tai Tưởng Bách, lời chính là đang mỉa mai .
Bàn tay cầm điện thoại ngừng siết c.h.ặ.t, Tưởng Bách hít sâu một :
"Lời cũng đừng khó như , đều là một nhà, chị dâu, lẽ nào lúc đó nêu rõ tình hình thực tế, chị sẽ bỏ khoản tiền đó ?"
Nói nhảm!
Lúc đó mà thật, tiền của bỏ là một trở , đầu óc Hạ Viện cửa kẹp mới đưa tiền cho !
sự đến nước , bà thật cũng chẳng còn tác dụng gì, Hạ Viện cũng đang hít sâu, khi mở miệng thì nghiến răng nghiến lợi:
" những thứ vô dụng nữa, cho , khoản tiền bao giờ mới thể trả cả vốn lẫn lãi?"
Tưởng Bách nhã nhặn: "Tình hình của hiện tại chị cũng đấy, trong vòng hai năm tới sẽ luôn chằm chằm, là dám động thái lớn gì , dự định hai năm chút kinh doanh nhỏ, đến lúc đó nếu thu hồi vốn, nhất định sẽ trả tiền cho chị ngay lập tức."
Hai năm!
Bây giờ tiền tệ mất giá nhanh như , thời gian hai năm, chừng sẽ phát triển thành cái dạng gì, chừng tiền đều chẳng còn giá trị nữa!
Hạ Viện chọc tức hề nhẹ, khi cúp điện thoại liền mắng Tưởng Bách gian trá, mắng nhà họ Tưởng là một bụng nước , thứ gì .
Cũng chẳng quản bên tay đang đặt thứ gì, cầm lên là đập.
Tiếng động leng keng loảng xoảng truyền ngoài, Tưởng Khai Sơn đang ngủ trưa giật tỉnh giấc.
Ông gọi hầu đỡ xuống lầu, thấy phòng khách, Tưởng Thiên Tụng cũng đang về phía phòng của Hạ Viện.
Lão gia t.ử thở dài một tiếng: "Bao nhiêu năm , cái tính nết của nó chẳng đổi chút nào."
Tưởng Thiên Tụng tra dòng tiền của Hạ Viện trong năm nay, hiểu rõ nguyên nhân khiến sắc mặt đột ngột đổi lúc nãy.
Nghĩ đến cảnh ngộ của Tưởng Bách hiện giờ, cũng vô cùng bất lực.
Hằng năm khi trở về Tưởng gia đều vui vẻ.
Năm nay thời gian bà vui, lẽ sẽ đặc biệt kéo dài hơn một chút.
Tưởng Khai Sơn hỏi Tưởng Thiên Tụng: "Lần bà vì chuyện gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-da-tam-dong/chuong-190.html.]
Nếu thật, thì khai Tưởng Bách.
Tưởng Thiên Tụng thể kích động ông cụ, bèn tránh nặng tìm nhẹ :
"Đầu tư lừa, tiền mất trắng hết ."
Tưởng Khai Sơn thở dài, Mặt Trăng còn lúc tròn lúc khuyết, đầu tư thất bại chẳng bình thường , cần thiết đập phá đồ đạc như ?
"Thiên Tụng, dù cũng là con, con lên xem bà thế nào, cứ phát tì khí mãi như đối với sức khỏe của bà cũng ."
Tưởng Thiên Tụng gật đầu, dậy lên lầu.
Hạ Viện đập phá đồ đạc một hồi, khi dừng , cảm thấy mắt từng đợt tối sầm.
Bà thấy tiếng gõ cửa, nhưng còn tâm trí mà để ý, khó chịu c.h.ế.t, hai mắt tối sầm ngất .
Tưởng Thiên Tụng đợi hồi lâu thấy ai mở cửa, bên trong cũng còn tiếng đập phá, hỏi vài câu phản hồi, nhận điều bất thường.
Hắn trực tiếp đẩy cửa , phát hiện Hạ Viện đang mặt đất, Tưởng Thiên Tụng vội vàng qua kiểm tra, nhận ngất , lập tức bế bà xuống lầu, đưa bệnh viện.
Tưởng Khai Sơn đang ở phòng khách, tin Hạ Viện ngất xỉu cũng giật :
"Được, con mau đưa bà bệnh viện, tin tức gì thông báo về nhà ngay lập tức."
Quan tâm quá hóa loạn, đầu óc Tưởng Thiên Tụng trống rỗng, lái xe đưa Hạ Viện mà quên bật định vị.
May mà buổi sáng, hai từng đến bệnh viện thăm Phương Vũ Thần, dựa trí nhớ cơ bắp, trực tiếp lái xe đến đó một nữa.
Sau một hồi kiểm tra và điều trị, Hạ Viện cuối cùng cũng tỉnh trong phòng bệnh.
Tưởng Thiên Tụng túc trực bên giường, lập tức nhận : "Mẹ, thấy thế nào, còn chỗ nào khỏe ?"
Dù vẻ ngoài bảo dưỡng đến , tuổi tác của Hạ Viện vẫn ở đó.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Tuổi lớn, các cơ quan bộ phận đều lão hóa, còn thích hợp để cảm xúc d.a.o động quá lớn.
Lần kiểm tra xong, tuy cơ thể bà bệnh gì lớn, nhưng bệnh vặt thì một đống.