lương Niệm Sơ tự chủ túm c.h.ặ.t vạt áo: "Tiên Sinh, thể gặp giáo viên chủ nhiệm là thầy Hoàng một lát , cần lấy giấy thông báo nhập học của ."

 

Tưởng Thiên Tụng mắt phía , một lát mới đạm mạc thốt một chữ: "Ừ."

 

Chiếc xe con màu đen dừng cửa một quán ăn, khi Hoàng Nhược Băng nghênh đón thì mắt sáng lên, ánh mắt dừng ngắn ngủi dáng thẳng tắp của Tưởng Thiên Tụng và chiếc cặp công văn theo chế độ của nhân viên tùy tùng, nụ thêm vài phần khách sáo thận trọng.

 

"Vị là...?"

 

"Đây là Tiên Sinh."

 

Niệm Sơ vội vàng giới thiệu, thấy Tưởng Thiên Tụng chỉ gật đầu hiệu với Hoàng Nhược Băng, ánh mắt từ đầu đến cuối dừng mặt cô, trực tiếp với nhân viên tùy tùng: "Mang đồ ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-da-tam-dong/chuong-3.html.]

Tay Hoàng Nhược Băng khựng giữa trung, câu "đại nhân vật đến từ Thiên Bắc" của thôn trưởng đó bỗng cảm giác chân thực.

 

động tác nhanh nhẹn mở cốp xe của nhân viên tùy tùng, bỗng nhiên hiểu mắt tuyệt đối khách viếng thăm bình thường.

 

"Thầy Hoàng," Niệm Sơ ôm chiếc cặp sách mới tinh, bên trong đựng giấy thông báo nhập học của Đại học Thiên Bắc, "Tiên Sinh giúp em đổi tên , em tên là Lương Niệm Sơ."

 

Khi Hoàng Nhược Băng nhận lấy bản trang hộ tịch, tay khẽ run một chút, ngẩng đầu Tưởng Thiên Tụng đang dùng khăn giấy lau đầu ngón tay, khí trường tỏa quanh khiến quán ăn nhỏ trở nên chật chội hẳn lên.

 

"Tiên Sinh nhọc lòng ," cô cân nhắc mở lời, "Niệm Sơ thể gặp ngài là phúc khí của con bé."

 

Tưởng Thiên Tụng tiếp lời, chỉ hất cằm với Niệm Sơ: "Ăn xong , máy bay đợi ."

 

Trong bữa tiệc gần như động đũa, chỉ khi Niệm Sơ lấy giấy thông báo nhập học, ánh mắt mới dừng hai giây tên trường mạ vàng.

 

Lương Niệm Sơ mười tám tuổi vẫn , đàn ông mắt lớn hơn cô mười tuổi, vẻ ngoài lạnh lùng , chỉ gánh vác vinh quang của gia tộc, mà ở tuổi hai mươi tám ở đỉnh cao quyền lực mà nhiều thể chạm tới.

 

Khi bước khỏi quán ăn, Hoàng Nhược Băng theo đèn hậu của chiếc xe đang lao mất dạng, bỗng nhiên nhớ "quý nhân" mà Niệm Sơ từng giúp cô giành lấy cơ hội học. Lúc bà mới kinh hãi nhận vị "quý nhân" đó thể khiến khu trưởng chờ ở đầu thôn, thể khiến chủ nhiệm phòng hộ tịch xong thủ tục đổi tên trong vòng năm phút phận vị quý nhân tuyệt đối đơn giản.

 

Tại sảnh sân bay, Niệm Sơ chạm tay tờ thông báo nhập học trong cặp sách, lén Tưởng Thiên Tụng đang thủ tục ký gửi hành lý. Hắn lối VIP, góc nghiêng ánh đèn khắc họa những đường nét lạnh lùng cứng cáp, chiếc đồng hồ cổ tay phản quang mờ nhạt nhưng ch.ói mắt.

 

"Đứng ngẩn đó gì?" Tưởng Thiên Tụng khi đầu chân mày nhướng lên, "Lên máy bay thôi."

 

Niệm Sơ vội vàng ôm c.h.ặ.t túi xách, bước nhỏ sát bên cạnh .

 

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

Đây là đầu tiên cô máy bay, đối với thứ xung quanh đều xa lạ mới mẻ.

 

dám cử động chạm lung tung, khi vị trí, hai tay quy củ đặt đùi, còn nghiêm túc hơn cả lúc giảng trong lớp.

 

 

 

 

Loading...